Nhìn thấy phản ứng của mọi người, biết rõ một phen lời nói của mình đã lọt tai bọn họ, khóe miệng Hàn Khiêm lộ ra một vệt cười. Nụ cười không rực rỡ nhưng lại hết sức có hiệu quả trấn an. Hắn đổi giọng nói: “Chuyện này ta đã sớm ra roi thúc ngựa báo về kinh đô, nhưng chờ tin tức truyền tới rồi mới quyết định thì hiển nhiên không thực tế. Cho nên chúng ta chỉ có thể dựa vào chính mình.”
Thấy bọn họ muốn hỏi gì, Hàn Khiêm đưa tay ngăn lại, nói: “Ta đã nghĩ ra một biện pháp, nhưng chuyện này cần thảo luận kỹ hơn. Bây giờ chúng ta trở về bàn bạc thật tốt.”
Mọi người tại chỗ trố mắt nhìn nhau. Vốn đang bị nói cho xấu hổ không dứt, lúc này nghe được lời hắn dĩ nhiên sẽ không phản đối, lập tức đi theo trở về.
Trên đường về, bọn họ kinh hỉ gặp được binh lính truyền tin, nhận được một tin tức phấn chấn lòng người: Tần tướng quân đã tỉnh!
Hoang Bắc
Chiến Thiên đi theo Thành Chủ Lô Sĩ Lạp cùng vài tên hộ vệ đi tới rìa Hoang Bắc, cũng chính là nơi có trận pháp.
“Đi thôi.” Lô Sĩ Lạp liếc Chiến Thiên một cái, dẫn đầu đi vào trận pháp. Trận pháp này đối với tu sĩ Bát Giai mà nói cũng không có tác dụng ngăn cản gì.
Trong đoàn người, Lô Sĩ Lạp là Cửu Giai, những hộ vệ khác cũng giống Chiến Thiên là Bát Giai tu sĩ, trận pháp đối với bọn hắn hoàn toàn không thành trở ngại. Cho nên Chiến Thiên trong vòng vây của hộ vệ rất dễ dàng đi ra khỏi Hoang Bắc.
Chiến Thiên nhìn cảnh tượng bên ngoài, chung quanh rất hẻo lánh, chẳng có bao nhiêu người ở.
Lô Sĩ Lạp nhìn hắn, cười híp mắt hỏi: “Chúng ta nên đi hướng nào đây?”
Chiến Thiên thản nhiên nói một câu: “Chờ ta một chút.”
Nói xong, hắn nhắm mắt lại, vận chuyển nguyên lực. Hắn là nô lệ của Tề Tu, giữa hai người có liên hệ tinh thần, chỉ bất quá tia liên hệ kia đã bị Tề Tu hoàn toàn cắt đứt, cho nên bất kể là Lô Sĩ Lạp hay Hắc Ưng Tôn Giả cũng không nhận ra hắn là một nô lệ đã ký kết khế ước.
Hắn bây giờ làm vậy chẳng qua là giả bộ, thuận tiện chưa từ bỏ ý định muốn liên lạc với Tề Tu để cầu cứu mà thôi.
Về phần làm như vậy có mất mặt hay tổn thương tự trọng không? Ở trước mặt sinh tử, mặt mũi căn bản không đáng một đồng.
Hắn muốn thử xem, ra khỏi Hoang Bắc, không còn trận pháp hạn chế, có thể liên lạc với đối phương hay không. Nhưng thật đáng tiếc, hắn làm nô lệ, khi chủ nhân đã cắt đứt liên lạc thì không thể nào chủ động liên lạc lại được.
Trong mắt Chiến Thiên thoáng qua một tia tiếc nuối nhỏ bé không thể nhận ra, nhưng rất nhanh hắn thu liễm tâm tình, nói với Lô Sĩ Lạp: “Đi Đông Lăng Đế Quốc.”
“Đông Lăng Đế Quốc?” Lô Sĩ Lạp híp mắt, vô luận là biểu cảm hay giọng điệu đều đầy vẻ nghi hoặc: Ngươi làm thế nào liên lạc với muội muội ngươi?
Chiến Thiên thức thời giải thích: “Ta cùng muội muội có phương pháp liên lạc đặc thù, lấy huyết mạch làm môi giới, cho dù cách nhau khá xa cũng không ngại. Ta vừa mới liên lạc với nàng, nàng bảo ta đi Đông Lăng Đế Quốc tìm nàng.”
Lô Sĩ Lạp híp mắt, khiến người ta không thấy rõ thần sắc bên trong, ý vị thâm trường liếc nhìn Chiến Thiên một cái.
Chiến Thiên sắc mặt bình tĩnh, nhưng sau lưng đã toát mồ hôi lạnh ướt sũng. Cuối cùng, hắn thở phào nhẹ nhõm vì Lô Sĩ Lạp không nói gì thêm, chọn hướng Đông Lăng Đế Quốc mà đi.
Ngày kế tiếp.
Tề Tu vẫn mở cửa buôn bán như thường lệ, nhưng hôm nay lượng khách lại khác hẳn mọi ngày, vắng vẻ lạ thường, chỉ có lác đác vài người.
Ban đầu hắn còn tưởng là do người của các tông môn kia đã trở về nên mới vắng, nhưng hắn quan sát thấy rất nhiều khách quen ngày nào cũng tới hôm nay cũng không thấy đâu. Điều này có chút kỳ quái.
