Những khách quen cũ chen lấn nhau gọi món, chẳng thèm để ý chút nào đến hình tượng bản thân, chỉ sợ chậm một bước là hết phần ăn.
Ngay cả một số người vốn đã ăn xong định rời đi, giờ mông cứ như dính chặt vào ghế, cầm thực đơn lên tiếp tục gọi món.
Cảnh tượng này khiến đám khách hàng mới trố mắt nhìn trân trối. Phải biết rằng, những người có thể chi trả cho các món ăn ở Mỹ Vị Tiệm Nhỏ đều không phải hạng tầm thường, không nói đến thân phận cao quý thì tiền bạc chắc chắn không thiếu.
Vậy mà bây giờ, chính cái đám người không thiếu tiền, thân phận cao sang ấy lại đang gấp gáp, hò hét ầm ĩ chẳng còn chút hình tượng nào, làm ra những hành động hoàn toàn không tương xứng với địa vị, thậm chí còn trực tiếp lấy thân phận ra để chèn ép người khác.
Thật sự là lật đổ tam quan của rất nhiều người. Món ăn của ông chủ này thật sự ngon đến thế sao?
“Gọi món thì tìm Vũ Điệp.”
Nói xong, Tề Tu tiêu sái bỏ lại đám khách hàng, đi thẳng vào phòng bếp.
Lúc này, đám khách hàng liền chuyển hướng ánh mắt sang Tần Vũ Điệp. Ánh mắt hau háu như sói đói của họ suýt chút nữa dọa Tần Vũ Điệp giật mình.
“Các vị, muốn ăn gì thì nói với ta.” Tần Vũ Điệp vội vàng lấy ra thực đơn, làm tư thế sẵn sàng ghi chép.
Sự nhiệt tình mà Tề Tu vừa hưởng thụ trong nháy mắt chuyển sang người Tần Vũ Điệp. Các khách quen cũ tranh nhau báo tên món ăn. Cũng may Tần Vũ Điệp đã làm quen tay, vô cùng nhanh nhẹn ghi lại yêu cầu của họ.
Tề Tu vừa bước vào phòng bếp liền thấy khuôn mặt nghiêm túc của Chu Nham và Chiến Linh.
Hai người dường như không phát hiện ra Tề Tu đang đi tới. Một người hết sức chuyên chú thái rau, một người vô cùng nghiêm túc rửa rau. Ánh mắt cả hai đều vô cùng thành kính, bộ dáng kia cứ như họ không phải đang rửa rau thái thịt, mà là đang thực hiện một nghi thức thần thánh nào đó.
Tề Tu trán nổi đầy hắc tuyến, nói: “Đừng diễn nữa, ta biết các ngươi đều đã chú ý tới chuyện xảy ra bên ngoài rồi.”
Tự nhiên cũng biết ta đã trở về.
Câu này Tề Tu không nói ra, nhưng ý tứ biểu đạt rất rõ ràng.
Chu Nham và Chiến Linh cười khan hai tiếng, vội vàng buông công việc trong tay xuống, đứng dậy đồng loạt khom người chào, trăm miệng một lời: “Công tử/Tề lão bản, hoan nghênh trở về.”
Tề Tu gật đầu “ừ” một tiếng, khoát tay nói: “Chuyện khác lát nữa hãy nói, bây giờ bắt đầu phụ bếp cho ta.”
“Vâng.” Hai người đáp lời, thần sắc giống như học sinh đối mặt với giáo viên, lộ vẻ căng thẳng.
Tề Tu cầm lấy thực đơn, nhìn tên món ăn trên đó, vẻ mặt trầm tĩnh bắt đầu nấu nướng, còn Chu Nham và Chiến Linh thì đứng bên cạnh trợ giúp.
Ba người hợp lực, tốc độ nấu ăn rất nhanh. Từng đĩa từng đĩa thức ăn ngon lành được bưng lên bàn.
Cho đến khi thức ăn được dọn lên, những khách hàng mới kia mới hiểu được tại sao đám khách quen cũ lại kích động như vậy khi nghe tin ông chủ tự mình xuống bếp.
Thanh Tú Y Phường là y phường nổi tiếng nhất Đông Lăng Đế Quốc, không chỉ buôn bán quần áo thông thường mà còn bán cả Linh Khí pháp y. Họ có chi nhánh ở khắp các thành trì của Đông Lăng, mà Thanh Tú Y Phường ở kinh đô chính là tổng bộ, cũng phụ trách y phục cho đông đảo tần phi trong hoàng cung, được coi là một trong những Hoàng thương.
Ông chủ Thanh Tú Y Phường là Trương Mậu, một người đàn ông trung niên hơn năm mươi tuổi, cũng là một thực khách trung thành của Mỹ Vị Tiệm Nhỏ. Gần đây hắn có chút vấn đề làm ăn với Màu Bày Ra Trang (Xưởng Nhuộm). Hai bên bất đồng về giá cả của lô vải mới nhất, một bên cho rằng giá quá cao, một bên cho rằng giá quá thấp, ai cũng không chịu nhượng bộ. Tình trạng này đã giằng co gần một tuần lễ khiến Trương Mậu rất khổ não.
