Nếu như là thế thật…
Sư tử hoàng kim rùng mình, không dám nghĩ nữa.
Lần đầu tiên hắn âm thầm cầu nguyện, cổ vũ cho Trư yêu ở trong lòng, mong hắn sẽ gánh được lần “mài giũa” này.
Suy nghĩ của những đại yêu khác cũng giống thế, nhìn với vẻ căng thẳng, không dám thở gấp luôn.
Cùng lúc đó.
“Sao thế?”
Tô Trạch nhìn Trư yêu qua một lúc lâu rồi vẫn không có phản ứng gì thì cau mày.
Người Trư yêu run lên, trong mắt toát lên sự tuyệt vọng.
Cứ như là đã hạ quyết tâm cuối cùng.
“Không có chuyện gì hết á! Ta chỉ chuẩn bị một chút thôi!” Hắn nói run run.
“Ừ.” Tô Trạch gật đầu: “Nhớ kỹ, phải giở hết mọi chiêu trò thủ đoạn ra, phát huy thực lực mạnh nhất của ngươi.”
Dặn dò xong thì Tô Trạch không nói gì nữa.
Trư Bát Giới thì hiện ra nguyên hình, biến thành một con dã trư khổng lồ như ngọn núi, răng nanh sắc nhọn trong miệng không ngừng dài ra, những sợi lông như kim thép cũng dài, yêu khí ngập trời vờn quanh thân.
Ánh sáng đen kịt tỏa ra, bap phủ lấy Trư yêu.
Khí tức của hắn trong phút chốc đã tăng lên một mức độ khủng bố.
Nơi xa, sắc mặc của rất nhiều đại yêu đang vây xem đều thay đổi, trên khuôn mặt hiện lên sự kinh ngạc và hoảng sợ.
Con heo mập này lại giấu nghề lâu như vậy!
Chỉ cường độ yêu lực kia thôi đã vượt ra trình độ của Hợp Đạo đỉnh phong bình thường rồi!
Chứ càng không cần phải nói, khí tức mà bây giờ Trư Bát Giới tản ra kia làm cho đám đại yêu có mặt ở đây đều sợ kinh hồn bạt vía.
“Được đấy, được đấy.”
Tô Trạch khen một câu.
Thực lực của Trư Bát Giới chỉ kém hơn đám Tiểu Thanh một khoảng thôi.
Cũng coi như là tu sĩ Hợp Đạo đứng đầu.
Nhưng, dù đứng đầu Hợp Đạo kiểu gì thì cũng chỉ là Hợp Đạo mà thôi.
Tô Trạch chọn Trư Bát Giới là vì nhắm đúng vào sức phòng ngự kinh người của hắn mà thôi.
Còn sao không chọn đám Tiểu Thanh.
Nguyên nhân rất đơn giản, đánh Trư Bát Giới bị thương hắn không thấy đau lòng, nhưng đánh đám Tiểu Thanh bị thương thì hắn đau lòng.
Huống hồ nếu đánh đám Tiểu Thanh bị thương thì e kiếm linh sẽ liều mạng với hắn mất.
Tô Trạch cười thầm trong lòng, nhìn về phía Trư yêu.
“Chủ nhân, ta đã chuẩn bị xong.” Trư Bát Giới khịt khịt nói.
“Ngươi cẩn thận một chút, ta sẽ cố khống chế để lại cho ngươi một hơi.” Tô Trạch gật đầu nói.
Vừa dứt lời, chút khí thế mà Trư yêu vừa tích góp được suýt nữa tan thành mây khói!
May mà, năng lực thừa nhận tâm lý của hắn rất tốt.
Hắn đã tính tới nước bản thân sẽ bị đánh chết rồi, nên bây giờ vẫn giữ được lý trí.
“Tới đây!”
Theo một tiếng rống to.
Rầm!!!
Chân sau to khỏe đạp đất, giẫm một cái tạo ra một hố sâu lớn trên mặt đất.
Cơ thể to béo thì lao nhanh như một tia chớp đen về phía Tô Trạch.
Đôi răng nanh sắc nhọn như đại đao tản ra ánh sáng màu đỏ, tạo ra một chấn động rất nhỏ trên không trung, hùng hổ tấn công Tô Trạch.
Yêu lực được áp súc tới cực hạn tạo ra tiếng lách tách, năng lượng cuồng bạo tập trung ở đầu nhọn của răng nhanh, có thể bùng nổ bất cứ lúc nào.
