Nhưng bản chất thì là máu trong cơ thể đang nóng lên, đang sôi trào!
“Đây là!?”
Lý Võ kinh hãi mở to mắt, nhìn về phía Tô Trạch ở nơi xa, trong lòng bỗng thấy kích động.
Nhưng hắn chưa kích động được bao lâu.
Hắn chú ý tới sự khác thường của lão tộc trưởng ở một bên.
Ông cụ mặt đỏ căng cớn, hai mắt trợn tròn, vẻ mặt thống khổ và hưng phấn cùng xuất hiện, trông cổ quái vô cùng.
Ngoài lão tộc trưởng thì rất nhiều phụ nữ trẻ nhỏ trong bộ lạc cũng đều có tình trạng như thế.
Mà ngược lại, có một phần đàn ông trưởng thành thì lại không hề hấn gì.
Lý Võ thấy căng thẳng, một dự cảm không ổn dâng lên ở trong lòng.
Đối với người có thể chất yếu ớt thì đôi lúc thuốc bổ mới là thuốc độc trí mạng nhất!
Tiếng tim đập như là chìa khóa mở ra bảo tàng nào đó đối với Man tộc.
Mà trong bí tàng lại chứa lực lượng huyết mạch của bộ tộc Man Thần.
Đối với rất nhiều Man tộc, là tạo hóa nghịch thiên và cũng có thể sẽ là nguy hiểm chết người.
Khi mà cơ thể không chịu đựng nổi thì có thể khí huyết sẽ bị đốt cháy hết, người cũng biến thành tro bụi bay đi theo gió.
Lý Võ hiểu được điều này, trong lòng bỗng lo lắng hẳn lên.
May đám Tiểu Thanh cũng đã nhận ra, Liễu vương tản ra một vùng sáng xanh lá bao trọn thôn xóm vào bên trong, bảo vệ bọn họ.
Lúc này Lý Võ mới thở phào nhẹ nhõm, sau đó hình như lại nghĩ tới gì đó.
“Mấy người các ngươi theo ta ra ngoài.”
Hắn chỉ về phía mấy người có biểu hiện tốt trong khi nghe tiếng tim đập.
Sau đó, hắn đầu tàu gương mẫu xung phong đi ra khỏi phạm vi mà ánh sáng xanh bao phủ.
Thình thịch…
Tiếng tim đập trầm lắng lại vang lên, Lý Võ cảm thấy huyết mạch Man Thần trong cơ thể chỉ trong nháy mắt đã sôi trào lên, hình như có thứ gì đó đang chậm rãi hồi phục.
…
Tô Trạch cũng không chú ý tới tình huống của đám người Man tộc Lý Võ.
Hắn đang chìm đắm trong Man Thần quyết.
Sau khi hắn điều động pháp lực phá tan được cảm giác tắc nghẽn này thì tất cả như đều thuận lợi hẳn lên.
Theo nhịp tim của hắn, ánh sáng đỏ sậm sáng lên.
Đó là màu của khí huyết.
Khí huyết sôi trào như gió lớn mưa rào, như sấm sét diệt thế, đang chảy nhanh ở trong máu thịt.
Một lượng lớn khí huyết bị tiêu hao và chuyển biến thành chiến lực mạnh mẽ.
Tô Trạch cảm nhận được những điều này, trong lòng bỗng thấy có chút vui mừng.
Được thật kìa.
Thông qua việc tiêu hao khí huyết của bản thân thì vẫn có thể sử dụng được Man Thần quyết.
Hiệu quả cũng không kém bao, có thể tăng phúc cho chiến lực lên chừng gấp hai.
Còn về tiêu hao, mặc dù là tiêu hao khí huyết của bản thân, nhưng cái đáy của cơ thể cường hãn của Tô Trạch vẫn còn, đủ để căng một đoạn thời gian rất dài.
Tô Trạch xem chừng trạng thái này ít nhất cũng có thể duy trì được một phút đồng hồ.
So với mười giây bạo chủng của bộ tộc Man Thần thì dài hơn rất là nhiều.
Tô Trạch mở mắt, chú ý tới hoa văn màu đỏ trên cánh tay, hắn cảm nhận được lực lượng dồi dào trong cơ thể.
