Ngay lập tức, tu vi còn thừa đột phá cột mốc hai mươi tỷ, tăng lên tới hai mươi mốt tỷ!
Nhiều tu vi còn thừa như vậy đã đủ cho Tô Trạch đột phá đến Độ Kiếp cảnh, thậm chí sau khi đột phá Độ Kiếp cảnh thì vẫn còn dùng được một khoảng thời gian ngắn nữa.
Cũng khá là dư dật rồi.
Kế tiếp lại thu hoạch thêm một khoản tu vi ở nơi sâu trong đất hoang nữa, tới lúc đó thu hoạch chắc chắn là sẽ hơn hẳn bây giờ.
Tô Trạch thấy mong đợi háo hức không thôi, số tu vi dùng trước lúc lên tới Địa Tiên có đủ hay không thì phải xem đợt thu hoạch này rồi!
“Trở về đi xem thử, huyết mạch của tên Lý Võ kia thú vị lắm, xem thử bây giờ hắn đã tới cảnh giới nào rồi.”
Tô Trạch lắc mình rời khỏi mạch khoáng, dẫn theo đám Tiểu Thanh biến thành một luồng lưu quang, bay về phía chân trời.
…
“Trương sư huynh, bên kia có phát hiện!”
Trương Bằng đang đứng ở trên đám mây chây lười thì chợt nghe có sư đệ đồng môn gọi mình.
Quay đầu nhìn lại thì nhìn thấy một thiếu niên mặt mũi thanh tú, giẫm lên một thanh phi kiếm đang bay về phía hắn.
Trong chớp mắt, thiếu niên đã xuất hiện ở trước mắt.
“Sư huynh, đại yêu trong hang động ở bên kia mất tích, mạch khoáng dưới lòng đất cũng biến mất không thấy tăm hơi đâu…”
Thiếu niên có hơi ngừng, rồi nói tiếp: “Cướp vô cùng sạch sẽ, mang đậm phong cách của tên kia, chắc đúng là hắn rồi đấy.”
Khóe miệng của Trương Bằng giật giật, nhớ lại cảnh tượng ngày đó.
Bảo bối trên người mình đều phải nộp lên hết…
Trong nhẫn trữ vật có không ít thứ do tông môn thưởng, là thứ hắn giữ lại để dùng lúc đột phá.
Haizzzz!
Hắn chẳng cần đi xem cũng biết, mạch khoáng dưới đất bị vét sạch bách, ngoài tên kia thì còn ai vào đây nữa?
Ai còn có loại tinh thần vơ vét như châu chấu quá cảnh không có một ngọn cỏ thế này cơ chứ?
“Đi thôi, đi xem một chút.”
Tuy nói là nội ứng, nhưng nên ra vẻ một chút thì vẫn phải ra vẻ.
Trương Bằng ra hiệu cho thiếu niên dẫn đường.
Thiếu niên thanh tú gật đầu, xoay người bay về nơi xa.
Chỉ chốc lát sau.
Ở trong một hang động, một đám đệ tử tiên tông xuất hiện.
“Sư huynh, chính là chỗ này, căn cứ theo ghi chép của tông môn thì chắc nơi này là hang động của một con Thương Nguyên Mãng, thực lực khá là mạnh, tu vi Hợp Đạo hậu kỳ, có thể đánh tay đôi với đối thủ Hợp Đạo đỉnh phong, cũng được tính là bá chủ một cõi rồi.”
Một gã đệ tử nhìn thấy Trương Bằng thì vội vàng nói tin tức tìm hiểu được ra.
Trương Bằng gật đầu, đi vào trong hang động.
“Sư huynh, không tìm thấy dấu vết đánh nhau, chẳng nhẽ là con Mãng yêu kia cuốn gói đồ đạc rồi chạy sao?” Thiếu niên thanh tú hỏi.
“Sao vậy được.”
Trương Bằng lắc đầu, cất bước đi vào chỗ sâu của hang động, nhìn chằm chằm vào một chỗ lõm trên vách đá ở một bên.
Kích cỡ của chỗ lõm rất nhỏ.
Thậm chí còn nhỏ hơn kích cỡ của hạt mè một chút.
Nhưng một dấu vết không có tí gì bắt mắt này lại làm Trương Bằng cảm thấy kinh hồn bạt vía.
