Một đám Đại Thừa Thái Hư chân nhân, Lôi Đế, Thanh Mộng đạo nhân v.v… khí linh của Thăng Tiên đài, cùng với Lữ Tranh Đạo, đang đang đợi hắn.
Hiển nhiên Lữ Tranh Đạo cũng thấy có gì đó không đúng, sắc mặt hắn bình tĩnh, nhìn chăm chăm vào Tuyết Lệ Hàn đang đi tới.
“Tô Trạch đâu rồi?”
Hắn hỏi.
“Vào Địa Tiên giới rồi.” Tuyết Lệ Hàn nói.
Không hề giấu diếm.
Nói thẳng chân tướng ra.
Giấu diếm cũng không được, đây đã là chuyện ván đã đóng thuyền rồi, không thay đổi được gì.
“Cái gì!?”
Một loạt tiếng kinh hô đột nhiên vang lên.
Không chỉ Lữ Tranh Đạo, đám Đại Thừa Thái Hư chân nhân cũng không bình tĩnh nổi rồi, trợn tròn hai mắt, tỏ ra kinh hãi.
Tin tức kia quả thực là vô cùng chấn động, bọn họ không khiếp sợ không được.
Từ xưa tới nay, chưa bao giờ có tu sĩ trong phàm giới vào được Địa Tiên giới.
Dù có lối đi ở ngay lù lù trước mặt thì cũng không có tu sĩ phàm giới đi vào.
Tất cả tu sĩ đều biết rõ, vào cửa lớn thanh đồng kia thì không khác nào tự tìm đường chết.
Ngoài khả năng là bị cường giả Địa Tiên giới bắt đi thì sẽ không còn khả năng nào khác.
Mà bây giờ, Tô Trạch lại vào?
Hắn vào bằng cách nào?
Sắc mặt của Thái Hư chân nhân chợt đổi, trầm giọng hỏi: “Chẳng nhẽ lại có lối đi mới xuất hiện? Ở đâu?”
Lối đi mới xuất hiện, đây là chuyện nguy hiểm vô cùng.
Nếu bị tu sĩ Địa Tiên giới phát hiện thì phàm giới sẽ rơi vào trong nguy cơ bị diệt sạch chỉ trong nháy mắt.
Phòng thủ một Đế quan đã cực hạn của các cường giả phàm giới rồi.
Bọn họ không có năng lực để bảo vệ thêm một Đế quan khác nữa.
“Yên tâm đi, lối đi kia đã đóng lại rồi, cái đám ở Địa Tiên giới không phát hiện được và cũng không vào được.”
Tuyết Lệ Hàn chậm rãi nói.
“Tô Trạch gặp phải chuyện gì vậy?” Lúc này Lữ Tranh Đạo làm gì còn tâm trí đâu đi lo chuyện lối với chẳng đi nữa.
Hắn chỉ muốn biết rốt cuộc Tô Trạch đã gặp phải chuyện gì.
Sát ý mãnh liệt xuất hiện, tuôn trào trong đại điện.
Chú ý tới tình hình của Lữ Tranh Đạo, Thanh Mộng đạo nhân vỗ vai của hắn, ý bảo hắn tỉnh táo lại cái đã.
Tuyết Lệ Hàn thì kể lại đầu đuôi câu chuyện cho bọn họ nghe.
Sau khi nghe xong, sắc mặt của rất nhiều cường giả đều thay đổi không ngừng.
“Lỗ mãng quá! Quá lỗ mãng luôn!”
Thanh Mộng đạo nhân không nhịn được cất giọng nói.
Nhưng rồi hắn lại im lặng luôn, ánh mắt lóe lên, sự lo lắng và bất đắc dĩ hiện lên ở trong mắt.
Bây giờ nói những điều này thì có tác dụng gì nữa đâu chứ?
Ván đã đóng thuyền rồi.
Tô Trạch đã vào trong Địa Tiên giới rồi.
Nếu muốn trở về thì trừ phi hắn lại phát hiện được thêm một thông đạo không gian nữa, nếu không thì phải xuyên qua tiên môn thanh đồng để về phàm giới.
Nhưng hai loại tình huống này.
Dù là loại nào thì đều gần như là chuyện không thể.
Giờ trách cứ Tuyết Lệ Hàn?
Càng không cần thiết.
Huống chi hắn cũng là có ý tốt, vì tìm thứ sau này Tô Trạch chắc chắn sẽ cần nên đưa trò đi thăm dò, ai ngờ lại xảy ra tình huống bất ngờ như vậy.
