Hoàng Đế tiếp tục múc một thìa canh, thổi nhẹ, nhấp một ngụm, sau đó đặt thìa xuống, dùng khăn lau miệng, nói: “Tuyên nàng vào đi.”
“Vâng.” Tiểu thái giám đáp, khom lưng lui ra ngoài.
Chỉ chốc lát sau, Đông Quý Phi trong bộ cung trang màu hồng đào, gót sen uyển chuyển bước vào. Khuôn mặt xinh đẹp được trang điểm tinh tế, giữa trán điểm nốt chu sa vàng, đầu cài trâm vàng lộng lẫy, toát lên vẻ quý phái bức người. Mỗi nụ cười, mỗi cái nhíu mày đều động lòng người.
“Thiếp thân tham kiến Hoàng thượng, Hoàng thượng vạn tuế.” Đông Quý Phi cười tươi như hoa, khẽ nhún gối hành lễ.
“Ái phi miễn lễ, lại đây với trẫm.” Hoàng Đế cười nói.
Đông Quý Phi lập tức đi tới bên cạnh Hoàng Đế. Sau vài câu cười đùa, Hoàng Đế nói: “Nghe nói ái phi tự tay làm bữa tối cho trẫm, ái phi thật có lòng.”
Đông Quý Phi cười đáp: “Hoàng thượng, thiếp thân nghe nói Triệu Phó tổng quản đang chế tạo món mới nên mới dám múa rìu qua mắt thợ. Nếu là Triệu đầu bếp xuống bếp, thiếp thân nào dám bêu xấu.”
Nói rồi nàng phất tay, ra hiệu cho cung nữ dâng món ăn lên.
“Ha ha, tâm ý của ái phi trẫm sao có thể phụ lòng. Tay ái phi bị thương sao?” Hoàng Đế ôm eo Đông Quý Phi, tuy cười nhưng ánh mắt lại vô cùng bình tĩnh, khó đoán tâm tư. Thấy vết thương trên ngón tay nàng khi nàng vẫy tay, ngài liền nắm lấy.
“Đều do thiếp thân vụng về, lúc thái thịt không cẩn thận bị thương. Lát nữa Hoàng thượng phải nếm thử thành quả lao động khổ cực của thiếp thân đấy.” Đông Quý Phi không than vãn, cũng không nói nhiều về vết thương, mà nũng nịu nói.
“Vậy trẫm nhất định phải thưởng thức thật kỹ rồi.” Hoàng Đế nói.
Lúc hai người nói chuyện, cung nữ thái giám đã bày ba món ăn nàng mang tới lên bàn. Vẻ ngoài món ăn không quá đẹp mắt, tuy không đến mức thảm hại nhưng so với các món khác trên bàn thì kém xa.
Đông Quý Phi đỏ mặt: “Hay là thôi đi, đợi lần sau thiếp thân làm tốt hơn rồi hãy dâng lên Hoàng thượng...”
Nàng định cho người dọn đi nhưng Hoàng Đế ngăn lại: “Vội cái gì, đã là tâm ý của ái phi, trẫm vô luận thế nào cũng phải nếm thử.”
Nói rồi ngài ra hiệu cho Trần công công chia thức ăn.
Trần công công kiểm tra kỹ lưỡng, xác nhận không có gì bất ổn mới bắt đầu gắp thức ăn cho Hoàng Đế.
Lúc này Đông Quý Phi không ngăn cản nữa, ánh mắt mong chờ nhìn Hoàng Đế thưởng thức.
Hoàng Đế ăn một miếng khoai tây thái sợi, nhai kỹ, mặt không đổi sắc khiến người ta không đoán được suy nghĩ.
“Hoàng thượng, thế nào ạ?” Đông Quý Phi lo lắng hỏi.
“Ái phi muốn nghe lời thật lòng sao?” Hoàng Đế cười.
“Hoàng thượng nói vậy chắc là không ngon rồi.” Đông Quý Phi thất vọng, “Thôi, Hoàng thượng đừng ăn nữa, cho người dọn đi.”
“Gấp cái gì. Nói riêng về mùi vị thì đúng là không tính là mỹ vị, nhưng trong đó chứa đựng tấm lòng của ái phi đối với trẫm, trẫm ăn vào chỉ thấy ngon hơn cả sơn hào hải vị!” Hoàng Đế ngăn nàng lại, nói lời ngọt ngào.