Không nói tới cái khác, một triệu một trăm nghìn hạt giống Long Tượng, sau khi tăng phúc thì sẽ tương đương với là hai triệu hai trăm nghìn hạt giống Long Tượng!
Phần lực lượng này … Đã không phải là loại hiệu quả một cộng một bằng hai nữa rồi.
Tô Trạch quay đầu nhìn về phía Trư Bát Giới ở nơi xa, ra hiệu cho hắn tới đây.
Trư yêu tai to mặt lớn lập tức chạy tới, tỏ ra kính sợ.
Hắn cảm nhận được, chủ nhân hiện giờ đã mạnh hơn ban nãy không biết bao nhiêu rồi, khí tức kia làm hắn không hít thở nổi, trong lòng dâng lên sự sợ hãi tột độ.
Lời truyền vào trong tai làm cho Trư yêu không sợ trời không sợ đất này nhũn nhùn hai chân, suýt nữa ngã bò ra đất.
“Ngươi ra tay hết toàn lực, ta muốn thử chút lực lượng bây giờ.”
Một câu hời hợt nhưng lại như cái búa tạ nện vào đầu Trư Bát Giới.
“Gì? Gì? Chủ nhân ngài nói gì cơ?”
Cái đầu heo của hắn toàn mồ hôi lạnh, bắp chân của Trư Bát Giới cũng đang run lẩy bẩy.
Muốn lôi mình ra để thử sức mạnh á?
Đừng nói là bây giờ, dù là trước đó thì hắn cũng không dám.
Hiển nhiên Tô Trạch hiện giờ đã tu luyện thành công bí pháp gì gì đó, chiến lực tăng mạnh, có khi nào mình sẽ bị đánh cho thành con heo chết luôn không?
“… Chuyện, chuyện này.” Trư yêu lắp bắp.
Không dám đồng ý, cũng không dám từ chối.
Nơi xa, sắc mặt của đám sư tử hoàng kim đầy phức tạp, không biết là nên cười trên nỗi đau của người khác hay là đồng tình với Trư yêu nữa.
Người sợ nổi danh, lợn lành sợ béo.
Heo mập người toàn mỡ với mỡ, nhìn là biết có sức phòng ngự kinh người rồi, rất chi thích hợp đóng vai bao cát.
Chắc chắn là vì thế nên mới bị chọn để thử trình thế này đây.
Đúng là xui xẻo mà.
Đám đại yêu sư tử hoàng kim liếc mắt nhìn nhau, đều co rụt cổ vào, quay đầu nhìn về phía cách đó không xa, nhìn với vẻ nơm nớp lo sợ.
Khả năng cao con heo mập này nguy rồi.
Trong lòng đám đại yêu sư tử hoàng kim đều nghĩ tới điều này, vô cùng ăn ý.
Suy cho cùng thực lực chủ nhân hiện giờ, bọn họ đều đã được tận mắt chứng kiến rồi.
Người này không thể phán đoán theo lẽ thường được, hắn là một con quái vật từ đầu tới đuôi luôn.
Hiện giờ, không biết lại sử dụng tà thuật gì, khí tức lại tăng nhiều, rõ ràng đã mạnh hơn trước rất nhiều.
Trước đã không thắng được thì bây giờ càng không thể.
Trong bỗng chốc, sư tử hoàng kim đã mường mượng ra được trăm cách chết cho Trư yêu rồi.
Có lẽ… Thịt kho tàu không tồi.
Bỗng nhiên, trong đầu hắn bỗng xuất hiện một ý nghĩ vô cùng bất ổn.
Sư tử hoàng kim vội vàng lắc đầu, ở chung với con heo chết tiệt đó lâu quá, tư tưởng của mình cũng xảy ra vấn đề luôn!
Trong lúc quan trọng thế này sao mình lại có suy nghĩ như vậy được?
Có gì đó sai sai, có gì đó sai sia!
Bây giờ điều mình nên nghĩ không phải một trăm cách chế biến thịt heo.
Mà là nên thấy lo nếu nhỡ con heo kia bị chủ nhân đánh chết thì có khi nào lôi tiếp mình ra thử tay nghề không!?