Tề Tu sờ sờ cằm, nằm trên ghế mây, vẻ mặt như có điều suy nghĩ.
Nghĩ mãi không ra, hắn dứt khoát không nghĩ nữa, đứng dậy đi vào phòng bếp, dự định thử hoàn thiện món "Ướp Lạnh Cô Lỗ Nhục".
Tuy nói là Ướp Lạnh Cô Lỗ Nhục, nhưng thịt này cần tìm đồ thay thế. Cũng may hắn từ Hoang Bắc mang ra không ít thịt linh thú, trong đó có vài loại khá thích hợp.
Hắn không chọn thịt Dực Long, mà lấy ra một loại thịt linh thú tựa như sói. Thịt này rất giống thịt Cô Lỗ, nhưng lại là thịt Thương Lang Thú.
Tề Tu chỉ huy dao một hồi, nghiêm túc rửa sạch thịt, dùng sống dao đập nhẹ lên miếng thịt để làm mềm, cắt thành từng khối hình thoi vuông vức, rồi bỏ vào nước sạch ngâm một lúc cho thịt hấp thu nước.
Tiếp đó, Tề Tu nhanh chóng gia nhập bột hồ tiêu, 10 gram rượu gia vị, một muỗng cà phê muối, một muỗng canh tinh bột bắp cùng chút ít nước vào thịt. Những động tác này cơ hồ hoàn thành trong nháy mắt, sau đó dùng tay bóp đều, ướp trong mười lăm phút.
Làm xong, hắn đập trứng gà, đánh tan rồi trộn vào thịt.
Một quả trứng gà có vẻ hơi nhiều, Tề Tu đổ bớt dịch trứng thừa ra, tránh để bột bị vón cục khi tẩm.
Sau đó, hắn gia nhập hỗn hợp tinh bột bắp và bột mì vào thịt, để mỗi miếng thịt đều được phủ một lớp bột mỏng. Rũ bỏ bột thừa để lớp vỏ không quá dày ảnh hưởng khẩu vị.
“Tiếp theo là chiên dầu. Đun nóng nửa nồi dầu đến bảy phần nhiệt, cho thịt linh thú đã tẩm bột vào chiên định hình, đổi lửa nhỏ giữ nhiệt độ dầu năm phần sôi, chiên 2-3 phút. Chờ thịt nổi lên mặt dầu, vỏ vàng óng thì vớt ra.” Tề Tu lẩm bẩm phương pháp, động tác vững vàng thực hiện từng bước.
“Đun nóng chảo dầu lửa lớn đến tám chín phần nhiệt, cho thịt vào chiên lại 20-30 giây để vỏ ngoài xốp giòn rồi vớt ra để ráo dầu.”
Tề Tu vừa nói vừa làm, vẻ mặt tự tin vạn phần.
Thịt linh thú đã ráo dầu được đặt vào đĩa dự bị. Hắn chuẩn bị một cái bát khác, bỏ vào một muỗng canh xì dầu, 50 gram sốt cà chua, 130 gram nước ấm, 2 muỗng đường, 2 muỗng giấm, hòa tan. Ngoài ra còn chuẩn bị một bát nước tinh bột.
Để lại chút dầu trong nồi đun nóng, đổ nước sốt đã pha vào khuấy đều. Chờ nước sốt sôi lên, gia nhập nước tinh bột, khuấy cho sệt lại.
Bỏ thịt linh thú đã chiên vào, đảo đều cho ngấm nước sốt.
Cuối cùng, nhân lúc nóng đem thịt bỏ vào bát đá. Trời nóng đá dễ tan, hắn bỏ thêm chút đá viên rồi đậy lại, rưới thêm nước sốt.
“A... rốt cuộc giải quyết xong.” Tề Tu tâm tình vui vẻ gõ gõ ngón tay. Một lát nữa, lớp đường giấm bọc ngoài thịt sẽ đông lại tạo độ giòn.
Vào mùa hè mà được ăn một phần Ướp Lạnh Cô Lỗ Nhục tuyệt đối là một chuyện sảng khoái.
Một lát sau, Tề Tu với vẻ mong đợi nhưng không dám hy vọng quá nhiều, bưng ra món Ướp Lạnh Cô Lỗ... à không, hắn cảm thấy nên gọi là Ướp Lạnh Thương Lang Nhục.
Nhìn bề ngoài, phần Ướp Lạnh Thương Lang Nhục này vẫn rất có tính thẩm mỹ, sắc trạch kim hoàng, nước sốt bao phủ đều đặn, nhìn là thèm, nhất là mùi thơm tỏa ra rất hấp dẫn.
“Không biết mùi vị như thế nào...” Tề Tu nhìn món ăn trước mặt. Rõ ràng rất đẹp mắt, nhưng hắn không biết tại sao lại có một loại dự cảm vô cùng xấu.
Bất quá hắn không suy nghĩ nhiều, lấy ra một đôi đũa, gắp lên một miếng thịt nhỏ.
Vừa bỏ vào miệng, Tề Tu đầu tiên là hưởng thụ híp mắt lại, nhưng ngay lập tức, hắn trợn to mắt, sắc mặt đột nhiên trở nên đen sì, "Oa" một tiếng phun miếng thịt ra...