Một vùng cát vàng lớn dâng lên, vô số hạt cát biến thành tro bụi, bay tán loạn xuống đất, chất đống lên nhau thành một lớp bụi như nước chảy.
“Grào…”
Trong tiếng rống trầm thấp loáng thoáng xen lẫn chút sự tức giận và bất đắc dĩ không thôi.
Trong sa mạc mênh mông vô bờ, một bóng dáng cũng không cao lớn gì đang xuyên qua.
Hắn như một luồng kiếm quang, chiếu rọi thiên địa.
Kiếm khí sắc nhọn tung hoành, điên cuồng xẻ sa mạc tựa như cái này, để lại hàng loạt khe rãnh lớn sâu không thấy đáy.
Khắp sa mạc đều cuồn cuộn, cát vàng lăn mình đổ dồn vào trong khe rãnh, nhưng rồi lại bị kiếm khí trong đó hủy diệt gần hết nên mãi luôn không nhồi đầy được những khe rãnh đó.
Có bóng dáng cao lớn ngưng tụ ra, tản ra khí tức kinh người, tiếng gầm truyền ra mang theo khí tức nguy hiểm trí mạng.
Song.
Những bóng dáng này còn chưa xuất hiện hắn thì một kiếm quang trải khắp đất trời đã giáng xuống, thẳng tay chém chúng thành hai khúc, làm chúng lại biến thành cát vàng bay đi.
Tuyết Lệ Hàn thở hổn hển, áo kép màu màu xám tro trên người đã dính vết máu, sắc mặt có hơi trắng bệch, tóc xám trắng phấp phới, làm hắn trông rất giống một kiếm đạo tông sư.
Sắc mặt của hắn khó coi, nhìn hơn mười bóng dáng đang nhanh chóng ngưng tụ ra ở bốn phía, nhổ một ngụm nước bọt.
“Nhường đường, nếu không ta sẽ chém vỡ trận linh của ngươi luôn.”
Trong giọng nói bình thản còn ẩn chứa cả sự tức giận không tài nào đè nén được, giống như núi lửa trước khi bộc phát, thâm trầm và dồn dập.
Tuyết Lệ Hàn đang rất cuống.
Thậm chí hắn cũng không nhớ ra được, đã bao năm rồi bản thân không cuống cuồng như vậy rồi.
Lúc trước Thiên đình bị tiêu diệt lúc hắn cũng không thấy cuống gì.
Suy cho cùng khi hắn trở về Thiên đình thì Thiên đình đã biến thành một đống phế tích, đã tiêu diệt xong, hắn không có cơ hội để luống cuống.
Nhưng mà bây giờ, hắn cuống thật rồi, trong lòng như có một ngọn lửa đang bôc cháy, hắn muốn xông vào tìm tòi đến cùng.
Nhưng lại bị chặn nơi này, qua một hồi lâu rồi vẫn không vào được…
Kiếm tâm trời sinh, người đứng đầu trong kiếm đạo tương lai, tu sĩ thiên tài nhất từ trước tới nay trong phàm giới.
Những danh hiệu trâu bò này đều là của truyền nhân duy nhất của hắn, Tô Trạch.
Song.
Một thiên tài được đặt kỳ vọng, được rất nhiều đại năng của phàm giới đặt niềm tin vào.
Giờ hình như lại đang bị nhốt trong tàn tích của Thiên đình!
Bây giờ đã qua bao lâu rồi?
Nói ít thì cũng mười ngày nửa tháng rồi!
Thời gian qua lâu như vậy, Tô Trạch đã ra từ sớm rồi mới đúng!
Nhưng Tuyết Lệ Hàn còn chẳng thấy cái bóng của Tô Trạch đâu!
Điều này chứng tỏ cái gì?
Chứng tỏ chắc chắn Tô Trạch đã gặp phải phiền toái gì rồi, bị nhốt trong tàn tích của Thiên đình không ra được.
Hoặc cũng có thể ở trong tình huống nguy hiểm hơn…
Tuyết Lệ Hàn vội vàng lắc đầu, không nghĩ về ý nghĩ xui xẻ đó nữa.
Hắn tin Tô Trạch là người có đại khí vận, hai lần liên tiếp gặp phải Địa Tiên, nhưng hắn vẫn bình an vượt qua loại nguy cơ chết chắc này, người như vậy có thể chết ở trong tàn tích của Thiên đình sao?
