Virtus's Reader
Điên Rồi ! Ngươi Xác Định Ngươi Là Ngự Thú Sư?

Chương 839: CHƯƠNG 838: XÍCH VÂN TRƯỞNG LÃO

Nơi sâu trong đất hoang.

Rặng núi màu đen quây quanh tạo ra một thung lũng khổng lồ n.

Trong nồng đậm yêu khí tràn ngập, mông mông lông lông, thấy không rõ lắm toàn cảnh.

Đây là tổng bộ Yêu minh.

Là thế lực Yêu tộc có thực lực mạnh mẽ nhất trong vùng đất hoang.

Tụ tập nhóm Yêu tộc có thực lực mạnh nhất trong vùng đất hoang.

Cơ cấu của Yêu minh không hề giống với tam tiên tông, bởi vì do chính tính cách của bản thân Yêu tộc, có phần rời rạc.

Bình thường nếu không có chuyện lớn gì thì hầu hết cường giả Yêu tộc đều đi bế quan, sẽ không tụ lại một chỗ với nhau.

Nhất là một vài cường giả Độ Kiếp cảnh thì còn tị thế nhiều năm, bế quan khổ tu quanh năm ngày tháng, đều muốn đột phá tới cảnh giới cao hơn.

Ngoài những cường giả Độ Kiếp bế quan này thì những trưởng lão Độ Kiếp còn lại hầu hết đều đảm nhiệm chức vụ trưởng lão trong Yêu minh.

Xích Vân trưởng lão hóa từ rắn thành giao cũng là một người trong số đó.

Thực lực Độ Kiếp trung kỳ ở trong số trưởng lão cũng coi như là không tệ rồi.

Ngoài mấy vị trưởng lão Độ Kiếp hậu kỳ thì có lẽ thực lực của hắn là mạnh nhất rồi.

Là trưởng lão, hiển nhiên có động phủ cung điện thuộc về riêng mình.

Cung điện một màu đỏ, trên cây cột chống đại điện có điêu khắc rất nhiều giao long.

Trong đó có một bóng dáng cao lớn ngồi xếp bằng.

Tiên khí tinh thuần tràn ngập ở trong cung điện, theo hô hấp trập trùng của bóng dáng kia thì trông hình dáng cứ như một đám giao long vậy.

Đột nhiên.

Khí tức trong cả đại điện có hơi chậm lại, mọi thứ đều như trở nên yên lặng, không một tiếng động.

Sau một khắc.

Bóng dáng cao lớn đột nhiên đứng lên, trong con ngươi màu đỏ sáng lên trong tiên vụ, sự bạo ngược hiện lên trong đó.

Cùng lúc đó.

Một tiếng bốp giòn vang.

Âm thanh quanh quẩn trong đại điện, nghe rất rõ ràng.

Bóng dáng cao lớn biến mất, xuất hiện ở trong thiên điện, nhìn một miếng ngọc bài trên bàn với ánh mắt kinh ngạc.

Ngọc bài óng ánh đã vỡ vụn, trong đó có chút ánh sáng nhạt lấp lóe, có thể tắt bất cứ lúc nào.

“… Là ai?”

Âm thanh bị đè nén, khàn khàn vang lên.

Sát khí nồng nặc dâng trào, nhiệt độ trong thiên điện chợt giảm xuống.

Ngay sau đó.

Bóng dáng cao lớn kia hít sâu một hơi, lửa giận trong mắt gần như sắp bùng ra khỏi mắt.

Con ruột của mình chết rồi.

Đó là con trai nối dõi duy nhất của Xích Vân hắn!

Nhưng lại bỗng chết như vậy.

Xích Vân đau lòng vô cùng, sát ý cuộn trào, hắn chỉ muốn băm hung thủ ra thành ngàn mảnh.

Nhưng trước đó, cần biết hung thủ kia là ai cái đã.

Mấy ngày trước lúc nghị sự trưởng lão Yêu minh thì hắn đang đang bế quan tu luyện, nên không biết chuyện mấy ngày gần đây.

Vì vậy, bây giờ Xích Vân có hơi nghệt ra.

Hắn xoay người rời đi, xông thẳng ra ngoài, không hề thu lại khí tức của mình.

Rầm!!!

Thoáng cái, gió mây trên bầu trời Yêu minh di chuyển, tiếng sấm vang dội, khí tức có cảm giác áp bách vô cùng tản ra làm kinh động không biết bao nhiêu yêu tu.