“Thật sao?” Đông Quý Phi cười rạng rỡ như trăm hoa đua nở.
“Chẳng lẽ là giả?”
Hoàng Đế nếm thử hai món còn lại, cười đùa vài câu. Đông Quý Phi bỗng nhiên tùy ý hỏi: “Hoàng thượng thấy cuộc thi tuyển rể ban ngày thế nào?”
“Mới vòng đầu tiên, trẫm chưa dám kết luận. Ái phi có thấy ai vừa mắt không?” Hoàng Đế híp mắt cười.
Đông Quý Phi đảo mắt, nói: “Hoàng thượng thấy thí sinh đứng đầu vòng thi viết thế nào?”
“Ái phi để ý đến hắn sao?”
“Cái này...” Đông Quý Phi tỏ vẻ khó xử, “Thiếp thân vốn cũng coi trọng hắn, nhưng chiều nay hồi cung, phụ thân thiếp thân có nói vài câu về thân phận và sự tích của người này. Thiếp thân cảm thấy cần bẩm báo với Hoàng thượng.”
“Ồ? Ái phi cứ nói, trẫm rửa tai lắng nghe.” Hoàng Đế nhớ lại lúc hồi cung, Tôn Thượng đúng là có nói riêng với nàng vài câu.
“Thiếp thân... Thiếp thân nghe nói, người này là chủ của cái ‘Hắc điếm’ nổi tiếng ở kinh đô.” Đông Quý Phi do dự nói, “Vì đệ đệ của thiếp thân từng chịu thiệt thòi không nhỏ ở quán đó, nên phụ thân đã phái người điều tra. Kết quả phát hiện, cả quán lẫn chủ quán đều như từ trên trời rơi xuống, lai lịch hoàn toàn không rõ ràng, không có bất kỳ dấu vết nào trước khi xuất hiện ở kinh đô.”
Nàng quan sát sắc mặt Hoàng Đế, tiếp tục: “Phụ thân thiếp thân lo lắng người này có mục đích xấu, nhưng vì chưa có bằng chứng xác thực nên mới nhờ thiếp thân chuyển lời.”
Hoàng Đế rũ mắt, che giấu thần sắc: “Ái phi hãy nói với Tôn Thượng rằng trẫm đã biết, trẫm sẽ lưu ý.”
Không đợi nàng nói thêm, Hoàng Đế tiếp lời: “Ái phi chưa dùng bữa đúng không? Lại đây dùng bữa cùng trẫm, ăn xong còn nghỉ ngơi sớm.”
Nói rồi ngài cười đầy ẩn ý với Đông Quý Phi. Nàng hiểu ý, nuốt những lời định nói vào trong, nũng nịu: “Hoàng thượng thật đáng ghét...”
Tại cung điện của Tam Hoàng Tử.
“Xoảng!”
Chiếc ly trên bàn bị quét rơi xuống đất vỡ tan tành. Tam Hoàng Tử Mộ Hoa Qua sắc mặt âm trầm nhìn mảnh vỡ. Cung nữ thái giám trong điện run rẩy, cúi gằm mặt không dám thở mạnh. Chỉ có một nam tử trung niên đứng đó với vẻ mặt bất đắc dĩ.
“Đáng chết!” Mộ Hoa Qua chửi thề, nhớ lại cảnh tượng Tề Tu trên đài thi đấu mà cơn giận bốc lên ngùn ngụt.
“Điện hạ bớt giận.” Nam tử trung niên thấy Mộ Hoa Qua ngày càng nóng nảy, vội khuyên can.
Mộ Hoa Qua liếc hắn một cái, kìm nén cơn giận, hất vạt áo ngồi xuống ghế, lạnh lùng nói: “Lý Tham Quân, ngươi có gì muốn nói không?”
Nam tử trung niên, tức Lý Quảng, Tham Quân và cũng là phụ tá của Tam Hoàng Tử, thực lực Tam Giai hậu kỳ.
Lý Quảng không trả lời ngay mà ra hiệu cho cung nữ thái giám lui ra. Đám người hầu liếc nhìn Mộ Hoa Qua, thấy hắn ngầm đồng ý liền vội vã lui ra ngoài, đóng cửa lại.
Khi chỉ còn hai người, Lý Quảng mới nói: “Điện hạ, người của chúng ta không hề nhận được tin tức tên chủ Hắc điếm kia sẽ tham gia thi đấu.”