Virtus's Reader
Điên Rồi ! Ngươi Xác Định Ngươi Là Ngự Thú Sư?

Chương 826: CHƯƠNG 825: LỮ TRANH ĐẠO XUẤT QUAN

Sao chỉ trong chớp mắt đã vào Địa Tiên giới rồi?

Tuyết Lệ Hàn nghĩ mãi vẫn không hiểu, vắt nát óc để nghĩ những vẫn không rõ là có chuyện gì xảy ra.

“Có bậc tiên hiền… Nghiên cứu về cách tới… Địa Tiên giới, mà Thiên đình… Vốn có liên lạc với Địa Tiên giới…”

Giọng của trận linh ngập ngừng, cũng không rõ ràng.

Nhưng vẫn nói ra một tin tức kinh người.

Tuyết Lệ Hàn chậm rãi ngẩng đầu, trên khuôn mặt già nua chứa chút tang thương: “Ta muốn vào xem thử, nếu không ta không tin.”

Trận linh im lặng chốc lát.

Sau đó.

Xoạt!

Cát vàng dưới chân Tuyết Lệ Hàn bắt đầu chuyển động, để lộ ra một vùng đất cháy đen phía dưới… Và chút tàn tích trong đó.

“Đây là!”

Nhìn đất đen dưới chân, con ngươi của Tuyết Lệ Hàn co rụt lại: “Tàn tích của Thiên đình?”

“… Ừ, có tu sĩ Địa Tiên giới tiến vào, đụng vào ngọc Sinh Tử Âm Dương… Phá vỡ thăng bằng nơi đây, những thi thể kia… cũng bắt đầu chuyển động.

Vì thoát vây… Tên kia dẫn thiên kiếp san bằng nơi này… Cuối cùng tiến vào Địa Tiên giới.”

Trận linh vẫn còn nhớ như in cảnh tượng ngày đó.

Sắc mặt Tuyết Lệ Hàn thay đổi, đầu tiên là không tin, sau khi lại chuyển thành thoải mái.

Nếu như là tiểu tử đó thì đây đúng là phong cách của hắn thật.

“Vào bằng cách nào?”

Rất nhanh, hắn lấy lại tinh thần, lập tức hỏi.

Song.

“Vào không được nữa, phế tích là mấu chốt bảo đảm lối đi được mở ra, nhưng bây giờ… Phế tích biến mất, lối đi đã đóng…” Trận linh hồi đáp.

Sắc mặt Tuyết Lệ Hàn lại đổi, rất không cam lòng nhưng rồi lại không thể làm gì.

Một cảm giác vô lực khôn nguôi dâng lên trong lòng.

Chỉ nghĩ một chút thôi là hắn đã cảm thấy tuyệt vọng rồi.

Với thực lực của Tô Trạch dù có đột phá thì cũng chỉ có Hợp Đạo mà thôi, thực lực như vậy mà tới Địa Tiên giới thì sẽ nguy hiểm nhường nào?

Đột nhiên.

Tuyết Lệ Hàn nghĩ tới điều gì, hỏi: “Bí pháp kia… Hắn có lấy được không?”

Vấn đề này có vẻ là đã vượt qua khả năng nghe hiểu của nó, nhiều ít thì cũng có chút không hiểu Tuyết Lệ Hàn đang nói cái gì.

Suy nghĩ một chút, một ảo ảnh hiện ra, rõ ràng chính là Tô Trạch ngày đó.

Nó hoàn nguyên lại cảnh tượng lúc đó.

Tuyết Lệ Hàn nhìn ảo ảnh của Tô Trạch mà chẳng nháy mắt lấy một cái.

Hắn nhìn Tô Trạch để lộ nửa người trong sa mạc, sau đó lại rụt về, vẻ mặt khiếp sợ là hắn biết chắc chắn Tô Trạch đã phát hiện bên ngoài sa mạc là Địa Tiên giới.

Thấy Tô Trạch không vào Địa Tiên giới ngay thì trong lòng bình tĩnh hơn một tí.

Sau đó.

Hắn thấy Tô Trạch lui về, tìm một chỗ rồi ngồi xếp bằng xuống, hình như đang tu luyện.

Mặc dù chỉ có hình ảnh, cũng không có thông tin khác như dao động khí tức v.v…

Nhưng Tuyết Lệ Hàn vẫn xác nhận ngay được suy đoán trong lòng.

Tô Trạch đã tìm được bí pháp!

Trong bỗng chốc, tảng đá lớn đè nặng trong lòng hắn cũng không còn nữa.

Bí pháp có thể che giấu khí tức kia mới là thứ bảo mệnh của Tô Trạch ở trong Địa Tiên giới.