“Xích Vân, ngươi làm gì đấy?”

Lập tức có một giọng nói vang lên, mênh mông vang vọng, đồng thời một luồng khí tức xuất hiện, ngăn Xích Vân trưởng lão.

“Con trai ta chết rồi.” Xích Vân lạnh lùng nói.

Yêu tu vừa nói chuyện kia cả kinh.

Sau đó lập tức phản ứng: “Ngươi đi theo ta.”

Xích Vân vẫn còn chút lý trí, biết mặc dù mình là trưởng lão nhưng cũng không thể làm càn trong Yêu minh.

Gật đầu, hắn đi theo vị trưởng lão ở phía trước.

Chỉ chốc lát sau.

“Tu sĩ Nhân tộc?!”

Giọng của Xích Vân trưởng lão vang lên.

Ngay sau đó, hắn đi từ trong đại điện ra: “Nợ máu phải trả bằng máu, ta mặc kệ thân phận của hắn là gì, hôm nay ta muốn hắn phải chết!”

Lời còn chưa dứt.

Bóng dáng của Xích Vân trưởng lão biến mất không thấy tăm hơi.

Biên giới vùng đất hoang.

Một đội nhân mã lùng sục của Tử Dương tông đang đi trong rừng rậm.

Bọn họ đi vô cùng lớn lối, cũng không che dấu khí tức của mình.

Suy cho cùng trưởng lão nhà mình đang ở gần đó, tu vi Độ Kiếp cảnh đủ để trấn áp hết thảy.

Tên tán tu chỉ có cảnh giới Hợp Đạo, cho dù mạnh mẽ tới đâu thì cuối cùng vẫn chỉ là tu sĩ Hợp Đạo mà thôi.

Đến lúc đó tìm được đối phương thì không cần đánh bại hắn, họ chỉ cần kéo dài thời gian trong chốc lát là trưởng lão sẽ tới ngay.

Đến lúc đó lập được một công lớn, chắc chắn sẽ được chia cho không ít chỗ tốt.

Nghĩ đến đây, các đệ tử của Tử Dương tông trở nên rất nhiệt tình, thần niệm quét ra, tìm tòi tình huống xung quanh.

Bỗng nhiên.

Động tác của bọn họ đều cùng dừng lại.

“Ban nãy các ngươi có cảm giác được động tĩnh gì không?”

Một người phụ nữ mặt mày dịu dàng cất tiếng hỏi.

“Ở bên kia.” Một đệ tử chỉ về một phương hướng: “Hình như ban nãy có dao động xuất hiện, chắc là đang chiến đấu?”

“Chắc vậy rồi, ban nãy ta cũng cảm nhận được chút động tĩnh.”

“Ở khoảng cách xa như vậy thì chắc chắn là cuộc chiến của tu sĩ Hợp Đạo.”

Đệ tử khác lao nhao nói.

Nói xong thì bọn họ dần trở nên hưng phấn, ánh mắt sáng lên.

“Mau đi xem thử, có lẽ sẽ có biến đó!”

Đệ tử cầm đầu khẽ hô một tiếng, sau đó đầu tàu gương mẫu xông ra.

Nhưng đệ tử khác theo sát phía sau, không dám lãng phí thời gian.

Ở trong tình báo, đại yêu Hợp Đạo ở trong khu vực này đều đã biến mất.

Bây giờ đột nhiên xuất hiện dao động chiến đấu của Hợp Đạo.

Thì có khả năng cao là tên tán tu kia xuất hiện!

Có lẽ là đang chiến đấu với yêu thú, hoặc cũng có thể là bị những đệ tử khác đụng phải nên đánh nhau.

Nhưng mặc kệ là tình huống nào thì họ vẫn đều phải qua xem thử.

Nếu không thì e sẽ không vớt vát được tí mỡ nào rồi.

Tốc độ của bọn họ rất nhanh, chẳng mấy chốc đã chạy tới vùng lân cận.

Không giống với ban nãy, đám đệ tử của Tử Dương tông đều giấu khí tức đi, cố gắng không phát ra tiếng động gì.

Nguyên nhân rất đơn giản.

Trong lúc họ chạy tới đây thì động tĩnh ban nãy đã biến mất rồi, cứ như thể ban nãy không có gì xảy ra vậy.

Chẳng nhẽ đã bị giải quyết rồi.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!