Không thể nào, hoàn toàn không thể!
Tuyết Lệ Hàn không tin, cũng không có chuyện hắn sẽ tin.
Hắn tin chắc Tô Trạch chắc chắn là còn sống, nhưng đang bị nhốt ở nơi nào đó, bây giờ đang rất cần sự trợ giúp của hắn.
Hắn làm sư phụ, biết đồ đệ rơi vào khốn cảnh, đương nhiên là không thể khoanh tay đứng nhìn được, phải ra tay giải cứu.
Đồ đệ gây họa, sư phụ tới thu dọn tàn cuộc không phải chuyện rất bình thường sao.
Thế nên Tuyết Lệ Hàn xông tới.
Xông thẳng vào trong đại trận.
Đối mặt với mấy chục quái vật thực lực vượt xa hắn, hắn chiến đấu, hóa làm kiếm quang tả đột hữu xông, cố gắng tiến vào trong tàn tích của Thiên đình.
Thực lực của hắn rất mạnh mẽ.
Dù tu vi Độ Kiếp trung kỳ, dù mới thăng lên Độ Kiếp không bao lâu.
Song, đối mặt với quái vật ngưng tụ ra từ cát vàng kia, hắn vẫn không hề rơi vào thế hạ phong, mỗi một lần xuất kiếm đều có thể chém đối phương thành phấn vụn.
Nhưng dù hắn bay bao lâu, chém chết bao nhiêu quái vật… thì vẫn mãi không vào được trong tàn tích!
Tuyết Lệ Hàn không biết chuyện gì đã xảy ra, cảm thấy trong lòng vừa bực vừa lo.
Vì vậy.
Vì vào trong tàn tích, hắn uy hiếp sẽ giết trận linh của đại trận.
Hành động đó sẽ bắt hắn trả một cái giá rất lớn.
Suy cho cùng không biết trận linh của đại trận này đã tồn tại bao nhiêu năm, chắc chắn không phải hạng tầm thường.
Mà tiêu hao của Tuyết Lệ Hàn thì lại khá lớn, thực lực đã giảm xuống chút.
Khi hắn diệt trận linh, năng lượng bộc phát ra lúc đại trận bị phá đến tu sĩ Độ Kiếp cũng rất khó chống được.
Nhưng hết cách rồi, hành động này của hắn đã là bị buộc tới bất đắc dĩ.
Nghe thấy lời của Tuyết Lệ Hàn, hơn mười bóng dáng kia im lặng.
Hiển nhiên,
Trải qua trận chiến đấu vừa rồi, nó biết điểm đáng sợ của lão già trước mắt này, nếu như hắn liều mạng sẵn sàng bỏ mình bất chấp ra tay thì có lẽ sẽ uy hiếp tới nó được thật.
Nó không dám đánh cuộc.
Trận linh ra đời không dễ gì, nó cũng không muốn mất mạng chỉ vì thế.
Cho nên, trận linh thỏa hiệp.
“Hắn… Đã rời khỏi đây, tới… Địa Tiên giới.”
Giọng nói trầm lắng truyền vào trong tai của Tuyết Lệ Hàn thì lại như tiếc sét đánh ngang tai.
“Ngươi nói gì cơ!?”
Tuyết Lệ Hàn trợn tròn mắt, nhìn bóng dáng cao lớn ở phía xa với vẻ không dám tín, nắm chặt trường kiếm trong tay.
Cố kìm lại ý định xuất kiếm.
Hắn gần như là gằn từng chữ từng câu: “Ngươi nói lại lần nữa, hắn tới Địa Tiên giới rồi á?
Quả thực là nực cười, tu vi của hắn mới Hóa Thần, sao vào trong Địa Tiên giới được?
Lại nói giữa hai giới cũng chỉ có Đế quan là có lối tới Địa Tiên, sao hắn tới Địa Tiên giới được!?”
Lão Tuyết càng nói càng mau, cảm xúc dần trở nên kích động.
Sau đó.
Hắn bỗng lại im lặng.
Trận linh không cần phải lừa hắn.
Nhưng câu trả lời này lại làm hắn không chấp nhận nổi.
Không phải vào tàn tích của Thiên đình thôi sao?
Không phải đi tìm bí pháp giấu khí cơ của bản thân sao?