Chờ đến khi đoàn người Tiền chưởng quỹ rời đi, Triệu Phi bắt gặp ánh mắt của Tề Tu, liền quay sang nói với ba người Diêu Khôn: “Ba tên nhóc con các ngươi còn không qua đây! Để cho hai người chúng ta chờ lâu như vậy, các ngươi ngược lại tốt, lại chạy đến nơi này hưởng thụ.”
“Thật xin lỗi, sư thúc, ta không nên cùng bọn họ hồ đồ.” Diêu Khôn ba người ngoan ngoãn đi lên trước, một bộ tư thái nhận sai, nhất là Diêu Khôn, trên mặt còn lộ ra biểu tình áy náy.
“Bây giờ biết sai? Hả? Biết chúng ta chờ các ngươi bao lâu không? Lại chào hỏi cũng không đánh tiếng trực tiếp vào thành.” Triệu Phi bày cái giá trưởng bối, liếc xéo bọn họ.
Diêu Khôn ba người lập tức thành khẩn nhận sai.
“Sư thúc, chúng ta biết sai rồi.” Lục Thiến Dung tiến lên một bước, linh động đảo mắt, kéo tay áo Triệu Phi lắc lắc, làm nũng nói: “Đang nói, cái này còn không phải tại người sao? Đem tài nấu ăn của Tề công tử khen đến thiên hoa loạn trụy, chúng ta cũng là nhất thời không phục, lúc này mới len lén tới kiến thức một chút. Người liền đại nhân có đại lượng, đừng cùng chúng ta những tiểu bối không hiểu chuyện này so đo chứ.”
“U a, cái này còn trách ngược lại ta à.” Triệu Phi trong lòng vui vẻ, nhưng trên mặt vẫn xụ xuống làm ra vẻ tức giận.
“Đúng, thì trách người.” Lục Thiến Dung ánh mắt chột dạ lóe lên mấy cái, sức lực không đủ nói.
“Được rồi! Đi, ba người các ngươi trở về chép phạt ‘Phân tích nguyên liệu nấu ăn đại lục’ một lần.” Lý Thiên Nghĩa không nhịn được nói, cắt ngang hành động còn muốn tiếp tục trêu chọc tiểu bối của Triệu Phi.
“Hả?!!!” Ba người sắc mặt cứng đờ. ‘Phân tích nguyên liệu nấu ăn đại lục’ đây chính là cuốn sách dày cả triệu chữ a!!
“Có ý kiến?” Lý Thiên Nghĩa nhẹ nhàng liếc bọn họ một cái. Ba người nhất thời đồng loạt lắc đầu. Vị Lý sư thúc này cũng không giống Triệu thúc thúc dễ nói chuyện như vậy.
“Không ý kiến là tốt rồi. Bây giờ nói một chút, các ngươi chuẩn bị cho Tiểu Tề khảo nghiệm trước thi đấu thế nào rồi?” Lý Thiên Nghĩa thấy biểu tình của ba người, hài lòng nói.
“Khảo hạch? Khảo hạch đã thi xong rồi, Tề đầu bếp đã thông qua, đến lúc đó trực tiếp tham gia khảo hạch Ngũ Tinh đầu bếp là được.” Diêu Khôn vội vàng nói.
“Thông qua?” Triệu Phi và Lý Thiên Nghĩa trố mắt nhìn nhau. Bọn họ đến tiệm nhỏ khi đề tài về khảo hạch vừa mới kết thúc, cho nên hai người cũng không nghe thấy chuyện Tề Tu thông qua khảo hạch.
Diêu Khôn đem quan điểm của mình nói một lần, cũng giải thích lý do cho thông quan. Triệu Phi hai người lúc này mới gật đầu.
“Thông quan là tốt rồi, thông quan là tốt rồi.” Triệu Phi nói như vậy, nhưng trên mặt lại lộ ra vẻ cổ quái. Nhìn kỹ thì có thể phát hiện Lý Thiên Nghĩa trên mặt cũng y như vậy.
Tề Tu nhạy bén nhận ra điểm này, cảm giác quái dị trong lòng càng phát ra mãnh liệt, nhưng không đợi hắn suy nghĩ nhiều, liền bị người cắt ngang.
“A, đúng rồi.” Diêu Khôn vỗ đầu một cái, như nhớ ra cái gì, hắn xoay người đi về phía Tề Tu, cầm lệnh bài trong tay đưa cho Tề Tu, ngại ngùng nói, “Thiếu chút nữa quên, đây là lệnh bài thân phận của ngươi. Đến lúc đó khảo hạch cần tấm lệnh bài này để nghiệm chứng thân phận.”
Tề Tu đưa tay nhận lấy nhìn một chút. Là một khối lệnh bài bằng gỗ, một mặt điêu khắc một đóa sen chín cánh. Chín cánh hoa màu sắc khác nhau, chia ra làm Xích, Chanh, Hoàng, Lục, Thanh, Lam, Tử, Hắc, Bạch cửu sắc. Trung tâm đài sen là màu vàng kim, phía trên khắc họa một chữ “Trù”. Mà ở dưới đóa sen, có một lớp khí sương mù lất phất vờn quanh.
Nhiều loại màu sắc tổ hợp lại với nhau thường sẽ khiến người ta cảm thấy lòe loẹt, hoa mắt, nhưng khi nhìn thấy đóa sen chín cánh này, lại chỉ cảm thấy vô cùng thần thánh, huy hoàng, diệu thế...
