Virtus's Reader
Dị Giới Trù Thần

Chương 446: CHƯƠNG 436: LỤC TINH ĐẦU BẾP KHIÊU CHIẾN, BA VÁN THẮNG HAI

“Ây...” Ba người nhất thời cứng họng. Phản ứng này có phải hay không quá mức bình tĩnh rồi? Thế nào không có chút nào kích động?

Thật là đẹp trai! Lục Thiến Dung nhìn gương mặt đó lại bắt đầu phạm bệnh mê trai.

Thấy ba người không có gì để nói, Tề Tu liền nói: “Nếu không có gì, các ngươi đừng nên ồn ào nữa.”

Hắn đang nói đến chuyện tranh giành chỗ ngồi. Mới vừa nói xong, còn chưa đợi những người khác đáp lời, cửa ra vào đã xuất hiện mấy bóng người, một người trong đó nói: “Ai là Tề Tu?!”

Thanh âm vừa đến trong nháy mắt thu hút tầm mắt mọi người.

Trong mắt Tề Tu lóe lên vẻ nghi hoặc. Hôm nay là ngày gì thế? Hết người này đến người khác tìm hắn.

Hắn nhìn về phía cửa, ngoài ý muốn nhìn thấy hai bóng dáng quen thuộc, nghi ngờ nói: “Triệu lão, Lý lão, các ngươi làm gì ở đây?”

Đứng ở cửa là năm người, trong đó hai người là Triệu Phi cùng Lý Thiên Nghĩa. Bên cạnh bọn họ là ba người lạ mặt. Năm người phân chia rõ ràng thành hai nhóm: Triệu Phi hai người một nhóm, ba người kia một nhóm khác.

“Chúng ta không phải tới tìm ngươi, chúng ta là tới tìm bọn hắn.” Triệu Phi vừa nói vừa đưa tay chỉ về phía ba người Diêu Khôn trong tiệm.

Tề Tu liếc mắt nhìn ba người đang chột dạ không thôi, nhướng mày, không nói gì, chỉ nhìn về phía mấy người bên cạnh Triệu Phi. Người vừa mới hô to gọi nhỏ chính là một trong số đó. Nếu hắn nhớ không lầm, nam tử mập mạp đứng giữa chính là Tiền chưởng quỹ của Túy Tiên Cư.

Nhận ra tầm mắt của hắn, Triệu Phi giải thích: “Những người này chúng ta cũng không quen, vừa mới đụng phải trên đường tới đây, phát hiện mục đích của bọn họ giống chúng ta, nên cùng đi một đoạn đường.”

Thật sao?! Tề Tu tựa cười mà không phải cười liếc hắn một cái. Mặc dù lý do hắn đưa ra không bắt bẻ được, nhưng Tề Tu luôn cảm thấy có gì đó không đúng, nhất là hắn còn nhạy bén phát hiện, khi Triệu Phi nói ra những lời này, Lý Thiên Nghĩa bên cạnh sắc mặt mất tự nhiên cứng ngắc một chút.

Bất quá, hắn cũng không nhận ra ác ý từ hai người, cho nên Tề Tu cũng lười truy cứu, chỉ coi là chuyện riêng của bọn họ.

“Ngươi chính là Tề Tu?” Nam tử mập mạp là chưởng quỹ Túy Tiên Cư vừa nói vừa tiến lên một bước. Khi nhìn thấy cách bài trí trong tiệm, trong mắt hắn lóe lên một vẻ kinh ngạc.

“Ta là.” Tề Tu gật đầu, lạnh nhạt nhìn về phía hắn.

“Ta là chưởng quỹ Túy Tiên Cư, lần này tới là đại biểu Túy Tiên Cư hướng các ngươi Mỹ Vị Tiểu Điếm hạ chiến thư!” Tiền chưởng quỹ thu hồi ánh mắt, không tự chủ được thẳng lưng, muốn tăng thêm khí thế. Nhưng hành động của hắn trừ việc làm cho cái bụng thêm phình ra thì cũng không có tác dụng gì khác.

Chiến? Tề Tu trong lòng cảm thấy có chút kỳ quái. Đang yên đang lành Túy Tiên Cư sao lại tới hạ chiến thư vào lúc này? Phải nói là bởi vì không ưa Mỹ Vị Tiểu Điếm, nhưng trước đây sao không thấy đối phương có hành động gì?

“Chiến cái gì? Đối chiến cái gì?” Không đợi Tề Tu hỏi, Tiêu Lục (Tiêu Thả) liền không nhịn được tò mò hỏi.

“Đương nhiên là đối chiến tài nấu ăn!” Tiền chưởng quỹ chuyện đương nhiên nói.

“Tài nấu ăn?” Lần này người trong tiệm đều có chút cổ quái. Đối chiến tài nấu ăn với Tề lão bản?! Thật có dũng khí.

“So như thế nào?” Tề Tu thấy hứng thú. Đây là lần đầu tiên hắn nghe được có người hạ chiến thư với hắn, muốn so tài nấu ăn.

“Ba ván thắng hai thì phân thắng thua!” Tiền chưởng quỹ vừa nói, ánh mắt lộ ra vẻ hưng phấn. Hắn rõ ràng nghe ra ý tứ đồng ý trong lời nói của Tề Tu. “Chúng ta mỗi bên phái ra một đầu bếp tới thi đấu, nội dung thi đấu liền do hai đầu bếp quyết định.”

