“Phi phi phi!” Tề Tu dùng sức phun miếng thịt trong miệng ra, một tay che cổ họng, tay kia cuống quít tìm kiếm ly trà, thân thể run rẩy nhẹ.
"Ừng ực, ừng ực."
Sau khi uống cạn mấy ly nước linh tuyền lớn, Tề Tu há hốc mồm, lè lưỡi, điều hòa lại hô hấp. Đã lâu sau, hắn rốt cuộc cảm thấy mình sống lại.
“Làm sao lại khó ăn như vậy?” Tề Tu mặt mày phờ phạc, như lâm đại địch nhìn đĩa "Ướp Lạnh Thương Lang Nhục" sắc vàng óng ánh, nước sốt đều đặn trên bàn, chỉ cảm thấy vạn phần đáng sợ.
Đây tuyệt đối là món ăn khó ăn nhất hắn từng nếm thử từ khi tới thế giới này. Quan trọng nhất là, món này lại do chính tay hắn làm ra?! Thật là không thể tưởng tượng nổi.
“Kí chủ, phần thức ăn này hệ thống chấm điểm chỉ có 20! Điểm ngoại hình chiếm mười chín điểm.” Hệ thống lành lạnh nói, “Đề nghị ngươi có thể đi tranh đoạt bảo tọa tân tinh của giới Hắc Ám Liệu Lý.”
“Khụ khụ, không đúng, ta rõ ràng là dựa theo công thức làm, coi như là khó ăn, cũng không thể khó ăn đến mức này chứ?!” Tề Tu nghi ngờ đặt cái ly xuống.
Hắn sớm có dự cảm việc hoàn thiện công thức nấu ăn sẽ không đơn giản như vậy, cũng đã chuẩn bị sẵn sàng cho thất bại nhiều lần, thậm chí hắn biết ngay từ đầu chắc chắn sẽ không hoàn mỹ...
Nhưng là! Hắn tuyệt đối không ngờ lại khó ăn đến thế, thất bại thảm hại đến thế. Vị chua khiến răng muốn rụng, vị ngọt đến phát run, lại còn lẫn lộn vị cay, vị mặn... Mấy loại mùi vị hỗn hợp lại, thật là "mất hồn" không thể tả.
“Ngươi phản ứng lớn như vậy không phải là minh chứng tốt nhất sao? Sự thật chứng minh, ngươi làm phần này không phải là rất khó ăn, mà là phi thường vô cùng khó ăn.” Hệ thống trong thanh âm lộ ra một tia nhàn nhã.
Tề Tu không trả lời. Lời này hắn không cách nào cãi lại. Mặc dù một phần nguyên nhân là do vị giác của hắn bén nhạy hơn người thường nên phản ứng mới lớn như vậy, nhưng chính vì bén nhạy, hắn càng khẳng định đây là một món hàng thất bại không thể chối cãi.
Tề Tu cau mày. Hắn không hiểu, tại sao lại khó ăn như vậy?
Hắn định hỏi hệ thống nguyên nhân, nhưng nghĩ đến thái độ hả hê của nó, hắn quyết tâm lần này phải dựa vào chính mình, kiên quyết không dựa vào hệ thống!
Muốn hiểu rõ nguyên nhân, biện pháp tốt nhất chính là... ăn thêm lần nữa! Nhưng nghĩ đến mùi vị vừa rồi, hắn rùng mình, da đầu tê dại.
Ăn quen thức ăn ngon, Hắc Ám Liệu Lý với hắn mà nói chính là ác mộng. Nhưng là...
“Hết thảy đều là vì hoàn thiện công thức! Hết thảy đều là vì làm ra mỹ vị! Hết thảy đều là vì thức ăn ngon!”
Tề Tu lẩm bẩm, lấy dũng khí, chậm rãi đi tới bên cạnh bàn, tâm hung ác, cầm đôi đũa lên, run run đưa về phía đĩa Thương Lang Nhục.
Khi đũa sắp gắp trúng miếng thịt, Tề Tu khựng lại, như nhớ ra gì đó, lập tức bỏ đũa xuống, vừa xoay người vừa nói: “Ta quên chưa chuẩn bị nước! Ta đi chuẩn bị nước trước rồi hãy thử.”
Lời còn chưa dứt, mới bước được hai bước, hắn lại phải dừng lại.
Tề Tu mặt đen lại nhìn mấy ly nước linh tuyền lớn đang lơ lửng giữa không trung ngay trước mặt.
