Virtus's Reader
Dị Giới Trù Thần

Chương 172: CHƯƠNG 172: ÔN THẦN HÀN KHIÊM VÀ HỒI ỨC TỶ VÕ KÉN RỂ

Dạ Phong nhìn bóng lưng nàng rời đi, gãi gãi mái tóc có chút rối, lầm bầm nói: "Biện pháp tốt nhất? Tốt chỗ nào chứ, bây giờ ngay cả một người cũng không thấy, nói gì đến nhân phẩm..."

Nhưng Mộ Hoa Lan không hề để ý tới ý hắn, đi ra khỏi hẻm nhỏ, tốc độ đi cũng không nhanh, nhưng cũng không chậm.

"Chờ một chút ta à, tướng quân." Dạ Phong thở dài một hơi đứng thẳng người đuổi theo bước chân nàng, "Thương thế của ngài còn chưa lành, ngài cẩn thận một chút."

Sau khi bọn họ đi, Ngả Tử Mặc một lần nữa quay đầu nhìn về phía chỗ bọn họ vừa đứng, khẽ nhíu mày. Thương nặng như vậy còn chạy loạn khắp nơi?!

Lo lắng lúc này Mộ Hoa Lan gặp phải nguy hiểm không cách nào ứng đối, Ngả Tử Mặc vỗ vỗ vai Ngả Tử Ngọc, nói: "Đệ lát nữa tự mình về nhé, về sớm một chút, đừng chơi bời quá muộn để phụ vương mẫu phi lo lắng."

Nói xong Ngả Tử Mặc liền nhanh chóng đuổi theo bóng người Mộ Hoa Lan vừa rời đi.

"Sao ta vừa tới đã đi?" Lương Bắc mới vừa tới xem tiệm nhỏ có mở cửa hay không, định mua một bầu rượu giải sầu, đi tới cửa tiệm nhìn thấy một đám người vây quanh, mà tiệm nhỏ vẫn đóng chặt cửa. Đang tiếc nuối định đi, liếc thấy Ngả Tử Mặc cũng ở đây đang định tới chào hỏi, kết quả lại nhìn thấy Ngả Tử Mặc biến mất tại chỗ, có chút buồn bực nói, "Không muốn gặp ta như vậy sao?! Chẳng lẽ là chê ta được hoan nghênh hơn hắn?"

"Ngươi làm sao vẫn tự luyến như vậy?! Tự luyến quá mức chính là tự đại!" Ngả Tử Ngọc vốn còn đang khổ não, trên mặt nhất thời lộ ra vẻ ghét bỏ, hướng về phía Lương Bắc vạn phần chê bai nói.

"A hắc hắc, Tiểu Ngọc cũng ở đây a, ngại quá, vừa rồi không chú ý tới, bây giờ mới nhìn thấy ngươi... A hắc hắc." Lương Bắc sờ đầu mình cười ha ha nói, nói xong vỗ vỗ đầu Ngả Tử Ngọc, trong nháy mắt sự chênh lệch chiều cao to lớn liền thể hiện ra.

Ngả Tử Ngọc: Cút đi, cái đồ cao kều! Ngươi cao như vậy sao không lên trời sánh vai cùng mặt trời luôn đi?!

Ghét bỏ gạt bàn tay Lương Bắc đang xoa đầu mình ra, Ngả Tử Ngọc đang định nói gì đó để diễn tả sự bất mãn của mình, lúc này, bên cạnh hai người bỗng nhiên truyền tới một trận tiếng khóc.

"Ô ô ô ô..."

Nghe được thanh âm quen thuộc này, bất kể là Ngả Tử Ngọc hay là Lương Bắc trong lòng đều giật thót một cái, thần đồng bộ quay đầu nhìn về phía nguồn phát ra tiếng khóc.

Sau đó liền thấy, nguồn phát ra tiếng khóc đúng là người quen của bọn họ.

Chỉ thấy cách bọn họ vài mét, một nam tử tướng mạo anh tuấn, ánh mắt không chút tạp chất sáng ngời, khiến người nhìn dễ sinh hảo cảm, lúc này lại giống như chú cún con bị bỏ rơi đứng ở góc tường cắn khăn tay ô ô khóc lóc.

Hốc mắt ửng đỏ, nước mắt không ngừng chảy xuống, bộ dáng kia khỏi phải nói có bao nhiêu đáng thương, giống như là cha mẹ chết vậy, thương tâm đến mức khiến người ta không nhịn được dâng lên một trận bi thương.

Ngả Tử Ngọc: "..."

Lương Bắc: "..."

Ngả Tử Ngọc, Lương Bắc: Nhờ cậy, đại ca, cất củ hành tây trong tay ngươi đi được không?! Che bớt nước hạt tiêu trên khăn tay ngươi đi được không?! Có cần phải diễn giả trân như vậy không a!

"Tiểu Ngọc, ta còn có việc, ta đi trước." Lương Bắc nhớ tới chuyện ngày hôm qua, ho khan một tiếng nói. Nơi đây không thích hợp ở lâu, hay là mau chóng chuồn thôi.

"Ca để cho ta sớm một chút về nhà, ta cũng đi." Ngả Tử Ngọc cũng giống như nhớ tới cái gì đó, vội nói.

"Này!!!" Hàn Khiêm cũng không giả bộ nữa, trực tiếp từ dưới đất đứng lên, đưa tay áo lau nước mắt trong hốc mắt, "Các ngươi quá đáng lắm, nhìn thấy ta liền đi! Ta đáng sợ như vậy sao?!"