“Đúng đó, rất tốt.”
Trong mắt Tô Trạch lóe lên tia sáng.
Quả nhiên thực lực của Trư Bát Giới cao.
Vừa khéo đủ để mình cảm nhận chút lực lượng bây giờ.
Thoáng cái.
Trư yêu đã tới trước mặt Tô Trạch.
“Rầm!!!”
Một tiếng vang truyền tới.
Trong lực xung kích của lực lượng mạnh mẽ đó, không gian cũng phải hơi rung, một lớp sóng khí màu trắng chợt lan ra, trong nháy mắt sóng xung kích kinh khủng đã khuếch tán.
Rắc… Rắc…
Chỉ trong phút chốc, rừng rậm xung quanh đã gãy đổ, một mảnh khoảng đất bằng phẳng rất lớn xuất hiện.
Bụi mù mịt cảm trở tầm nhìn.
Song, đám Tiểu Thanh có tu vi thì vẫn có thể thấy rõ ràng tình huống ở bên trong.
Trong bụi mù.
Cơ thể như ngọn núi của Trư Bát Giới đang run lẩy bẩy, bốn chân đạp đất, mặt đất nứt toác đủ để thấy lực lượng của mạnh tới nhường nào.
Song.
Cho dù là thế, hắn vẫn không tài nào đi tới trước được thêm dù chỉ một bước!
Trong ánh mắt màu đỏ tươi có một ảnh ngược.
Mắt Trư Bát Giới dần trợn to, trong đó xuất hiện một sự chấn động trước nay chưa từng có.
Chỉ thấy, Tô Trạch nắm lấy nanh của Trư yêu bằng hai đầu ngón tay một cách nhẹ nhàng.
Chỉ là hai đầu ngón tay nhưng Trư yêu có thể lật tung một ngọn núi lớn lại không tài nào nhúc nhích được!
Không chỉ có thế, trên răng nhanh cứng rắn như thần thiết lại có những vết rạn chằng chịt xuất hiện.
“Rííííí!!”
Trư Bát Giới cảm thấy đau nhức, cả người co quắp, muốn tránh thoát, nhưng lại không tài nào nhúc nhích được.
“Thôi.”
Đúng lúc này, một giọng nói bình thản truyền vào trong tai hắn.
Tô Trạch buông lỏng ngón tay ra, không có ra tay với Trư yêu nữa.
Ban nãy hắn vẫn chưa xác định được, nhưng sau khi ra tay thật thì lại phát hiện thực lực bây giờ của mình dù có cố thu sức lại nhưng vẫn có thể đánh chết Trư yêu…
Trư Bát Giới là một kẻ rất tinh mắt, làm việc đáng tin, đánh chết thì có chút không nỡ.
Nếu như đổi thành đám sư tử hoàng kim thì có thể suy xét một chút…
Tô Trạch nghĩ một lát rồi quyết định thôi.
Sau khi giải quyết chuyện Yêu minh và tam tông thì chắc chắn hắn sẽ không rời khỏi vùng đất hoang luôn.
Ắt sẽ ở lại đây một thời gian ngắn, thu thập được một mẻ tu vi còn thừa lớn mới rời đi.
Đến lúc đó luôn phải cần chút nhân thủ, đám Trư Bát Giới rất được, thực lực cũng ổn.
Trư Bát Giới như được đại xá, dù đau muốn chết nhưng vẫn không quên nịnh hót.
“Chủ nhân thực lực cái thế, là do thực lực của ta quá yếu, đã làm chủ nhân thất vọng rồi.”
Tô Trạch nhìn hắn một cái, chú ý tới vết rạn trên nanh thì lấy vài cây linh dược ném cho Trư yêu tai to mặt lớn.
“Đi đi.” Hắn phất tay nói.
“Dạ.” Trư yêu tỏ ra mừng rỡ, nhận linh dược rồi xoay người bỏ chạy.
Lúc đi bắp chân vẫn còn run rẩy.
“Haizzz, khổ thật mà.”
Tô Trạch thấy có hơi bực bội.
Hắn đang rất muốn đánh một trận ra trò, nhưng lại không được.
Loại cảm giác chẳng tốt chút nào, cứ như sắp bộc phát thì lại chợt bừng tỉnh, phát hiện là một giấc mơ vậy.