“Đối thủ là ai? Nếu là quá yếu thì cũng không có ý nghĩa.” Tề Tu hỏi. Hắn thật tò mò kẻ có gan thi đấu với hắn là ai.

Vấn đề này hiển nhiên người tại chỗ đều rất tò mò. Phải biết bây giờ ai mà không biết thức ăn của Mỹ Vị Tiểu Điếm được gọi là Đông Lăng đệ nhất!

“Đối phương là ai không quan trọng, quan trọng là đối phương là một đầu bếp Lục Tinh!” Tiền chưởng quỹ giọng nói vang dội chấn động cả đại sảnh. Không khí có trong nháy mắt ngưng trệ, nhưng ngay sau đó xôn xao một mảnh:

“Đầu bếp Lục Tinh? Lại là Lục Tinh, đây chính là đầu bếp cấp tông sư, bây giờ lại muốn đánh lôi đài với Tề lão bản?”

“Trước đó vài ngày nghe nói Túy Tiên Cư mới tới một vị đầu bếp Lục Tinh, ta còn tưởng là lời đồn, không nghĩ tới lại là thật.”

“Tề lão bản lần này có thể thắng sao? Đối phương nhưng là Lục Tinh đầu bếp.”

“Lần này có kịch hay để xem rồi, một bên là Tề lão bản, một bên là đầu bếp Lục Tinh.”

Tiếng bàn tán trong đại sảnh ong ong không dứt, tất cả mọi người đều hưng phấn nghị luận. Nhưng Tề Tu cũng không hề chịu ảnh hưởng, ánh mắt hắn có trong nháy mắt hoảng hốt, bị thanh âm Hệ thống đột nhiên vang lên trong đầu thu hút.

“Đinh! Phân phát nhiệm vụ: Cùng đầu bếp Lục Tinh tỷ thí, thắng được trận đấu. Khen thưởng: Công thức Tứ Quý Luân Hồi Rượu! Trừng phạt: Tu vi giảm hai cấp!”

Tứ Quý Luân Hồi Rượu, hắn chưa bao giờ nghe nói qua loại rượu này, không biết mùi vị như thế nào. Tề Tu thầm nghĩ, hiếm thấy nha, hắn bị kích thích ý chí chiến đấu rồi.

“Thế nào? Tề lão bản, ngươi sẽ không sợ chứ?” Tiền chưởng quỹ cười híp mắt hỏi. Đôi mắt híp lại thành một khe hở mang theo sự khiêu khích, khóe môi nhếch lên, thấy thế nào cũng lộ ra vẻ thập phần đắc ý phách lối.

“So chứ! Làm sao có thể không so.” Tề Tu hoàn hồn, nhìn Tiền chưởng quỹ hiếm thấy lộ ra vẻ tươi cười.

Điều này làm cho Tiền chưởng quỹ cảm thấy thụ sủng nhược kinh. Bất quá so với điểm này, hắn hiển nhiên quan tâm hơn câu trả lời của Tề Tu. Nghe được đối phương rõ ràng đồng ý, nụ cười trên mặt hắn không khỏi càng sâu hơn.

“Thời gian thi đấu cố định vào ba ngày sau. Nội dung thi đấu, bên ta lựa chọn đề mục: ván đầu tiên thi đao công, ván thứ hai thi làm mì sợi, ván thứ ba để trống, đến cuối cùng sẽ quyết định.” Tiền chưởng quỹ duỗi bàn tay mập mạp, theo thứ tự giơ ngón trỏ, ngón giữa, ngón áp út, một bộ dáng mười phần nắm chắc.

Cuối cùng hắn càng là dùng giọng điệu mang theo một tia bố thí, hết sức rộng lượng nói: “Ngươi có ý kiến gì khác có thể bây giờ nói ra, chúng ta hoàn toàn có thể phối hợp với ngươi.”

“Không cần, cứ theo các ngươi nói mà so đi.” Tề Tu phất tay một cái. Hắn nghe được đối phương nói là "phối hợp" mà không phải "bàn bạc", hiển nhiên đối phương rất có lòng tin, cho là mình tất thắng. Nhưng hắn cũng không sợ.

Tiền chưởng quỹ thấy Tề Tu đồng ý, trong lòng cười âm hiểm. Quả nhiên là người trẻ tuổi, khích tướng một cái liền mắc câu. Phải biết sở dĩ lựa chọn làm mì sợi, cũng là bởi vì Tịch phu nhân nói nàng am hiểu nhất là làm mì.

Hắn vốn còn lo lắng đối phương sẽ đưa ra ý kiến khác, bỏ qua đề mục thi đấu, nhưng bây giờ xem ra, quả nhiên là trẻ tuổi nóng tính, chính là có sự ngạo khí này.

“Ha ha, vậy liền quyết định như vậy.” Tiền chưởng quỹ cười to, trước khi đi còn nói với Tề Tu, “Dĩ nhiên, chúng ta thi đấu là thi đấu, chớ làm thương tổn hòa khí a.”

Đối với việc này, phản ứng của Tề Tu chính là: Ha ha...

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!