Bên lề đường, một chiếc xe sang màu đen dừng lại. Thỏ Trắng đưa Cao Dương lên xe, cả hai ngồi ở hàng ghế sau. Người lái xe là một người đàn ông trung niên mặc vest đi giày da, gương mặt trầm ổn, chuẩn phong thái một tài xế riêng chuyên phục vụ các nhân vật lớn hoặc đại gia.
Thỏ Trắng vừa lên xe đã đá văng đôi giày, lại bắt đầu sơn móng chân, lần này là màu tím.
"Chị thích sơn móng chân ghê ha." Cao Dương bắt chuyện.
"Ừ, một ngày tôi phải đổi bảy tám lần ấy chứ. Người khác buồn chán thì lướt TikTok, còn tôi buồn chán thì sơn móng chân."
"Cẩn thận hỏng móng đấy."
"Không hỏng được đâu." Thỏ Trắng lờ Cao Dương đi, chuyên tâm đắm chìm như một nghệ sĩ đang say sưa sáng tác. Tay cô quả thực rất vững, chiếc cọ nhỏ lướt dọc theo móng chân rồi lại quét ngược về, đường nét đối xứng, lớp sơn đều tăm tắp, bề mặt phẳng mịn. Cao Dương nhìn không chớp mắt một lúc, trong lòng cảm thấy thư thái tĩnh lặng, đúng là cảnh đẹp ý vui.
Lúc Thỏ Trắng sơn xong một bàn chân thì xe cũng đã chạy được gần mười phút.
Thỏ Trắng khá hài lòng, thổi thổi ngón chân, ngẩng đầu hỏi Cao Dương: "Đẹp không?"
"Cũng được."
"Tôi cũng thấy cũng được." Thỏ Trắng cất lọ sơn móng tay đi, "Nhưng mà, lát nữa tôi lại thấy nó xấu, lại muốn đổi màu mới."
"Chị bị ám ảnh cưỡng chế rồi."
"Không phải! Tôi là người cuồng chân!"
Cao Dương lười tranh cãi thêm, hắn nghĩ ngợi rồi cố dùng một cách tự nhiên nhất để hỏi: "Bà chủ quán nướng hôm qua..."
"Sao nào, vấn vương người ta rồi à?"
"Không phải, chỉ muốn biết cô ta có lợi hại không thôi."
"Không biết, chưa giao đấu bao giờ, nhưng chắc chắn không đơn giản." Thỏ Trắng nói.
Cao Dương còn định hỏi thêm, nhưng lại cảnh giác liếc nhìn người tài xế ngồi phía trước. Thỏ Trắng nói: "Yên tâm, là người của mình."
"Ok, vậy tôi hỏi thẳng, tại sao tổ chức không thu nạp cô ta?" Cao Dương cũng không mong moi được quá nhiều thông tin, chỉ hỏi bâng quơ một chút, dù sao thì hắn cũng hoàn toàn không biết gì về Liễu Khinh Doanh, điều này sẽ khiến hắn rất bị động trong việc "hợp tác" sau này.
"Cô ta à, nói sao nhỉ, thuộc tuýp nhàn vân dã hạc, không có hứng thú gia nhập tổ chức, mà tổ chức của bọn tôi cũng chẳng hứng thú gì với cô ta."
"Tại sao?"
Thỏ Trắng ngồi thẳng người, ra vẻ bề trên khoác tay lên vai Cao Dương, nói với giọng đầy ẩn ý: "Tôi vừa nói gì nhỉ, một khi con người để lộ điểm yếu thì cũng không cách cái chết bao xa."
"Thì liên quan gì đến câu hỏi của tôi?"
"Đừng có ngắt lời! Nhưng có một số người lại chẳng có điểm yếu nào cả."
"Chị đang nói bà chủ quán?"
