Mạnh hơn đám Hóa Thần Nhị Hổ ở Hổ Linh cốc không biết bao nhiêu lần.
Cho nên.
Đám người lão tộc trưởng không biết chân tướng thấy vậy thì sắc mặt chợt đổi, trắng bệch ra, trong mắt toát lên sự tuyệt vọng .
Đại yêu tới, mặc dù không ra tay với bọn họ, nhưng yêu khí thổi quét thiên địa kia cũng đủ để làm rất nhiều người bình thường bị trọng thương rồi.
Cũng đúng lúc này.
Một bóng dáng cao lớn xông ra ngoài.
Lúc này lão tộc trưởng chú ý tới là Lý Võ, cũng thấy được sự vui mừng trên nét mặt của hắn.
Lập tức, ý nghĩ trong đầu lão tộc trưởng bỗng thay đổi, hiểu ngay ra tình hình này là thế nào, hòn đá trong lòng cũng biến mất, hắn thở phào nhẹ nhõm.
Chắc chắn là thượng tiên lúc trước đã trở lại!
Rất nhanh.
Sự thật đã chứng minh suy đoán của hắn không sai.
Với sự nghênh đón của Lý Võ, Tô Trạch dẫn một đám đại yêu đi vào trong bộ lạc.
Hàng loạt ánh mắt kính sợ nhìn qua, theo sự hướng dẫn của lão tộc trưởng, mọi người trong Man tộc lao nhao hành lễ, bày ra lễ độ tôn kính nhất với Tô Trạch.
Man tộc sùng kính cường giả là truyền thống từ xưa tới nay, là thứ đã khắc vào trong xương của bọn họ rồi.
Mà Tô Trạch dẫn theo mấy chục đại yêu trở về, ở trong mắt bọn họ đã sánh với thần minh trong truyền thuyết.
Đối với những Man tộc “Không có kiến thức” này, thực lực của Tô Trạch đã đạt đến trình độ mà bọn họ không tài nào tưởng tượng nổi.
“Được đó, đã tới Nguyên Anh trung kỳ rồi?”
Tô Trạch nhìn Lý Võ liếc một cái, có hơi ngạc nhiên.
“Đều là nhờ tiền bối dạy dỗ hết, nếu không có tiền bối truyền thụ công pháp cho thì chắc chắn ta vẫn sẽ giậm chân ở cảnh giới Kim Đan.” Lý Võ lắc đầu nói.
Tu sĩ mà Lý Võ tiếp xúc không nhiều lắm, cho dù biết tốc độ tu luyện của mình mau thì cũng không biết cụ thể là mình nhanh tới mức nào.
Tô Trạch thì không giống thế.
Hắn biết rất rõ trong tình huống bình thường, loại tốc độ tăng cấp như Lý Võ này là gần như không có.
Trừ phi là trong tình huống không bình thường.
Mà tình huống không bình thường cũng chia thành rất nhiều loại.
Một loại là như hắn bật hack, một loại là biến thái thuần túy, huyết mạch gì gì đó trong cơ thể đều không bình thường.
Tình huống của Lý Võ có lẽ là thuộc loại thứ hai.
Huyết mạch trong cơ thể có vấn đề lớn.
Đương nhiên, “Vấn đề” như vậy rõ ràng là hướng tốt.
Rất có lợi với tu hành của hắn.
Bộ tộc Man Thần, cái tên này vừa nghe đã thấy lợi hại rồi.
Trong lòng Tô Trạch cũng càng thấy mong đợi hơn.
Nếu cho Lý Võ đủ thời gian thì hắn có thể hóa thân thành Man thần, gây dựng lại vinh quang của bộ tộc Man Thần hay không?
Khả năng…
Không lớn lắm.
Trên con đường tu hành có quá nhiều chông gai, biết đâu có một ngày Lý Võ ngỏm luôn cũng nên.
Tô Trạch lắc đầu, gạt mấy ý nghĩ xàm xí trong đầu ra.
“Tiền bối, hiện giờ Yêu tộc ở xung quanh đã không tới gây chuyện nữa rồi, mỗi lần bọn ta ra ngoài săn thú, không có một ai bị thương hết…”
Lý Võ mở ra máy hát, kể lại hết những chuyện xảy ra gần đây.
Bộ lạc của bọn họ đã thay đổi rất nhiều.
