Hắn kiên định nói.
“Thôi đừng xoắn xuýt với chuyện này nữa, ta đi bế quan đây, dạo này có chút tâm đắc.
Nếu có tác dụng thì ra sẽ truyền cho các ngươi.
Suy cho cùng… Chúng ta nên bảo vệ phàm giới này cho tốt, cũng không thể để sau này khi Tô Trạch về nhà nhưng lại không tìm được nhà mình ở đâu chứ đúng không?”
Thái Hư chân nhân nở nụ cười nhạt.
Phất tay,
Hắn xoay người rời đi.
Trong đại điện.
Đám Đại Thừa và hai người Tuyết Lệ Hàn, Lữ Tranh Đạo đều thấy hơi sững sờ.
Đều không nói gì thêm .
Tự mình rời khỏi đại điện.
Các Đại Thừa người thì lên tường thành thị sát, người thì bế quan, đều vùi đầu vào công việc.
Tuyết Lệ Hàn thì cùng rời khỏi đại điện với Lữ Tranh Đạo.
Suốt dọc đường đi,
Hai người đều im lặng.
“… Lão Lữ.” Tuyết Lệ Hàn chủ động nói.
“Haizz.”
Lữ Tranh Đạo thở dài thườn thượt, ngẩng đầu nhìn không trung ở trên đỉnh đầu, chậm rãi nói: “Tình huống này cũng không phải có gì không tốt.
Thậm chí… Có thể là tình huống tốt nhất rồi.
Dù không có bí pháp,
Thì tiểu tử kia chắc chắn vẫn sẽ qua đó, có thể sử dụng phương thức thần không biết quỷ không hay này để qua đó, cũng được mà ha?”
“… Nói như vậy cũng không sai.” Tuyết Lệ Hàn thấy có hơi bất ngờ, thở dài rồi nói.
“Đúng vậy.” Vẻ mặt của Lữ Tranh Đạo trở nên cô đơn: “Cũng không biết, đời này còn được gặp lại tiểu tử kia nữa hay không.”
“Độ Kiếp sống được rất lâu, với tốc độ thăng cấp của tiểu tử kia thì có khi chẳng mất bao lâu là đã vô địch thiên hạ ở Địa Tiên giới rồi.”
Trong tay Tuyết Lệ Hàn xuất hiện một bầu rượu.
Là linh tửu mà trước đó Tô Trạch tặng cho hắn.
Vừa định uống một hớp thì lại bị Lữ Tranh Đạo giật mất.
“Làm cái gì đấy?” Tuyết Lệ Hàn đang nói bỗng khựng lại.
Hắn thấy Liền Lữ Tranh Đạo xưa nay không uống rượu, giờ lại uống ừng ực cả bầu rượu luôn.
Mọi người của phàm giới mọi người đều vùi đầu vào khổ tu, lữ trình của Tô Trạch trong Địa Tiên giới cũng đang tiếp tục.
Biên giới vùng đất hoang.
“Mạch khoáng này còn đáng giá hơn quặng tiên ngọc, thật không hổ là nguyên liệu có thể dùng để rèn tiên khí.”
Tô Trạch ước lượng khối kim loại trong tay, hơi bóp mạnh để cảm nhận độ cứng của nó.
“Nguyên liệu chính trong luyện chế tiên khí à? Hình như độ cứng không đủ cao…”
Hắn khẽ lắc đầu, đánh giá khối kim loại trong tay.
“Đó là do sức của ngươi quá lớn đó chứ, đâu phải là không đủ cứng đâu.”
Âm thanh lạnh lùng trong trẻo vang lên, kiếm linh mặc một bộ đồ trắng đứng ở bên cạnh Tô Trạch, đánh giá mạch khoáng xung quanh.
Lúc này đám Tiểu Thanh hóa thân thành thợ đào mỏ, không ngừng thu thập khoáng thạch trong mạch khoáng.
Mà Tô Trạch và kiếm linh thì lại đảm đương nhân vật đốc công, đứng ở một bên nhìn.
“Kể cũng phải.” Tô Trạch gật đầu, quay đầu hỏi: “Hình như tiên khí cũng chia thành rất nhiều cấp bậc thì phải, bây giờ ngươi đang ở vào khoảng nào rồi?”
Kiếm linh suy nghĩ một chút rồi nói: “Chắc gần tới đạo binh Địa Tiên rồi, ta cũng không chắc lắm, phải có một vật phẩm để tham khảo mới được.”