"Đúng, mà không chỉ có thế." Thỏ Trắng chép miệng, "Một người mà không có điểm yếu, ắt sẽ có dã tâm. Nhưng bà chủ này không những không tìm ra điểm yếu, mà dã tâm cũng giấu rất sâu, rất sâu. Người như vậy quá nguy hiểm, quá bất ổn, gia nhập tổ chức sẽ là một mối họa ngầm cực lớn."
"Có lý." Cao Dương đồng tình.
"Đúng không! Mấy lời này không phải tôi nói đâu, là đội trưởng nói đấy." Mỗi lần nhắc đến đội trưởng, ánh mắt Thỏ Trắng lại trở nên đặc biệt sùng bái, hệt như một thiếu nữ đang hâm mộ thần tượng.
"Chính là người anh em ruột thất lạc nhiều năm của tôi ấy hả?" Cao Dương tự giễu.
"A đúng đúng đúng!"
"Lát nữa tôi có thể gặp đội trưởng không?"
"Không được đâu, dạo này anh ấy bận lắm, trừ anh ấy và phó đội trưởng ra thì những người khác đều có mặt đông đủ." Thỏ Trắng nghiêng người nhìn qua cửa sổ, "Bọn mình đến nơi rồi."
Cao Dương và Thỏ Trắng xuống xe, kinh ngạc không thôi: "Thiên Hi Lầu!"
"Phải."
Thiên Hi Lầu được xây dựng từ năm năm trước, còn có tên gọi khác là Trung tâm tài chính quốc tế Ly Thành, tọa lạc tại giao lộ giữa phố đi bộ và đường Phù Dung thuộc khu Đại Từ, quận 1 sầm uất nhất Ly Thành. Đây là một khu phức hợp siêu cao tầng khổng lồ bao gồm trung tâm mua sắm giải trí, văn phòng cao cấp, căn hộ dịch vụ và khách sạn năm sao.
Tòa nhà chính cao 430 mét, 90 tầng; tòa nhà phụ cao 305 mét, 60 tầng; chiếm diện tích 74.400 mét vuông, tổng diện tích sàn lên đến 1 triệu mét vuông; nó cũng là tòa nhà cao nhất Ly Thành.
Trên tầng thượng của Thiên Hi Lầu còn có một vòng đu quay cỡ nhỏ, xoay tròn lấp lánh suốt hai mươi bốn giờ, tựa như một chiếc bánh răng ngũ sắc trên bầu trời Ly Thành.
Vòng đu quay chưa bao giờ mở cửa cho bất kỳ ai, nghe đồn ông chủ đứng sau tòa nhà là một tài phiệt trẻ tuổi bí ẩn và kín tiếng, một tổng tài bá đạo chính hiệu, chưa bao giờ lộ mặt, nhưng hắn từng tuyên bố rằng sau này sẽ tổ chức hôn lễ trên tầng thượng, cùng cô dâu của mình ngồi trên vòng đu quay.
Cao Dương hít một hơi thật sâu: "Chị đừng nói với tôi là tòa nhà này..."
"Không sai." Thỏ Trắng mỉm cười: "Là sản nghiệp của Ngô Đại Hải."
Cao Dương sốc toàn tập!
Thỏ Trắng quẹt một tấm thẻ nhân viên tinh xảo, sải bước đi vào cửa xoay sang trọng lộng lẫy, hai nhân viên lập tức tiến đến chào đón, dẫn Thỏ Trắng và Cao Dương đến một lối đi riêng bên trong, tiến vào thang máy chuyên dụng đi thẳng lên trên.
Thang máy được gắn bên ngoài sống lưng của tòa nhà, vách thang máy là một mặt kính cường lực một chiều, đứng bên trong có thể thấy mình đang từ từ lên cao, dòng người, xe cộ, đường phố, nhà cửa đều ngày càng xa, ngày càng nhỏ lại, mang đến một cảm giác "đắc đạo phi thăng".
Trong lúc thang máy đi lên, Cao Dương không nhịn được hỏi: "Nhà Ngô Đại Hải giàu quá vậy?"
