Mong vị kia sau khi nhận được tình báo của mình thì mau chóng nghĩ ra đối sách, tuyệt đối đừng để bị bao vây.
Trương Bằng trông về phía xa, trong mắt tràn đầy lo lắng.
Không thể ngồi chờ chết, phải qua đó!
Ít nhất khi vòng vây thành hình thì mình có thể để chừa một lỗ hổng để thoát ra ngoài!
Nghĩ tới đây, Trương Bằng không chậm trễ, xoay người trở về bên ngoài hang động, triệu tập đồng môn bắt đầu lên đường.
…
“Phát hiện tung tích của ta rồi à? Tiên tông làm việc cũng nhanh nhẹn phết đấy.”
Tô Trạch đứng ở trên đầu rồng khổng lồ, nhìn tờ giấy màu vàng trong tay, thì thào tự nói.
Bên cạnh, tất cả đại yêu khí thế ngập trời theo sát phía sau.
So với đám Trư Bát Giới, sư tử hoàng kim những thứ này, Tiểu Hỏa và Liễu vương thì nhiều khí tức thần thánh hơn, trông cũng không hung thần ác sát, nhưng lại làm cho người ta thấy kính sợ trong lòng.
Đây cũng là sự khác nhau về huyết thống.
Trong cơ thể đám sư tử hoàng kim, Trư Bát Giới đương nhiên là có huyết mạch đặc biệt.
Nhưng nếu so với đám Tiểu Thanh thì còn kém xa lắc, không phải là ở cùng một đẳng cấp.
“Cái đám tiên tông sao còn hành động hăng hái hơn Yêu minh thế? Đúng là chuyện cười.”
Tô Trạch lắc đầu, ấn tượng với tiên tông lại kém đi một tí.
Lúc trước gặp đám người Trương Bằng là hắn đã phát hiện rồi.
Thái độ của ba tiên tông ở sâu trong đất hoang rất là nhạt… với Nhân tộc trong đất hoang, hoặc là nói là khá là lạnh lùng.
Ở trong mắt bọn họ, Nhân tộc không có tu vi thì không khác gì dị tộc hết.
Thậm chí mặc dù có tu vi, nhưng không phải người của tiên tông thì họ cũng xử trí như đối với ngoại tộc.
Sống chết của những người như vậy họ sẽ không quan tâm, có lúc thậm chí chính họ sẽ là người hành hung.
Loại điệu bộ cao cao tại thượng này làm Tô Trạch thấy chán ghét vô cùng.
Cùng là Nhân tộc với nhau, cũng chẳng phải là thần là thánh ngay từ lúc sinh ra, ai mà không phải xuất phát từ người phàm để lên chứ.
Vừa mạnh cái là đã tự nhận là tiên nhân, mặc sức chà đạp sinh mệnh của đồng tộc, quả thực là rất ngu xuẩn.
Bắt nạt kẻ yếu, không phải việc một cường giả nên làm.
Tô Trạch tới từ phàm giới, đám tiền bối Thái Hư chân nhân đã ảnh hưởng rất lớn tới.
Đã được chứng kiến cảnh các tiền bối như Thái Hư chân nhân đtắm máu xông pha chiến đấu vì bảo vệ phàm giới, nên Tô Trạch thấy rất không ưa tam tông ở sâu trong đất hoang này.
“Đến trưởng lão Độ Kiếp cũng phái tới mấy người, quyết chí muốn bắt ta đây mà.”
Tô Trạch cũng không hạ giọng.
Hiển nhiên rất nhiều đại yêu ở bên cạnh đều nghe rõ.
Người sư tử hoàng kim run lên, trong ánh mắt toát lên vẻ “Quả nhiên là thế”.
Tu sĩ Độ Kiếp quả nhiên muốn ra tay!
Đã thế không phải một người, mà là vài người!
Điều mấu chốt nhất là tu sĩ Độ Kiếp của Nhân tộc!
Sư tử hoàng kim biết rõ trong lòng, Nhân tộc ra tay với đồng tộc là tàn bạo nhất, còn hung tàn hơn cả Yêu tộc…
Nếu như hành tung của bọn họ bại lộ thì sẽ chỉ có một kết cục đó là chết!
