Virtus's Reader
Điên Rồi ! Ngươi Xác Định Ngươi Là Ngự Thú Sư?

Chương 841: CHƯƠNG 840: ĐỘ KIẾP PHỦ XUỐNG

Nhưng tên tán tu kia thì sao?

Bọn họ nhìn rất là rõ, hắn chỉ dùng hai đầu ngón tay khẽ cầm thì đã nắm được Trư yêu khổng lồ như ngọn núi, không thể động đậy!

Đây là thủ đoạn gì thế?

Hoàn toàn không nhìn thấu được!

Nếu nói đối phương là một tu sĩ Độ Kiếp thì mọi chuyện đều dễ giải thích rồi.

Nhưng, tên kia lại chẳng phải Độ Kiếp.

Các đệ tử của Tử Dương tông cảm nhận được rất rõ, biết tên kia là tu sĩ Hợp Đạo hàng thật giá thật, hoàn toàn không phải cường giả Độ Kiếp.

Trong bỗng chốc.

Song song với khiếp sợ thì sự nghi ngờ khôn cùng khó hiểu xuất hiện ở trong đầu họ.

Đúng lúc này.

Một cảnh tượng làm bọn họ như bị sét đánh xuất hiện.

Chỉ thấy, tán tu buông ngón tay ra, Trư yêu khổng lồ cung kính đứng, không có bất kỳ động tác nào, trông vẻ như… Đã bị thuần hóa rồi vậy!

Sau đó, tán tu ném mấy cây linh dược cứ như thể đang cho thú cưng cho ăn.

Mà Trư yêu thì lại nhận lấy một cách hớn hở, tỏ ra cung kính, xoay người trở về bên cạnh những đại yêu khác.

Thấy tình cảnh như thế.

Mặc dù có khó tin tới đâu đi chăng nữa thì trong đầu của bọn họ đều xuất hiện một suy đoán.

Chẳng nhẽ… Những đại yêu có tiềm lực vô cùng này đều bị thu phục rồi?

Không thể nào!

Ý nghĩ này vừa xuất hiện trong đầu thì đã bị gạt qua luôn.

Thật sự quá khó tin, gần như là chuyện không thể nào.

Song, dáng vẻ tán tu sử dụng hai ngón tay chế ngự một yêu tu Hợp Đạo đỉnh phong vẫn còn đang hiện rõ mồn một trước mắt.

Thực lực hung hãn như thế thì hình như thu phục một vài yêu tu cũng không phải là chuyện không thể nào.

Những đệ tử Tử Dương tông phụ trách cuộc lùng bắt lần này cũng có thực lực coi như không tệ, thực lực đều từ Hợp Đạo trung kỳ trở lên.

Những người có tu vi Hợp Đạo hậu kỳ thậm chí là Hợp Đạo đỉnh phong cũng có không ít.

Vốn cứ tưởng chỉ là một gã tán tu thì sẽ có nguy hiểm gì được?

Mà hắn có được chiến tích như vậy, cũng là vì bắt nạt yêu tu có thực lực yếu, không có thuật pháp cao thâm trong biên giới vùng đất hoang thôi.

Bây giờ xem ra, ý nghĩ lúc trước thật sự là quá buồn cười!

Không phải đối phương bắt nạt yêu tu có thực lực yếu ở biên giới.

Mà là thực lực của hắn quá mạnh mẽ, dù đối mặt với đối thủ nào thì thế cục cũng sẽ là nghiền áp nghiêng về một phía!

Hiểu ra được điều này thì lưng bọn họ đổ mồ hôi lạnh, một luồng cảm giác ớn lạnh buốt dâng lên, người rét run như rơi vào hầm băng.

May là, may là không đụng độ trực tiếp với tên kia.

Nếu không, bọn họ tùy tiện ra tay thì e sẽ tử thương thảm trọng!

Lại cộng thêm những yêu tu kia nữa thì e là bọn họ sẽ chẳng có ai sống sót được!

“Mau! Báo cho trưởng lão!”

Đệ tử cầm đầu quát khẽ.

“Đã báo từ sớm rồi, ban nãy sau khi xác nhận thân phận của người nọ thì ta đã truyền tin đi ngay rồi!” Một đệ tử vội vàng nói.

“Vậy thì tốt, chúng ta sẽ chờ trưởng lão tới!”