Hổ Linh cốc bị Tô Trạch thu phục, hiển nhiên Yêu tộc trong đó biết Tô Trạch tốt với bộ lạc này nên đương nhiên là sẽ quản những Yêu tộc ở xung quanh.
Thậm chí còn xua đuổi một vài hung thú bình thường vào phạm vi săn thú của bộ lạc, cung cấp đủ thịt ăn cho bọn họ.
Những thay đổi này đám người Lý Võ đều cảm nhận được rõ ràng.
Mặc dù không biết cụ thể là có chuyện gì xảy ra, nhưng vẫn đoán được là chắc chắn có liên quan tới Tô Trạch.
Dân coi thực là trời.
Giải quyết vấn đề ăn uống thì gần như đã là cho bọn họ sinh mạng thứ hai.
Vì vậy.
Bộ lạc mà Lý Võ ở, sự sùng kính dành cho Tô Trạch là chân thành tha thiết và nồng hậu nhất.
“Ta truyền cho ngươi, ngươi cũng có thể truyền cho tộc nhân của mình, nhánh này của các ngươi, thật ra thì cũng rất thích hợp tu hành.” Tô Trạch thuận miệng nói một câu.
Lý Võ nghe vậy thì bỗng thấy sửng sốt, sau đó mừng rỡ, ánh mắt có hơi đỏ hoe.
Tu luyện được một khoảng thời gian, hắn biết rõ sự mạnh mẽ của công pháp mà tiền bối cho.
Nếu có thể truyền cho tộc nhân của mình, thì chắc chắn có thể làm thực lực của bộ lạc tăng lên một khoảng lớn!
Nghĩ đến đây, Lý Võ kích động quỳ gối luôn trước mặt Tô Trạch, phát ra một tiếng bịch: “Cộp cộp” Dập đầu mạnh.
Lão tộc trưởng đứng ở một bên, mặc dù không phải người tu hành, nhưng cũng hiểu được hàm nghĩa trong câu nói kia của Tô Trạch.
Hắn run rẩy cả người, đột nhiên quay đầu nói một tiếng, sau đó quỳ xuống trước mặt Tô Trạch đầu tiên.
Những Man tộc khác không biết chuyện gì xảy ra, nhưng không cần ai phải nói, mấy chuyện lần trước cũng để bọn họ dập đầu cam tâm tình nguyện rồi.
Trong bỗng chốc.
Bịch… Bịch…
Man tộc quỳ một loạt trước mặt Tô Trạch, vẻ mặt tràn đầy cảm kích, không chút nào giống làm bộ.
Có lúc, Man tộc đúng là “lạc hậu” một tí.
Song,
Cuộc sống nguyên thủy, phong bế lại làm họ giữ lại được nhiều sự chất phác và đơn thuần hơn.
“Được rồi, đừng lạy vậy nữa.”
Tô Trạch thấy có hơi ngại, suy cho cùng tuổi của hắn còn chưa tới hai mươi, trong số người quỳ lạy có không ít người già đầu tóc hoa râm.
Điều này làm cho hắn cảm thấy lạ lạ, cứ như thể mình đúng là lão quái vật mãi luôn trẻ đẹp vậy.
Lý Võ dập đầu mấy xong thì đứng dậy.
Đám người lão tộc trưởng cũng đứng dậy theo.
“Tiền bối…”
Lý Võ vừa lên tiếng thì bỗng cảm nhận được gì, quay đầu nhìn về phía nơi xa, cau mày.
“Hửm?”
Tô Trạch thầm nghĩ là đã phát hiện nơi xa có một đại yêu hùng hổ dò xét ở trên tầng mây.
Là một Hợp Đạo xa lạ.
Thám tử Yêu minh?
Tô Trạch cũng đoán sơ sơ được thân phận của đối phương.
Dẫu sao thì Hợp Đạo quanh đây hầu hết đều đã bị hắn giết chết.
Bây giờ kẻ xuất hiện khả năng cao là thám tử mà Yêu minh phái tới.
Nhưng nhìn động tác của đối phương thì hình như chưa phát hiện hành tung của mình, cứ như thể chỉ gặp phải lúc tình cờ vậy.
Nếu gặp được… Thì cũng không thể tha cho đi được.
Tô Trạch không định né tránh.
Lần này trở về đây, không đi càn quét tiếp là để chuẩn bị thúc đẩy giai đoạn thứ hai của kế hoạch.