Thế là, để giải quyết vấn đề này, hắn quyết định mời ông chủ Xưởng Nhuộm đến Mỹ Vị Tiệm Nhỏ, dự định trên bàn cơm sẽ bàn bạc kỹ lưỡng, tốt nhất là chốt được kết quả.
Nhưng mà, một bữa cơm trôi qua, ông chủ Xưởng Nhuộm vẫn không chịu nhả ra, khăng khăng giá quá thấp, nhất định phải tăng gấp đôi, mà Trương Mậu cảm thấy tăng gấp đôi là quá cao, không thể chấp nhận được.
Cơm ăn xong, vấn đề vẫn chưa giải quyết, hai bên vẫn giằng co, trong lòng đều có chút bất mãn với đối phương.
Đang lúc bọn họ bất đắc dĩ chuẩn bị rời khỏi tiệm nhỏ thì lại xảy ra chuyện, để cho bọn họ xem được một màn kịch hay. Sau đó, Tề lão bản đã vắng mặt một tháng bỗng nhiên tuyên bố muốn tự mình xuống bếp.
Lần này Trương Mậu mặc kệ chuyện làm ăn, trực tiếp vứt ông chủ Xưởng Nhuộm ngồi đối diện sang một bên, hưng phấn lớn tiếng báo tên món ăn mình muốn.
Ông chủ Xưởng Nhuộm ngồi đối diện rất kinh ngạc nhìn hắn, hỏi: “Ngươi không phải đã ăn xong rồi sao?”
“Ta còn chưa ăn đủ.” Trương Mậu thuận miệng đáp, mặt đầy hớn hở.
Ông chủ Xưởng Nhuộm cứng họng, ánh mắt lộ vẻ tò mò.
Thấy bộ dạng này của hắn, Trương Mậu mặt lộ vẻ cảnh giác, nói: “Muốn ăn thì tự mình gọi, đừng hòng cướp phần của ta.”
“Ngạch...”
Ông chủ Xưởng Nhuộm câm nín, trong lòng thầm mắng: Không phải chỉ là mấy món ăn thôi sao? Có cần thiết phải thế không? Vừa nãy cũng đâu phải chưa ăn, mùi vị tuy rất ngon nhưng cũng đâu đến mức khiến người ta phát điên như vậy chứ?
Nghĩ thì nghĩ vậy, nhưng hắn vẫn tự mình gọi hai món vừa nãy chưa ăn, lấy tu vi của hắn thì ăn thêm cũng được, chỉ là trong lòng vẫn tràn đầy vẻ xem thường.
Tuy nhiên, khi những phần thức ăn tinh mỹ kia được bưng ra, hắn đã bị kinh diễm!
Ngươi đã từng thấy Cơm Chiên Trứng đẹp đẽ như kim cương, tỏa hào quang óng ánh lại thơm nức mũi chưa?
Ngươi đã từng thấy những khối Đông Pha Nhục vuông vức đều tăm tắp, đỏ au như hồng ngọc chiết xạ ánh sáng chưa?
Ngươi đã từng thấy chiếc càng cua đỏ rực to bằng bàn tay, sống động như thật chưa?
Mỗi một món ăn đều giống như tác phẩm nghệ thuật, khiến người ta nhìn thôi đã thèm nhỏ dãi, nhưng lại không nỡ ăn, không nỡ phá hỏng vẻ đẹp ấy.
Nhất là mùi thơm quanh quẩn nơi chóp mũi hoàn toàn khiến hắn sa vào. Rõ ràng vừa mới ăn xong một bữa, nhưng khi nhìn thấy những món ăn này, hắn chỉ cảm thấy bụng đói cồn cào, cảm giác như mình còn có thể ăn thêm ba bát lớn nữa.
Hắn gọi hai món: một phần Canh Chua Cá, một phần Cải Xanh Xào.
Khi thức ăn vừa lên bàn, mặc dù thán phục vẻ tinh mỹ của món ăn và cũng có chút thèm thuồng, nhưng động tác ăn uống của hắn vẫn thập phần ưu nhã.
Trái ngược hoàn toàn với Trương Mậu đang ăn ngấu nghiến ở đối diện.
Hắn không hiểu tại sao Trương Mậu có thể làm ra hành động mất hình tượng như thế.
Không chỉ hắn không hiểu, một số khách hàng mới đang chờ món cũng rất khó hiểu. Họ không hiểu tại sao những người này rõ ràng đều là đại gia không thiếu tiền, vậy mà ăn một bữa cơm lại giống như quỷ chết đói đầu thai?
Thế nhưng, khi ông chủ Xưởng Nhuộm gắp một miếng cá trắng nõn thấm đẫm nước canh chua cay đưa vào miệng...
Hắn rùng mình một cái. Răng khẽ cắn, miếng thịt cá vỡ ra, vị giác cảm nhận được thớ thịt mịn màng, trơn tuột mà không ngấy. Vị chua cay đặc biệt kích thích mãnh liệt đầu lưỡi hắn.
Ngon đến mức da đầu hắn tê dại, hận không thể ngửa mặt lên trời gào to một tiếng: Đủ chua! Đủ cay! Đủ sảng khoái! Đủ vị!