Đây là chuyện không ai đoán trước được.
Phản ứng của đám Đại Thừa Thái Hư chân nhân, Tuyết Lệ Hàn hiểu.
Nhưng phản ứng của Lữ Tranh Đạo thì lại “Bình tĩnh” hơn dự tính rồi.
Cho dù bây giờ Lữ Tranh Đạo mặt đỏ bừng, trán nổi gân xanh, trong mắt như có ngọn lửa đang cháy.
Nhưng Tuyết Lệ Hàn vẫn cảm thấy hắn vô cùng “Bình tĩnh”.
Hắn vốn tưởng sau khi nghe được tin này thì Lữ Tranh Đạo sẽ ra tay ngay và luôn, muốn đánh tới ngươi chết ta sống với hắn cơ.
“Tin tức kia, phải giữ kín, không được để kẻ nào ngoài chúng ta biết tin.”
Thái Hư chân nhân trầm giọng nói.
Tuyết Lệ Hàn gật đầu.
“Ngươi cũng tỉnh táo một chút, ít nhất thì Tô Trạch cũng có được bí pháp kia rồi mà đúng không, với thực lực của hắn, chỉ cần cẩn thận một chút thì gây ra chuyện gì lớn thì chắc sẽ bình an vô sự thôi.”
Sau đó, hắn quay đầu nói với Lữ Tranh Đạo.
Đương nhiên.
Thái Hư chân nhân không biết là,
Lúc này Tô Trạch ở trong Địa Tiên giới cũng chẳng an phận gì,
Dưới sự cố ý thúc đẩy của hắn,
Cách cục trong vùng đất hoang đang nhanh chóng xảy ra thay đổi,
Thậm chí đến thế lực ven bờ Đông hải lâu này không có động tĩnh gì giờ cũng bắt đầu hành động, tập hợp đại quân, dần có xu hướng sẽ lên bờ.
Nếu như biết chuyện này thì e Thái Hư chân nhân sẽ nuốt lại hết lời vừa nói ra luôn.
Lữ Tranh Đạo hít sâu, hắn cũng biết tức giận nôn nóng cũng không được tích sự gì.
Bây giờ điều duy nhất bọn họ có thể làm là cầu nguyện cho Tô Trạch.
Cầu nguyện hắn không gặp được phiền toái gì lớn, có thể lặng lẽ trưởng thành.
Mặc dù… Trong lòng bọn họ cũng biết rõ, Tô Trạch ở trong Địa Tiên giới một thân một mình, muốn trưởng thành một cách thuận lợi là chuyện khó khăn nhường nào.
Nghĩ đến đây.
Lữ Tranh Đạo ngửa đầu lên, cảm thấy xoát xa trong lòng, đau lòng nói không ra lời.
Hắn không tài nào ngờ được lúc chia xa lại tới nhanh như vậy.
Khi hắn xuất quan, còn vui vẻ phấn chấn muốn khoe khoang với đồ đệ ngoan, ai dè lại nghe được loại chuyện này.
Quả nhiên con cái muốn báo đáp cha mẹ… Không đúng, đầu óc hắn hồ đồ quá đi mất.
Dù sao cũng ý nôm na là thế.
Có học nhiều mới biết ta còn dốt.
Lúc này, Lữ Tranh Đạo đã không còn sự trầm ổn của tu sĩ Độ Kiếp nữa, trong đầu hắn thấy rất loát, một loạt ý nghĩ rồng rắn lên mây xuất hiện.
“Tiểu tử kia là một người biết sáng tạo kỳ tích, ta không tin hắn còn chưa có tiếng tăm gì thì đã ngỏm.
Không phải tên kia đã nói rồi sao, trước khi Tô Trạch vào Địa Tiên giới thì đã đột phá đến Hợp Đạo cảnh rồi.
Các ngươi thử nghĩ xem, một tu sĩ Hợp Đạo không tới hai mươi tuổi, phải là kẻ thế nào thì mới làm được như vậy?
Có lẽ… Vào Địa Tiên giới, tiến nơi càng rộng lớn hơn đó thì mới phát huy được hết tiềm lực của hắn!”
Thái Hư chân nhân chậm rãi nói, ánh mắt lấp lóe, quay đầu nhìn hư không vô tận ở phía ngoài kia, ánh mắt như nhìn thấy bóng dáng của thiếu niên đó từ khoảng cách không biết bao xa.
“Ta tin Tô Trạch.”
Sau một lúc lâu.