Virtus's Reader
Điên Rồi ! Ngươi Xác Định Ngươi Là Ngự Thú Sư?

Chương 842: CHƯƠNG 841: LÝ ĐOẠN LÃNG

Tô Trạch thở dài, ánh mắt liếc qua đám mây nơi xa như có không, nở một nụ cười nhạt.

Cùng lúc đó.

Đám đệ tử Tử Dương tông sợ hãi cả kinh.

“Có phải hắn phát hiện ra chúng ta rồi không?” Cô gái dịu dàng nuốt nước miếng.

“Không thể nào! Hóa Vân phiên mà chúng ta dùng dù là cường giả Độ Kiếp mà không tìm tòi cẩn thận thì cũng không phát hiện được, chứ càng đừng nói tới Hợp Đạo.”

Một đệ tử lắc đầu phản bác.

“Cũng phải.” Đệ tử khác gật đầu lia lịa.

“Phải bao lâu nữa trưởng lão mới tới?”

“Không rõ lắm, nhưng đoán chừng cũng nhanh thôi, trưởng lão cách cách vị trí của chúng ta cũng không quá xa.”

“Tiền bối, ban nãy lúc ngài sử dụng Man Thần quyết thì hình như huyết mạch trong cơ thể bọn ta có chút động tĩnh.” Lý Võ nói.

Tô Trạch gật đầu, ban nãy hắn cũng chú ý, trong cơ thể của mấy Man tộc rõ ràng có huyết mạch Man Thần đang hồi phục.

“Đây là chuyện tốt, ngươi không cần lo lắng.” Hắn bình tĩnh nói: “Mặc dù huyết mạch thế hệ này của các ngươi ít tới mức như không có.

Nhưng nói chung thì là vẫn có.

Man Thần quyết là bí pháp của bộ tộc Man Thần các ngươi, sau khi sử dụng thì sẽ đánh thức huyết mạch trong cơ thể các ngươi cũng là bình thường.”

Tô Trạch nghĩ một lúc, nói tiếp: “Tốt nhất là ngươi nên tranh thủ học xong Man Thần quyết này đi, ta nghi nó không phải chỉ có mỗi một loại bí pháp sử dụng khi chiến đấu đâu.

Có lẽ… Còn là một phương pháp rèn luyện bản thân, tăng huyết mạch Man Thần của các ngươi lên đó!”

Lý Võ nghe vậy thì kinh hãi, sau đó trở nên trịnh trọng, hành lễ bái tạ.

“Đa tạ tiền bối đã chỉ bảo!”

Tô Trạch nói: “Không cần, Man Thần quyết này rất có ích với ta, chỉ điểm một câu cũng là điều nên làm.

Lúc thi triển Man Thần quyết thì sẽ tiêu hao bản thân rất nhiều.

Thế nên không thể chỉ mải sử dụng, còn phải chú ý tới bổ sung nữa, thịt của yêu thú gì, thiên tài địa bảo linh dược gì gì đó, dùng được thì cứ dùng, đừng tiết kiệm.”

Lời dạy bảo của Tô Trạch, Lý Võ nhớ kỹ ở trong lòng, trong lòng hắn càng thấy tôn kính Tô Trạch hơn.

“Mấy thứ như linh dược v.v… ngươi cũng không cần lo lắng, qua một thời gian ngắn sẽ có.”

Tô Trạch như nghĩ tới điều gì đó, nở nụ cười.

Lý Võ cả kinh trong lòng.

Hắn không biết Tô Trạch đang nói gì, “Qua một thời gian ngắn sẽ có” là sao?

Có ý gì?

Lý Võ nghĩ mãi cũng không ra, nhưng lại lựa chọn tin tưởng Tô Trạch theo bản năng.

Tiền bối là người có đại pháp lực, lời mà hắn nói chắc chắn sẽ biến thành sự thật!

Bây giờ Lý Võ đã coi Tô Trạch thành Bá Nhạc của mình, cũng ân sư trên con đường nhập môn.

Sự kính ngưỡng của hắn dành Tô Trạch đã đạt tới mức mà người bình thường rất khó tưởng tượng ra được.

Tính cách của Man tộc là vậy đấy.

Ngươi tốt với hắn thì hắn sẽ ghi tạc trong lòng và cũng sẽ báo đáp lại nhiệt tình.

Đương nhiên, Lý Võ của bây giờ vẫn chưa có năng lực đó.

Nhưng sau này sẽ có một ngày, sau khi Lý Võ có đủ khả năng rồi, Tô Trạch có yêu cầu gì thì hắn chắc chắn sẽ dốc sức để báo đáp Tô Trạch.