Ngả Tử Ngọc, Lương Bắc: Không, ngươi không phải là đáng sợ, ngươi nhất định chính là ôn thần!

"Hừ!" Hàn Khiêm thấy vẻ mặt hai người liền nhẹ rên một tiếng, hướng về phía Lương Bắc nói: "Ta làm như vậy còn không phải vì muốn ngươi thắng sao, nếu không phải cuối cùng xảy ra một ít tiểu ngoài ý muốn, ngươi bây giờ chính là Phò mã rồi!"

Ta cám ơn ngươi a! Lương Bắc yên lặng nhổ nước bọt. Phò mã hắn hoàn toàn không muốn làm có được hay không!

Nghe những người này đối thoại, Tiểu Bạch từ đầu đến cuối nằm trên một miếng ngói trên nóc nhà đem hết thảy thu vào trong mắt, lười biếng ngáp một cái, vẫy vẫy đuôi. Trong đầu bắt đầu hồi tưởng lại chuyện ngày hôm qua, khi nó vì Tề Tu không có ở đây nên tâm tình không tốt, không có thức ăn ngon nên phiền não, ra ngoài đi dạo thì nhìn thấy chuyện tỷ võ cầu hôn...

Ngày hôm qua là ngày cuối cùng của tỷ võ cầu hôn. Sau vòng thi văn ngày hôm trước, chỉ còn lại năm người. Trong đó có Mạc Lâm, Lương Bắc và ba tuyển thủ khác. Trong năm người thì bốn người là tu sĩ Lục Giai, chỉ có một người là Ngũ Giai đỉnh phong.

Trận thứ ba tỷ thí, không chỉ có Thừa tướng đại nhân Chu Thăng làm tổng phụ trách sẽ ra mặt, mà nhân vật chính Mộ Hoa Lan cũng sẽ đích thân xuất hiện. Thừa tướng ra mặt là vì công bằng công chính chọn lựa Phò mã, cũng là để bày tỏ sự coi trọng đối với cuộc chọn rể này. Còn Mộ Hoa Lan ra mặt là bởi vì đề thi cuối cùng yêu cầu nàng tự mình ra đề.

Theo thời gian mở màn đến gần, các quan chức đảm nhiệm vai trò trọng tài lần lượt vào sân, nhưng bọn họ cũng không ngồi xuống ngay mà đứng ở một bên cung kính chờ đợi.

Không quá mấy giây, Thừa tướng đại nhân Chu Thăng xuất hiện tại hiện trường. Sự xuất hiện của ông gây ra tiếng vỗ tay sấm dậy.

Chu Thăng vẫy tay với bách tính bên dưới, lại gây ra một trận vỗ tay nổ ầm, sau đó mới từ từ bước về phía ghế trọng tài ở vị trí chính giữa. Những quan chức kia đều chờ đến khi Chu Thăng nhập tọa xong mới từng người ngồi xuống, có thể thấy uy vọng của Thừa tướng đại nhân cao bao nhiêu.

Chờ đến khi trọng tài đến đông đủ, người chủ trì liền lên đài thi đấu, gọi cả năm người dự thi lên đài.

"Phía dưới, xin mời nhân vật chính của cuộc tỷ võ cầu hôn lần này, Lan Quận chúa, cũng chính là nữ tướng quân duy nhất của Đông Lăng đế quốc chúng ta, Lan tướng quân ra sân!!!!"

"Bốp bốp bốp..." Lần này tiếng vỗ tay càng thêm cuồng nhiệt trào dâng. Vỗ tay nhiều nhất là các nữ tính có mặt tại trường. Dân tình Đông Lăng đế quốc khá cởi mở, không hạn chế nữ tính xuất đầu lộ diện, cũng không bắt buộc nữ tính chỉ có thể ở nhà giúp chồng dạy con.

Cho nên trong số người có mặt, gần một nửa là nữ tính. Là nữ tướng quân duy nhất của Đông Lăng đế quốc, fan hâm mộ của nàng đông đảo vô cùng! Tại hiện trường, các nữ tính có thể nói phần lớn đều là fan của Mộ Hoa Lan. Đối với chuyện chung thân đại sự của thần tượng, fan làm sao có thể không coi trọng!

Khi tiếng người chủ trì vừa dứt, một đạo bóng người màu đỏ xuất hiện trên đài. Không có màn ra sân rực rỡ tươi đẹp, mà vô cùng bình thản không có gì lạ.

Nữ tử mặc nhuyễn giáp màu đỏ nhạt, lộ ra đôi chân dài trắng như tuyết, đi đôi giày ống cao quá gối màu đỏ. Mái tóc đen nhánh được một cái vòng kim sắc buộc thành kiểu đuôi ngựa, ăn mặc rất trung tính.

Đây là một nữ tử rất anh khí, vóc người cao ráo kiện mỹ, mày kiếm hẹp dài nồng đậm, sống mũi cao thẳng, đường nét rõ ràng. Đôi mắt kia rất sắc bén, giống như sư tử trên đại thảo nguyên lao về phía con mồi, tràn đầy sự nguy hiểm. Đôi môi anh đào không mỏng không dày không hề lộ ra chút vui vẻ nào, mà thập phân lạnh lùng. Vẻ đẹp của nàng không phải là vẻ nhu mì của phụ nữ, mà là một loại vẻ đẹp tư thế hiên ngang...

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!