Trong bỗng chốc, mọi người thở phào nhẹ nhõm.

Trời sập xuống cũng có người chống.

Nếu tán tu thần bí kia không phải là kẻ mà bọn họ đối phó được thì để cho trưởng lão mạnh hơn tới đối phó hắn!

Đối mặt với cường giả Độ Kiếp, tu sĩ Hợp Đạo chẳng có cơ hội thắng gì.

Đám đệ tử của Tử Dương tông tin chắc vào điều này.

Sự chênh lệch giữa Hợp Đạo và Độ Kiếp thật sự là quá lớn, cứ như một lạch trời vậy, rất khó vượt qua.

Rất nhiều thiên tài tu hành trước khi tới Độ Kiếp có lẽ vượt cấp chiến đấu được.

Nhưng sau khi tới Hợp Đạo cảnh thì rất khó làm được.

Khó khăn tăng lên gấp trước đó không biết bao nhiêu lần.

Đương nhiên, chuyện gì cũng có ngoại lệ.

Có thiên tài mạnh tới khó tưởng tượng nổi, vượt qua được sự chênh lệch giữa Hợp Đạo và Độ Kiếp.

Nhưng bọn họ đều không tin kẻ như vậy sẽ xuất hiện ở chỗ này.

Vùng đất hoang, chỉ có chút tài nguyên vậy thôi nên rất khó sinh ra được thiên tài quá xuất chúng.

Cho dù là có thì cũng sẽ chỉ bị mai một.

Ví dụ như Lý Võ, huyết mạch Man Thần trong cơ thể có thể nói kinh khủng, muốn xin vào tiên tông nhưng lại bị nói thẳng là tư chất không đủ, bị đuổi đi.

Thiên Lý Mã thường có còn Bá Lạc không thường có.

Rất nhiều lúc, người tu hành chưa chắc đã phát hiện được nhân tài đáng để bồi dưỡng.

Tô Trạch cũng chỉ là do may mắn mới chú ý tới điểm khác biệt của Lý Võ.

Hầu hết, thiên tài không có bối cảnh, không có cơ duyên thì luôn sẽ bị mai một.

Tô Trạch giấu khí tức, hoa văn màu đỏ trên người dần biến mất không thấy gì nữa, khí thế kinh người dần tiêu tán.

Hắn không có huyết mạch Man Thần, muốn duy trì Man Thần quyết thì phải dựa vào tiêu hao tinh khí của bản thân.

Về lâu về dài thì hắn cũng không chịu nổi.

Đương nhiên, trong chiến đấu bình thường thì cũng chẳng cần dùng tới Man Thần quyết.

“Tiền bối, ban nãy là Man Thần quyết sao?” Lý Võ tới gần hỏi một cách cẩn thận.

“Ừ.” Tô Trạch gật đầu: “Nhưng có lẽ sẽ có chút khác với Man Thần quyết mà các ngươi sử dụng, trong cơ thể ta không có huyết mạch của bộ tộc Man Thần nên sử dụng sẽ phiền phức hơn chút.

Nhưng nói tóm lại, nó giúp ta rất lớn!”

Lý Võ tỏ ra mừng rỡ: “Vậy thì tốt! Vậy thì tốt! Chỉ cần có ích cho tiền bối là tốt rồi!”

Hắn thấy vui từ trong thâm tâm.

Theo Lý Võ thấy, ân huệ của Tô Trạch với bộ lạc là quá lớn.

Mà bởi vì tu vi thực lực yếu kém nên hắn không giúp đỡ được gì, bây giờ có thể đưa bí pháp giúp được cho Tô Trạch đã là niềm vui lớn nhất của hắn rồi.

Còn về Man Thần quyết có phải bí mật không truyền cho người ngoài của bộ tộc Man Thần hay không…

Lý Võ thấy không quan trọng.

Nếu tiền bối không trợ giúp thì chẳng biết huyết mạch Man Thần của hắn khi nào mới hồi phục được.

Thậm chí có khi chẳng đợi tới lúc nó hồi phục thì đã chết vì đủ loại sự cố rồi.

Tới lúc đó, huyết mạch Man Thần coi như là hoàn toàn đứt!

Vì vậy.

Dù có kêu Lý Võ giao tất cả bí pháp của bộ tộc Man Thần cho Tô Trạch thì hắn cũng bằng lòng.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!