“Ừ.” Tô Trạch gật đầu, nói tiếp: “Nếu không sưu hồn đệ tử Thái Huyền môn kia thì đúng là chưa chắc đã biết được nhiều thứ như vậy trong thời gian ngắn như thế.
Nhưng phân chia cũng đơn giản thật, đạo binh Địa Tiên, đạo binh Thiên Tiên, đạo binh Chân Tiên…”
“… Ta sẽ không dừng mãi ở giai đoạn này đâu.”
Không biết tại sao, thấy Tô Trạch tỉ mỉ phân chia những giai đoạn kia, kiếm linh bỗng bật thốt lên.
Tô Trạch nghe vậy thì sửng sốt, nở nụ cười: “Đương nhiên, ta tin tưởng ngươi.”
Kiếm linh gật đầu, chẳng hiểu sao trong lòng bỗng thấy yên tâm rất nhiều.
Cảm xúc trước và sau khác nhau, thậm chí đến chính nàng cũng không phát hiện ra.
Có lẽ tu vi của Tô Trạch tăng lên quá nhanh,
Từ lúc ban đầu khi gặp nhau là ở Trúc Cơ cảnh, cho tới Hợp Đạo cảnh bây giờ, tổng cộng cũng chỉ mất hơn một năm.
Trong thời gian ngắn ngủi như vậy đã lên tới đến gần Hợp Đạo hậu kỳ, thậm chí sắp đạt tới Hợp Đạo đỉnh phong.
Điều này làm trong lòng kiếm linh dần sinh ra một sự áp lực rất lớn.
Có lẽ bình thường nàng không cảm giác được,
Nhưng áp lực nó vẫn luôn tồn tại.
Nếu như có một ngày, Tô Trạch tăng tới cảnh giới làm nàng cũng phải ngước đầu nhìn lên, thế thì chẳng phải nàng sẽ trở thành vật kéo chân của hắn sao?
Với tính tình kiêu kỳ của kiếm linh, thì đương nhiên là sẽ không để loại chuyện này xảy ra.
Kiếm linh khác với khí linh bình thường, Trảm Tiên kiếm cũng khác với tiên khí bình thường.
Về bản chất thì nàng là hồn phách của nhân loại, hết cách rồi nên đành sống nương nhờ trong Trảm Tiên kiếm.
Vì vậy.
Điều này làm nàng mạnh hơn những khí linh bình thường khác rất nhiều về đủ các phương diện.
Ví dụ như một điểm khá là quan trọng, đó chính là kiếm linh có thể tự tu luyện.
Đương nhiên.
Trong tình huống bình thường, bảo vật cấp bậc tiên khí đều có thể tự chủ hấp thu linh khí trong thiên địa ở xung quanh để rèn luyện bản thân.
Nhưng loại hành vi này thiên về hành động theo bản năng hơn, chứ không phải là hành động mang tính chủ động tự phát.
Mà phương thức hấp thu linh khí rèn luyện bản thân cũng khá là bình thường.
Kiếm linh thì lại khác hẳn.
Lúc ở phàm giới, Thăng Tiên đài từng truyền thụ cho nàng một công pháp, là một loại đại đạo tu luyện thuộc về riêng khí linh.
Tô Trạch biết chuyện này, nhưng cũng không để trong lòng.
Lúc trước hắn cảm thấy có thể trực tiếp sử dụng hệ thống giúp kiếm linh tăng lên.
Nhưng bây giờ tu vi còn thừa của hắn thường xuyên ở trong trạng thái thu không bằng tri, công pháp kia đúng là đã giúp hắn một chuyện lớn.
Kiếm linh có thể nói là người bạn đã kề vai sát cánh với Tô Trạch thì khi mới bắt đầu tu hành cho tới bây giờ.
Đương nhiên là hắn muốn vẫn mãi sát cánh tiếp với nàng, bây giờ kiếm linh có thể trở nên mạnh mẽ cùng hắn thì đúng là chuyện tốt không còn gì tốt hơn được nữa rồi.
Lúc này, công việc thu thập khoáng thạch đã hoàn thành.
Đám Tiểu Thanh đã đào hết khoáng thạch trong mạch khoáng ra, chất đống ở trước mặt Tô Trạch.
Tô Trạch cười vỗ đầu các nàng, khen một câu xong sau đó thu hồi hết đống khoáng thạch này luôn.