“Kí chủ, nước đã chuẩn bị cho ngươi rồi, ngươi có thể tiếp tục thí nghiệm.” Hệ thống "thân thiện" nói.
Mấy ly nước tự động bay vòng quanh Tề Tu một vòng rồi đáp xuống mặt bàn ngay cạnh đĩa thịt.
“Ha ha, hệ thống ngươi thật là quá thân thiết.” Tề Tu u u nói, như du hồn xoay người đối diện cái bàn.
“Không khách khí, xin gọi ta là Tiểu Thiên Sứ Ấm Áp.” Hệ thống vui sướng đáp.
Tề Tu: “Ha ha.”
Hắn thở dài một hơi, cầm đũa lên, nhanh như chớp gắp một miếng thịt nhét vào miệng.
Trong phút chốc, một cổ mùi vị "mất hồn" không thể diễn tả bằng lời bùng nổ trong miệng, cảm giác kia so với dẫm phải phân còn kinh khủng hơn...
“Món ăn này... thích hợp để sinh tồn, không thích hợp để sinh hoạt.” Tề Tu nước mắt lưng tròng nuốt xuống.
“Phốc ha ha!” Hệ thống cười lăn lộn trong đầu Tề Tu.
Tề Tu lờ nó đi, ánh mắt đăm đăm nhìn về phía trước. Đầu lưỡi hắn rất trung thực phân tích đủ loại mùi vị trong món ăn, truyền dữ liệu lên não.
Bởi vì có chuẩn bị tâm lý, hơn nữa quả thực không muốn ăn miếng thứ ba, hắn nhịn xuống xúc động muốn phun, nhanh chóng vận chuyển đại não, bắt đầu tìm ra những chỗ thiếu sót, sai lầm của món ăn.
Cách làm là theo công thức, thứ tự nguyên liệu không sai, tỷ lệ nước sốt cũng chính xác. Bất quá lượng trứng gà hơi ít, linh khí trong món ăn chưa được bảo tồn hoàn thiện - điểm này sớm có dự liệu...
Vấn đề nằm ở chỗ lớp bột bọc thịt. Mặc dù bọc rất đều, nhưng loại bột này không thích hợp với thịt Thương Lang. Nói đúng hơn là thịt Thương Lang xung đột với tinh bột bắp. Còn có...
Chờ đến khi chải vuốt xong toàn bộ mùi vị nguyên liệu, mâu thuẫn giữa chúng và các thiếu sót trong đầu, hắn mới nhận ra mùi vị kinh khủng trong miệng, lập tức vớ lấy ly nước trên bàn, ừng ực rót vào.
Súc miệng mấy lần, uống cạn hai ly nước lớn, đến khi trong miệng không còn chút vị lạ nào, Tề Tu mới hoàn hồn.
“Dầu gì cũng là lần đầu tiên làm ra món ăn khó ăn như vậy từ khi tới thế giới này, vô cùng có ý nghĩa kỷ niệm.” Ngồi xuống ghế, Tề Tu chép miệng, khổ trung tác lạc (tìm vui trong khổ) nói.
Mặc dù miệng đã sạch, nhưng cái mùi vị "tuyệt đẹp" kia đã in sâu vào não, vào tim, vào linh hồn hắn! Tuyệt đối muốn quên cũng không quên được!
Sau khi làm rõ vấn đề, Tề Tu không chút do dự đổ phần "thức ăn ngon" kia vào thùng rác. Động tác tiêu sái đẹp trai, không chút dông dài, liền mạch lưu loát!
“Tiếp theo liền tiếp tục thử.” Tề Tu nói, bắt đầu lần thí nghiệm thứ hai. Lần này hắn hoàn thiện những khuyết điểm, sai lầm vừa phát hiện, đồng thời giữ lại những chỗ đúng.
Chờ đến khi làm xong lần hai, Tề Tu nhìn đĩa "Ướp Lạnh Thương Lang Nhục" thứ hai. Cũng giống như đĩa đầu, sắc vàng óng ánh, nước sốt đều đặn, kết hợp với những viên đá trong suốt như thủy tinh, phá lệ đẹp mắt.
Nhưng mà, tay trái cầm đũa của Tề Tu dừng lại phía trên đĩa thịt. Đũa nhắm ngay miếng thịt, tiến tới rồi lại lùi về, duỗi ra rồi lại rụt lại, tới tới lui lui do dự hồi lâu...