Virtus's Reader
Dị Giới Trù Thần

Chương 173: CHƯƠNG 173: LAN TƯỚNG QUÂN BÁ ĐẠO, MỘT KIẾM TRẤN ÁP QUẦN HÙNG

Bên trái mặt nàng có một vết sẹo hình chữ thập thật sâu, vết sẹo dọc kéo dài từ dưới huyệt Thái Dương đến gần cằm. Vết sẹo rõ ràng rất xấu xí nhưng ở trên mặt nàng không chỉ không khó coi, ngược lại còn tràn đầy dã tính, lộ ra vẻ kiêu căng khó thuần.

Sống lưng nàng mãi mãi thẳng tắp, trời sập xuống nàng cũng kháng trụ được. Trên người nàng tràn đầy sự kiên định và dũng khí xông pha, bất kể gặp phải chuyện gì cũng không cách nào ngăn cản bước tiến của nàng.

Chính vì như vậy Mộ Hoa Lan mới khiến người ta tin cậy, mới khiến người ta bỏ qua thân phận nữ nhi mà kính nể uy vọng của nàng!

"A a a a..."

"Lan tướng quân! Lan tướng quân!"

Sự xuất hiện của nàng giống như một đốm lửa rơi vào đống củi khô. Đám đông vây xem sau ba giây yên lặng, thoáng cái liền sôi sùng sục, giống như fan cuồng thời hiện đại, điên cuồng reo hò tên nàng!

Có thể nói, cùng là tướng quân, cùng là thiên chi kiêu tử, Mộ Hoa Lan tuyệt đối chịu áp lực nhiều hơn Ngả Tử Mặc, trở ngại cũng nhiều hơn, nhưng tương tự, thành quả nàng đạt được sau khi vượt qua những trở ngại đó là vô cùng to lớn!

Nếu như lúc này người ra sân là Ngả Tử Mặc, mặc dù cũng sẽ gây ra oanh động, nhưng tuyệt đối không điên cuồng như Mộ Hoa Lan, điên cuồng đến mức đám đông bắt đầu bạo loạn.

Mộ Hoa Lan thấy đám đông dần dần bắt đầu mất kiểm soát, nàng chỉ điềm tĩnh giơ cánh tay lên, bàn tay hướng xuống dưới, ấn nhẹ.

Trong nháy mắt, đám đông đang quá khích giống như bị điểm huyệt định thân, dừng lại một giây.

Mộ Hoa Lan nhân lúc này mở miệng nói: "Mọi người yên lặng một chút, an toàn là trên hết."

Lời nói của nàng vô cùng có lực trấn an. Lời vừa dứt, đám đông liền ngoan ngoãn nén xuống sự kích động trong lòng, yên tĩnh trở lại.

Trên ghế trọng tài, Chu Thăng nhìn thấy tình huống này, trong mắt lóe lên một tia tán thưởng, ngay sau đó lại là một trận tiếc nuối.

Chờ đến khi mọi người yên tĩnh lại, Mộ Hoa Lan không đợi người chủ trì nói gì thêm, trực tiếp mở miệng: "Đề mục của ta rất đơn giản, chỉ cần đánh thắng ta coi như thắng cuộc!"

Vừa nói, trong tay nàng xuất hiện một thanh đại kiếm. Thanh kiếm này khác với kiếm bình thường, chiều dài của nó gần bằng chiều cao của nàng, thân kiếm rộng hai mươi centimet, chuôi kiếm hình trụ to bằng ba ngón tay dài ba mươi phân, bên trên quấn hai lớp băng vải.

Sương Tinh Kiếm, thanh kiếm đã chém chết vô số cường địch, cùng Mộ Hoa Lan làm nên tên tuổi, là Tứ Phẩm Linh Khí, có thể nói là thương hiệu của nàng!

Kiếm này vừa ra, nhiệt độ không khí xung quanh lập tức giảm xuống một bậc, trên thân kiếm mang theo nồng đậm huyết sát chi khí, đậm đặc cơ hồ muốn thực chất hóa.

Đây là do trận pháp không gian hình ảnh trên đài thi đấu mô phỏng lại.

Mộ Hoa Lan cứ như vậy một tay cầm kiếm, mũi kiếm hướng xuống dưới, cắm mạnh xuống đài thi đấu, thần sắc bình thản nhìn năm tên người dự thi đối diện. Ánh mắt lưu chuyển đến Lương Bắc thì hơi dừng lại một chút, ngay sau đó như không có chuyện gì xảy ra dời đi chỗ khác.

Mặc dù Mộ Hoa Lan có thực lực Lục Giai, nhưng đối diện có tới bốn Lục Giai và một Ngũ Giai đỉnh phong. Lời nói cuồng vọng như vậy thốt ra khiến hiện trường có trong nháy mắt yên lặng, sau đó lại nhiệt huyết sôi trào!

"Lan tướng quân, cố lên!"

"Lan tướng quân giỏi nhất! Đánh bại bọn họ!"

A a a!!! Lan tướng quân nói lời cuồng vọng với vẻ bình thản như vậy thật là soái ngây người!!!