Tô Trạch cũng biết rõ điều này nên mới bằng lòng chỉ điểm cho Lý Võ.

Nếu không.

Dù thiên phú của Lý Võ có tốt hơn đi chăng nữa thì hắn cũng sẽ chẳng đi chỉ điểm cho một tên bạch nhãn lang lòng lang dạ sói.

Lý Võ còn định nói gì đó nhưng lại bị Tô Trạch giơ tay lên cắt ngang.

“Có cường giả tới, ngươi tu luyện cho tốt, đừng làm ta thất vọng.”

Nói xong thì Tô Trạch chợt bay lên trời cao, sau đó bay thẳng về một phương hướng.

Mọi thứ đều xảy ra chỉ trong chớp mắt, thậm chí Lý Võ còn chẳng kịp phản ứng.

Đám Tiểu Thanh theo sát phía sau, lập tức rời đi.

Đám đại yêu sư tử hoàng kim đều sửng sốt.

Sau một khắc, một cảm giác nguy cơ bản năng xuất hiện.

Người đám đại yêu run lên, trong mắt toát lên sự kinh hãi.

“Tu sĩ Độ Kiếp!?”

“Đi!”

Sư tử hoàng kim khẽ thốt.

Lời còn chưa dứt thì một bóng đen đã xông ra, trong chớp mắt đã chạy về phía Tô Trạch rời đi.

“Con heo chết tiệt này! Chạy nhanh như vậy!”

Sư tử hoàng kim cắn răng, không dám lãng phí thời gian, vội vàng đuổi theo.

Chỉ trong nháy mắt, hơn mười Hợp Đạo rời đi.

Trong bộ lạc, Lý Võ thấy hơi sửng sốt, vẫn chưa kịp hiểu có chuyện gì xảy ra.

Trên đám mây.

Không riêng gì Lý Võ, đám đệ tử Tử Dương tông cũng thế cả, chẳng hề kịp phản ứng thì Tô Trạch đã mất tăm mất tích rồi.

“Chết tiệt! Nhanh vậy à!? Chẳng nhẽ hắn phát hiện ra chúng ta!?”

Có đệ tử bật thốt lên.

Nhưng bọn họ còn chưa kịp đuổi theo.

Đột nhiên.

Một bóng dáng lặng lẽ hiện ra ở bên cạnh bọn họ.

“Không sao, hắn không chạy được!”

Giọng nói như chém đinh chặt sắt, hàm chứa sự tự tin khôn cùng.

“Trưởng lão!”

“Cuối cùng ngài cũng tới!”

Giọng nói chứa đầy vui mừng quanh quẩn trong tầng mây.

Một đám đệ tử nhìn bóng dáng bỗng nhiên xuất hiện kia thì vui mừng.

Lý Đoạn Lãng, Lý trưởng lão!

Tu sĩ Độ Kiếp cảnh!

Cũng là người áp trận trong hành động lùng bắt lần này của Tử Dương tông.

Có hắn bảo kê nên đệ tử Tử Dương tông mới tự tin như vậy.

“Các ngươi theo đi ta.”

Lý trưởng lão nói xong thì nhoáng cái lại biến mất.

Thật ra thì không cần hắn nói, đệ tử Tử Dương tông cũng sẽ theo sau.

Số lần tu sĩ Độ Kiếp ra tay rất ít, cho dù ra tay thì cũng rất khó được chứng kiến.

Cơ hội được quan sát tận cảnh thế này là rất hiếm thấy.

Lại nói có khi quan sát tu sĩ Độ Kiếp ra tay rồi lại ngộ ra được vài điều có ích cho tu hành cũng nên, thế nên bọn họ không muốn bỏ qua.

Kết quả là, mọi người đều lên đường, bám theo.

Còn về bộ lạc Man tộc thì không có ai để ở trong lòng.

Chỉ là một bộ lạc Nhân tộc bình thường thôi, cũng không có gì thần kỳ.

Mặc dù không biết tại sao tên tán tu kia lại dừng lại ở chỗ này, nhưng những chuyện này có thể đợi khi bắt được đối phương rồi thẩm vấn cũng được.

Bây giờ không phải lúc lãng phí thời gian!

Tim của đám đại yêu sư tử hoàng kim cũng như muốn nhảy ra ngoài.

Khi Lý Đoạn Lãng hiện thân thì loại khí tức mang lại cảm giác áp bách vô cùng phủ xuống, làm bọn họ có chút khó thở.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!