Vì không xác định cho lắm,
Hắn chậm rãi giơ tay lên rồi sờ vào chỗ lõm kia.
“Oongggg!!”
Chỉ trong nháy mắt.
Bên tai Trương Bằng truyền đến một tiếng kiếm kêu thanh thúy, cảnh tượng trước mắt đột nhiên thay đổi, kiếm quang chói mắt và nội liễm sáng lên, chiếm hết tầm nhìn của hắn!
“Hộc ——”
Trương Bằng lùi về sau một bước theo bản năng, trán đổ mồ hôi lạnh, nhìn chằm chằm vào chỗ lõm kia, sự kinh hãi chợt lóe lên trong ánh mắt hắn.
Đúng là hắn rồi!
Kiếm ý như vậy cũng chỉ có thể là hắn thôi!
Sắc mặt của Trương Bằng thay đổi không ngừng, trong tay hắn xuất hiện một tấm bản đồ, hắn nhìn thoáng qua vị trí của mình.
Ngay sau đó, hắn vội vã rời đi, tìm được một chỗ không có ai, trên trán có kim quang lấp lóe.
Tin tức đầu tiên được truyền đi một cách lặng lẽ.
Theo suy tính của Trương Bằng, bây giờ rất nhiều đệ tử của tam tông đang dần tới nơi ở ngoài rìa nhất của vùng đất hoang.
Bọn họ đang có xu thế tụ họp lại, hợp thành một hệ thống lùng tìm dài dằng dặc, càn quét tới Đông hải.
Dựa theo tình hình bây giờ, nếu như Tô Trạch không tránh né thì chắc chắn sẽ bị phát hiện và bao vây!
Đến lúc đó thì sẽ hỏng bét.
Thực lực của Tô Trạch đúng là rất mạnh, Trương Bằng công nhận điểm này, đồng thời hắn cũng biết sự mạnh mẽ của ba con yêu thú.
Nhưng dù có mạnh tới đâu thì cũng chỉ có tu vi Hợp Đạo!
Khi đối mặt với tu sĩ thực lực Độ Kiếp, chắc chắn sẽ không phải đối thủ.
Mà không may trong hành động lùng bắt lần này, tam tông đều phái trưởng lão tới lãnh đạo hành động lùng bắt!
Trưởng lão, đều là tu sĩ Độ Kiếp cảnh!
Tu sĩ Hợp Đạo dù có mạnh tới đâu thì khi với đối mặt vài tu sĩ Độ Kiếp, vẫn phải về chầu ông bà thôi đúng chứ?
Bởi vì có khế ước ràng buộc.
Trương Bằng biết cái mạng nhỏ của mình nằm ở trong tay Tô Trạch.
Nếu Tô Trạch gặp bất trắc, hắn không tin đối phương sẽ giải trừ khế ước trước khi chết.
Ngược lại, rất có khả năng hắn sẽ kéo theo mấy người bọn họ chôn cùng nữa.
Trương Bằng không muốn chết, hắn còn rất nhiều chuyện chưa làm, còn có rất nhiều lý tưởng vẫn chưa hoàn thành, còn có rất nhiều dục vọng vẫn chưa được thỏa mãn.
Thế nên chỉ cần có thể sống sót, hắn không ngần ngại truyền tình báo của bên tiên tông đi.
Đương nhiên.
Có khế ước ở, hắn không muốn làm nội ứng cũng không được.
Cứ hễ trong lòng xuất hiện bất kỳ ý tưởng gì gây bất lợi cho Tô Trạch thì đều phải chịu trừng phạt của khế ước.
Loại cảm giác đau đớn tận sâu trong linh hồn này hoàn toàn không phải thứ mà tu sĩ bình thường chống cự được.
Sau khi truyền tin tức đi.
Trương Bằng lại nhớ lại kiếm quang ban nãy nhìn thấy, trong lòng bỗng thấy ớn lạnh.
Thực lực kiếm đạo của vị kia hình như lại mạnh hơn chút rồi!
Chỉ để lại chút vết tích trên vách đá thôi nhưng lại ẩn chứa kiếm ý dồi dào như thế, nhìn một cái đã làm người ta như gặp kỳ cảnh, có thể nói là kinh khủng.
Nhưng.
Nói đi nói lại thì vẫn chỉ là Hợp Đạo, không phải là đối thủ của Độ Kiếp.