Nếu không thì hắn vừa vào Địa Tiên giới thì e đã bị phát hiện luôn, ngỏm củ tỏi ngay và luôn rồi.

Tuyết Lệ Hàn xem xong cả hết, nhìn Tô Trạch tu luyện, đến cuối cùng ra sa mạc biến mất không thấy gì nữa.

“Tiểu tử thối này! Đi cũng dứt khoát thật, không thấy lưu luyến chút nào, không biết lão già ta vẫn còn chờ hắn ở bên ngoài sao?”

Tuyết Lệ Hàn mắng một câu.

“Không phải… Ban đầu lúc phát hiện tu sĩ Địa Tiên giới thì hắn cũng không biết thân phận của bọn họ… Ta thấy hắn vội vàng lắm, hình như là muốn ra ngoài, rõ ràng ban đầu có cơ hội giết chết những tu sĩ kia nhưng hắn cũng không ra tay.”

Trận linh cứ như là mở máy hát, giải thích.

Tuyết Lệ Hàn sửng sốt, sau đó trên mặt lộ ra ý cười, nhưng rất nhanh lại trở về bình thường.

“Đi đây.”

Hắn xoay người, chuẩn bị rời đi.

Tô Trạch đã vào Địa Tiên giới, tin tức vẫn cần nói với đám Thái Hư chân nhân một chút.

“Không… Tán gẫu tiếp à?” Trận linh cất giọng hỏi.

Dịp này khó có, nhiều năm vậy không giao lưu gì với sinh linh khác.

Bây giờ lão Tuyết là người đầu tiên, hắn cảm thấy loại cảm giác được nói chuyện này tốt phết.

Tuyết Lệ Hàn lắc đầu: “Lần sau tán gẫu đi, có việc, vội lắm.”

Song phương không có gì mâu thuẫn, hiển nhiên là hắn sẽ không tìm trận linh làm gì.

Bóng dáng cao lớn ngưng tụ từ cát vàng gật đầu, hiển nhiên là tưởng thật.

Rầm rầm…

Bóng dáng sụp đổ, biến thành cát vàng rồi hòa vào trong sa mạc.

Tuyết Lệ Hàn không nán lại lâu, biến thành một kiếm quang xông ra ngoài, tiến vào hư không rồi bay về phía Đế quan.

Khi Tuyết Lệ Hàn vượt qua hư không vô tận, cuối cùng lại trở về Đế quan.

Sắc mặt của hắn chợt đổi.

Có khí tức quen thuộc.

Đó là khí tức của Lữ Tranh Đạo.

Cuối cùng cũng xuất quan à?

Song.

Lúc này Tuyết Lệ Hàn cũng không vui gì, thoáng cái đã trở nên căng thẳng.

Tô Trạch bị lạc khỏi hắn, chuyện này phải nói sao với Dưỡng Long đây?

Nếu như cho hắn biết thì có khi nào hắn đánh mình luôn không nhỉ?

Lần đầu tiên Tuyết Lệ Hàn thấy hơi chột dạ.

Nhưng, tránh né sẽ không giải quyết được vấn đề.

Huống chi, trong thành Đế quan đã có tu sĩ phát hiện hắn trở về.

Hơn nữa còn phát hiện ngay Tô Trạch ra ngoài với hắn không về theo.

“Tô Trạch đâu rồi?”

Thái Hư chân nhân truyền âm tới hỏi thăm.

Hắn rất quan tâm tới an nguy của Tô Trạch.

Đồng thời, giọng của Lữ Tranh Đạo cũng vang lên.

“Ha ha ha, ngươi không biết lúc ta Độ Kiếp đã phát hiện gì đâu, ta đã ì ạch ở đó mất rất nhiều thời gian.

Trong khoảng thời gian này lại xảy ra quá nhiều chuyện, không ngờ tiểu tử Tô Trạch kia lại làm ra nhiều chuyện kinh thiên động địa như vậy, lúc ta vừa nghe tin còn suýt nữa tưởng là giả nữa đấy!”

Nghe giọng nói của hắn rất là hưng phấn.

Mà càng như thế thì Tuyết Lệ Hàn càng chột dạ.

Hắn đã tưởng tượng ra được, khi Lữ Tranh Đạo biết Tô Trạch đã tới Địa Tiên giới thì sẽ có phản ứng gì rồi.

“… Haizzz.”

Sắc mặt của Tuyết Lệ Hàn ngưng trọng, chuẩn bị kỹ càng, cất bước đi vào thành Đế quan.

Cũng không lâu lắm.

Khu vực trung tâm của Đế quan.

Tuyết Lệ Hàn thấy một đám bóng dáng quen thuộc.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!