Quay đầu nhìn thoáng qua, mập con Trư yêu đang cầm một củ linh sâm gặm điên cuồng, mùi thuốc nồng nặc tản ra khắp nơi.
Chú ý tới ánh mắt của sư tử hoàng kim, Trư yêu cầm linh sâm trong tay giấu vào trong lòng đầy cẩn thận, cứ như là sợ bị cướp mất vậy.
Sư tử hoàng kim thấy vậy thì tức sôi máu, con mẹ nó ai thèm cướp cái thứ dính toàn nước miếng của ngươi chứ!
Chỉ là một củ linh sâm ba ngàn năm thôi, có phải thứ gì trân quý lắm đâu, có cần giữ kỹ vậy không?
Sư tử hoàng kim vốn còn định hỏi ý kiến của con heo mập này, bây giờ nghĩ lại, quả nhiên là không đáng tin.
Trong đầu con heo này ngoài nghĩ tới ăn thì cũng chẳng còn chứa thứ gì khác.
Sư tử hoàng kim khẽ liếc, nhìn thoáng qua những đại yêu khác, hắn cũng thấy được sự nôn nóng trong mắt họ.
Đúng rồi, ngoài Trư yêu thì những đại yêu khác đều đang thấy lo lắng.
Lo lắng cường giả Độ Kiếp đến.
Sư tử hoàng kim rất tới khuyên can một phen, nhưng lại không dám.
Chỉ khí tức mà ba vị ở bên cạnh chủ nhân tản ra kia đã đủ làm hắn bủn rủn chân tay, sinh ra loại cảm giác rất muốn quỳ xuống đất cúng bái, hoàn toàn không tới gần được.
Chết tiệt.
Càng là thế, thì trong lòng sư tử hoàng kim càng thấy lo âu bất an.
Hắn cảm giác trên đầu mình như đang treo một thanh đại đao, bất cứ lúc nào cũng có thể rơi xuống, lấy mạng hắn.
Cảm giác như vậy không dễ chịu chút nào, còn làm cho sinh linh nổi điên, từ dần trở nên điên cuồng.
Song.
Có khế ước nên dù bọn họ có nổi điên thật thì cũng không làm chuyện gì bất lợi với Tô Trạch được.
Cứ như vậy, tra tấm về mặt tâm lý sẽ nghiêm trọng hơn chút.
Sư tử hoàng kim biết rõ điểm này, nhưng cũng chỉ đành nhịn.
Duy nhất còn vẫn duy trì bình tĩnh cũng chỉ có đám Tiểu Thanh, cộng thêm một Trư Bát Giới.
Đám Tiểu Thanh hiểu rõ thực lực của Tô Trạch.
Còn Trư Bát Giới thì đơn giản chỉ là một tên chẳng để ý gì hết, hắn chẳng hề quan tâm.
Hoặc là nói hắn cũng đang đánh cược, lựa chọn tin tưởng Tô Trạch.
Con về chuyện nắm chắc mấy phần thì cũng chỉ có Trư yêu biết rõ.
Trong đội ngũ, ai cũng có tâm tư riêng.
Nhưng cũng vào lúc này.
Trong rừng rậm phía trước, một bộ lạc cỡ nhỏ hiện ra.
Đám Tô Trạch cũng không che dấu khí tức của mình.
Vì vậy.
Khi bọn họ tới gần đến thôn xóm lúc thì một bóng dáng cao lớn trong đó bay lên trời, vui mừng vọt tới.
Lý Võ cảm ứng được khí tức của đám người Tô Trạch, vội vàng ra đón tiếp.
Không chỉ hắn, những người khác trong bộ lạc cũng đều phát hiện động tĩnh ở phía bên này.
Đám người lão tộc trưởng lao nhao quay đầu nhìn lại, bỗng thấy một mảng mây đen che khuất bầu trời đang di chuyển về phía bên này, yêu khí ngất trời trong đó đến người phàm cũng cảm nhận rõ mồn một được.
Những đại yêu mà Tô Trạch giữ lại không giết đều là đại yêu có thực lực đứng đầu, là thành phần có thể lấy một địch nhiều.
Vì vậy, hiển nhiên khí thế của bọn họ rất khủng bố kinh người.