Thông qua Diêu Khôn giới thiệu, Tề Tu biết đóa sen điêu khắc này là dấu hiệu của tông môn Trù Tông.
Mặt sau lệnh bài cũng không có đồ án dư thừa, chỉ đơn giản điêu khắc tên hắn.
Tề Tu nhìn đóa sen, thoáng thất thần một chút. Dư quang liếc thấy mấy người Triệu Phi sắp rời đi, hắn liền vội vàng buông lệnh bài xuống, hô: “Chờ một chút.”
Dưới tầm mắt nghi ngờ của mấy người, Tề Tu nhìn dòng chữ “Chưa thanh toán” hiển thị trên đầu ba người trong hệ thống, u u nhắc nhở: “Các ngươi hình như còn chưa trả tiền thì phải.”
Hắn nói là câu nghi vấn, nhưng dùng giọng khẳng định.
Nghe vậy, ba người đồng loạt sững sờ, hiển nhiên hoàn toàn quên mất chuyện mình còn chưa thanh toán.
“Xin lỗi, ngại quá.” Diêu Khôn lúng túng đỏ mặt, trả tiền bàn ăn của bọn họ, lúc này mới đi theo Triệu Phi bọn họ rời đi.
Tề Tu nhìn bóng lưng bọn họ rời đi, ánh mắt lộ ra vẻ suy tư. Không biết tại sao, hắn luôn cảm thấy hai người Triệu Phi, Lý Thiên Nghĩa đi hình như có chút gấp gáp...
Hắn không chú ý tới, tại ghế sa lon phía sau bên phải hắn, Tiêu Tam (Tiêu Tằm) nhìn bóng lưng đám người Triệu Phi, lại nhìn Tề Tu đang hơi nghi hoặc, trên mặt lộ ra vẻ suy nghĩ sâu xa.
“Tề lão bản, ngươi thật muốn thi đấu với Túy Tiên Cư sao? Túy Tiên Cư nhưng là mời được đầu bếp Lục Tinh, đầu bếp Lục Tinh còn lợi hại hơn cả Triệu đầu bếp và Lý đại trù.” Tiêu Bát (Tiêu Tráng) lo âu nói.
“Chính là a, đây chính là đầu bếp Lục Tinh. Nghe nói nàng làm ra thức ăn ngon thật là có thể khiến người ta điên đảo tâm thần, ăn rồi còn muốn ăn nữa!” Tiêu Lục (Tiêu Thả) nói.
“Đó là ngon bao nhiêu?” Tiêu Cửu (Tiêu Huyền) tò mò hỏi.
“Ngươi hỏi ta ta hỏi ai? Ta lại không đi ăn qua. Túy Tiên Cư là đối thủ cạnh tranh của Mỹ Vị Tiểu Điếm, ta nhưng là kiên quyết ủng hộ Tề lão bản, mới không đi nhà bọn họ ăn đâu!” Tiêu Thả ưỡn lồng ngực, lẫm nhiên biểu đạt sự “trong sạch” của mình, bộ dáng kia thỏa thỏa là fan cứng của tiệm nhỏ.
“Bất quá,” Tiêu Thả đổi giọng, mặt đầy chính khí nói, “Ta có len lén đi tìm hiểu qua địch tình, hơi chút nếm một tí tẹo như thế.”
“Cắt!” Mọi người khinh bỉ.
“Ô kìa, các ngươi đừng chú ý những thứ không quan trọng đó.” Tiêu Thả hai tay quơ múa, muốn đánh tan ánh mắt khinh bỉ của mọi người, vội vàng nói ra kết luận của mình, “Quan trọng là, người ta làm quả thật đồ ăn ngon, quả thật gánh chịu nổi danh hiệu đầu bếp Lục Tinh. Nàng làm đồ ăn coi như so với Tề lão bản, cũng là không kém bao nhiêu, thậm chí còn ngon hơn một tí tẹo như thế.”
Lời này vừa nói ra, không khí trong đại sảnh có trong nháy mắt an tĩnh, ngay cả Tề Tu cũng ngoài ý muốn nhướng mày.
“Không thể nào? Còn ngon hơn Tề lão bản làm? Tiêu Lục, ngươi không phải bị Túy Tiên Cư mua chuộc chứ?” Tiêu Thập Nhất (Tiêu Hạnh) miệng độc nói, trên mặt tràn đầy vẻ không thể tin nổi.
“Đi đi đi, ta giống loại người như vậy sao?! Ta nói đều là sự thật.” Tiêu Thả bất mãn lườm hắn một cái, rồi nhìn về phía Tề Tu, nghiêm túc nói, “Tề lão bản, ngươi có thể không biết, trong một tuần lễ ngươi không buôn bán, rất nhiều khách hàng của Mỹ Vị Tiểu Điếm đều bị Túy Tiên Cư hấp dẫn đi. Bây giờ việc làm ăn của Túy Tiên Cư tuyệt đối là bốc lửa tới cực điểm.”
“Cái này ta có thể khẳng định.” Ngả Tử Ngọc một mực ngồi nghe mấy người nói chuyện bỗng nhiên mở miệng, lời nói của hắn cũng để cho mọi người chuyển tầm mắt về phía hắn...