Năm tên người dự thi trên đài cũng có trong nháy mắt trố mắt, sau đó là một trận không phục. Lời nói cuồng vọng như vậy nhắm vào bọn họ, bọn họ nghe làm sao có thể vui vẻ, dĩ nhiên ngoại trừ Lương Bắc tâm địa không tốt và tên tu sĩ Ngũ Giai tự biết thực lực thấp nhất kia.

"Lan Quận chúa, lời này, hơi bị quá mức tự phụ rồi chứ?!" Một tên nam tử dự thi nói.

"Các ngươi cùng lên đi." Đáp lại hắn là ánh mắt bình tĩnh cùng lời nói không hề bình thường của Mộ Hoa Lan.

Lời này vừa nói ra, vài tên nam tử dự thi trừ Lương Bắc ra đều lộ vẻ bất mãn.

"A hắc hắc, vậy thì cùng lên đi, đến lúc đó cũng không nên nói chúng ta không thương hương tiếc ngọc a." Lương Bắc cười ha ha một tiếng, hào sảng nói.

"Không sao, ai thắng người đó chính là Phò mã." Mộ Hoa Lan tùy ý nói.

Nghe được lời nàng, trong mắt vài tên nam tử dự thi đều thoáng qua một tia cảnh giác cùng phòng bị, hiển nhiên là đối với những người cùng dự thi thập phân không tín nhiệm.

Năm tên người dự thi trừ Lương Bắc và tên tu sĩ Ngũ Giai kia, ba người còn lại giống như đã bàn trước, lao về phía Mộ Hoa Lan.

Mộ Hoa Lan nhìn thấy ba người xông về phía mình, không nhanh không chậm bộc phát ra uy áp trên người. Uy áp vừa ra trong nháy mắt kinh ngạc mọi người tại chỗ, đó là uy áp thuộc về Lục Giai hậu kỳ!

Mộ Hoa Lan lại đã đạt đến Lục Giai hậu kỳ!

Khó trách dám kiêu ngạo như vậy! Đây là ý nghĩ trong lòng ba người đang tấn công về phía Mộ Hoa Lan. Nhưng ba người cũng không sợ hãi, năm tên người dự thi mặc dù đều là từ Lục Giai sơ kỳ đến trung kỳ, so với Mộ Hoa Lan thấp hơn một hai cấp nhỏ, nhưng bọn hắn có lợi thế về số lượng, ai thắng ai thua còn chưa biết đâu!

Phò mã, bọn họ nhất định phải được! Ba người nhớ tới phân phó của chủ tử nhà mình, nội tâm kiên định ý tưởng!

Nhưng ngoài dự liệu của bọn họ là, bọn họ năm người cùng lên, sau một phen kịch chiến, kết quả lại là thua không chút sức chống cự!

Mộ Hoa Lan nuốt xuống ngụm máu tươi vừa trào lên cổ họng, bàn tay nắm chuôi kiếm hơi trắng bệch, nhưng nàng vẫn giữ thần sắc không đổi như lúc đầu, nhìn năm người nằm trên đất không cách nào nhúc nhích nói: "Các ngươi thua, cho nên không có một người nào trở thành Phò mã của ta."

Nói xong, nàng xách kiếm xoay người định đi. Lương Bắc đang nằm giả chết trên đất nhìn bóng lưng nàng, trong mắt lóe lên vẻ lo âu. Vừa rồi mặc dù hắn một mực "vẩy nước" (làm hời hợt), một mực âm thầm trợ giúp Mộ Hoa Lan, nhưng dường như Mộ Hoa Lan vẫn bị thương không nhẹ.

"Lan tướng quân, dừng bước." Lúc này, trên ghế trọng tài, Chu Thăng bỗng nhiên mở miệng gọi lại Mộ Hoa Lan đang muốn rời đi.

Mộ Hoa Lan quay đầu nhìn về phía hắn. Chu Thăng đứng lên chậm rãi nói: "Lan tướng quân chẳng lẽ không có một ai vừa mắt sao?"

"Ta nói, đánh thắng ta chính là Phò mã, đánh không thắng tự nhiên không phải." Mộ Hoa Lan chống kiếm xuống đất nói.

"Nhưng nếu Lan tướng quân lần này không chọn được, vậy trận luận võ kén rể này chẳng phải không có chút ý nghĩa nào sao?" Chu Thăng nói, đối với kết quả này hắn có chút nhíu mày, "Lan tướng quân là hy vọng tổ chức lại một trận kén rể khác sao?"

Lời này ý là lần này không chọn được thì chúng ta tiếp tục chọn, cứ chọn mãi cho đến khi chọn được mới thôi!

Hoặc là nàng chọn một người trong số này, hoặc là chúng ta tiếp tục! Đáp lại là sự im lặng của Mộ Hoa Lan.

Ngay khi bầu không khí giữa hai người có chút ngưng trọng, bên ngoài sân bỗng nhiên truyền tới mấy đạo thanh âm kiều mỵ.

"Ô kìa, ta nói đâu rồi, ngươi cái tên ma quỷ này đi đâu, nguyên lai là chạy đến nơi đây chọn Phò mã!"

"Tướng công, ngươi là không quan tâm ta sao? Có phải hay không ta làm gì sai?"

"Tướng công..."

Theo mấy đạo thanh âm, bốn bóng người nữ tử xuất hiện dưới đài thi đấu, hướng về phía bốn gã người dự thi (trừ Lương Bắc) đang nằm trên đài hô hoán...

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!