"Không nhiều lắm, lương sáu bảy nghìn, thưởng cuối năm được vài chục nghìn thôi." Thỏ Trắng nhìn ra cảnh đêm phồn hoa của thành phố ngoài cửa sổ, giọng điệu thản nhiên, "Bố cậu ta là giáo viên dạy Toán cấp ba, mẹ là nội trợ toàn thời gian."
"Ái chà," Cao Dương lại sốc một lần nữa: "Thế Ngô Đại Hải là đại gia thế hệ đầu à?"
"Ừ, hồi đại học cậu ta học ngành kỹ thuật điện, sau khi tốt nghiệp không muốn đi làm thêm giờ nên tự mình mày mò, nghiên cứu ra một loại vật liệu siêu lợi hại, khả năng tích trữ điện cực mạnh, ứng dụng được trong nhiều lĩnh vực, đăng ký bằng sáng chế. Pin smartphone bây giờ sạc một lần dùng được ba ngày, chứ trước đó sạc một lần chỉ dùng được nửa ngày thôi, cậu dám tưởng tượng không?"
"Lợi hại."
"Cậu của Ngô Đại Hải chuyên kinh doanh sạc dự phòng, rủ Ngô Đại Hải khởi nghiệp, mới bảy tám năm mà cậu ta đã trở thành cự phú. Nhưng cậu ta về cơ bản không quản lý công ty, giao hết cho cậu quản lý, mỗi ngày chỉ việc ngồi đếm tiền thôi."
"Ghen tị thật."
"Đúng vậy, có tiền đúng là tiện thật, nên khi biết cậu ta cũng là người thức tỉnh, tôi đã lôi kéo cậu ta vào ngay lập tức." Thỏ Trắng khá đắc ý: "Ai ngờ cậu ta lại là một lão dê xồm."
Rất nhanh, hai người bước ra khỏi thang máy, tiến vào hành lang.
Cuối hành lang là một cánh cổng kim loại màu trắng bạc. Thỏ Trắng đi tới trước cửa, nhìn vào máy quét võng mạc gắn chìm trên cửa, sau đó xác thực hệ thống nhận dạng giọng nói mới được thông qua.
Cánh cửa từ từ mở ra, bên trong là một không gian rộng lớn tráng lệ, phong cách trang trí thuộc kiểu cung đình phương Tây, nhưng lại pha tạp không ít yếu tố phương Đông, nào là bình phong gỗ lim chạm khắc hoa văn, tranh thủy mặc, sứ thanh hoa, đủ loại đồ cổ tranh chữ. Ngoài ra còn có các loại mô hình phiên bản giới hạn, hộp mù, Gundam tỉ lệ người thật. Gu thẩm mỹ đúng là một lời khó nói hết, nhưng tóm lại chỉ toát lên một chữ: Giàu!
Từ cửa chính trải một tấm thảm đỏ chói mắt, kéo dài đến tận chiếc bàn làm việc trong phòng. Phía sau bàn làm việc là một chiếc "Ngai Sắt" trong "Trò Chơi Vương Quyền", được đúc từ hàng trăm thanh kiếm sắt, chỗ ngồi cứng rắn, lạnh lẽo, sắc bén, chỉ nhìn thôi mà Cao Dương đã thấy mông cấn lắm rồi.
Ngô Đại Hải mặc một bộ đồ ngủ màu vàng đất, tóc tai dựng đứng, vắt chéo chân, miệng đang gặm một quả dưa chuột sống, ngồi trên Ngai Sắt chán muốn chết mà ký tài liệu.
Thanh Linh và cảnh sát Hoàng cũng ở đây, hai người vừa mới đến, đang chiêm ngưỡng văn phòng "giàu vô nhân tính" của Ngô Đại Hải.
"Đủ người rồi, bắt đầu thôi." Ngô Đại Hải vừa ký xong hết đống tài liệu, hắn đứng dậy, ném bút máy đi, cắn một miếng dưa chuột. "GO!"