Virtus's Reader
Điên Rồi ! Ngươi Xác Định Ngươi Là Ngự Thú Sư?

Chương 843: CHƯƠNG 842: LÝ ĐOẠN LÃNG (2)

May mà Độ Kiếp cũng không nhìn bọn họ, áp lực nhỏ hơn rất nhiều, không khủng bố như vậy.

Dù là thế nhưng vẫn tạo ra bóng ma lớn trong lòng đám sư tử hoàng kim.

Cường giả Độ Kiếp của tiên tông tới!

Trong lòng sư tử hoàng kim thấy sợ hãi không thôi, trong ánh mắt tràn đầy sợ hãi và tuyệt vọng.

Trước kia hắn luôn lo lắng chuyện này, không ngờ Độ Kiếp lại tới nhanh như vậy.

Lo lắng đã trở thành sự thật, sư tử hoàng kim chỉ muốn mau rời xa nơi này, nhưng rồi lại không dám.

Chết tiệt!

Làm sao bây giờ?

Phải giải quyết nguy cơ lần này kiểu gì đây?

Trong đầu có một đống suy nghĩ hiện ra nhưng rồi lại bị gạt bỏ rất nhanh.

Phương pháp duy nhất là giải quyết tên tu sĩ Độ Kiếp này.

Nhưng mà, có thể ư?

Quá không thực tế.

Bên bọn họ có hơn mười chiến lực Hợp Đạo đỉnh phong, thậm chí có mấy người có thực lực vượt xa Hợp Đạo đỉnh phong.

Nhưng vẫn không phải Độ Kiếp.

Dù có bắt tay với nhau thì có lẽ cũng không được tích sự gì.

Kết quả tốt nhất là hy sinh vài kẻ để đổi lấy cơ hội cho những đồng đội khác trốn.

Vậy ai sẽ là người phải hy sinh?

Sư tử hoàng kim không rõ lắm.

Vì vậy, trong lòng hắn càng thấy bất an, căng thẳng, lo âu hơn.

Bỗng nhiên.

Sư tử hoàng kim ánh mắt trở nên chăm chú, nhìn bóng người ở phía trước.

“Chủ nhân?”

Không chỉ sư tử hoàng kim, những đại yêu khác cũng đều thấy hơi nghi ngờ.

Theo lý thì với tốc độ của Tô Trạch, bọn họ chắc chắn sẽ không đuổi kịp hắn được.

Nhưng bây giờ lại nhìn thấy bóng lưng của Tô Trạch ở rất xa!

Có gì đó sai sai.

Đột nhiên.

Đám đại yêu sư tử hoàng kim phát hiện hình như chuyện này không đơn giản, trông khá là cổ quái.

Tốc độ của chủ nhân chậm như vậy từ khi nào thế?

Chẳng nhẽ là do dạo gần đây thực lực của hắn tăng nhiều, nên theo kịp tốc độ của chủ nhân?

Sư tử hoàng kim lắc đầu, gạt bỏ ý nghĩ này.

Thực lực của chủ nhân hắn ít nhiều thì hắn cũng biết được đôi chút, hoàn toàn là một con quái vật vượt qua lẽ thường!

Dù thực lực của mình tăng nhiều thì xem chừng chênh lệch giữa hắn và người kia cũng không rút ngắn được bao nhiêu.

Tiếng nổ vang đột nhiên vang lên ở phía sau gián đoạn suy nghĩ của hắn.

Một bóng dáng giẫm lên hào quang, mang theo khí tức áp bách khủng kiếp.

Tuy đang đi nhưng tốc độ lại nhanh cực kỳ.

Từ khi xuất hiện trong tầm nhìn cho tới lướt qua đám sư tử hoàng kim cũng chỉ diễn ra trong chớp mắt mà thôi.

Đuổi kịp rồi!

Đám đại yêu sư tử hoàng kim sợ hãi, nhìn bóng lưng ở phía trước, sự bất an trong lòng càng nhiều hơn.

Thời khắc sinh tử đã tới.

Sống hay chết thì phải xem tình huống lát nữa rồi!

Đại yêu dưới trướng kẻ nào kẻ nấy đều có tâm tư riêng.

Mà là vì chủ nhân của bọn họ, Tô Trạch thì lại thấy thản nhiên thong dong vô cùng, thậm chí có thể nói là hắn còn thấy có hơi mong đợi nữa.

Đệ tử của Tử Dương tông hắn đã phát hiện ra từ lâu rồi, nhưng hắn không ra tay là vì chờ trưởng lão của bọn họ!

Thực lực của Trư Bát Giới vẫn không được, không chịu nổi chiến lực quá mạnh mẽ.

Tô Trạch lại không nỡ đánh chết hắn nên chỉ đành chuyển mục tiêu lên người trưởng lão của tiên tông.

Trưởng lão của tiên tông đều là tu sĩ Độ Kiếp, da dày thịt béo, chắc chắn là rất kháng đòn.

Dù có đánh chết thì cũng sẽ không thấy đau lòng, đã thế còn sẽ thu hoạch được một đống thứ tốt nữa, quả thực là vẹn cả đôi đường.

Tô Trạch quay đầu lại nhìn một chút, thấy đã rời xa bộ lạc Man tộc thì đột nhiên đứng yên, ngừng lại.

“Ồ?”

Lý Đoạn Lãng khẽ kêu một tiếng, thấy hơi kinh ngạc, không trốn tiếp nữa mà dừng lại luôn?

Biết mình không trốn thoát được nên định ngọc nát đá tan à?

Cũng tự biết mình phết đấy.

Cười một tiếng ha ha xong thì hắn bước một bước tới gần Tô Trạch, đánh giá thiếu niên ở trước mặt với vẻ khá là tò mò.

Nói thật, hắn thấy có hơi tò mò về tán tu đã xáo trộn thế cục của vùng đất hoang này.

Đến tột cùng là hạng người gì mà lại có được lực lượng và năng lực như vậy?

Tàn sát hết nhiều đại yêu của Yêu tộc như thế là có mục đích gì?

Hắn tới từ nơi nào, vì sao lại tới vùng đất hoang, sư thừa ở nơi đâu?

Đủ loại nghi hoặc hiện ra trong lòng hắn.

Lý Đoạn Lãng cũng không vội ra tay, hắn cứ nhìn Tô Trạch như vậy.

Theo hắn thấy thì Tô Trạch đã không còn đường thoát nữa rồi.

Đường đường một tu sĩ Độ Kiếp như hắn tự mình ra tay mà còn để đối phương trốn được thì thôi tu hành làm gì nữa, tìm miếng đậu hũ đâm đầu vô đó chết quách đi cho xong.

Hắn không hề biết.

Tô Trạch cũng đang đánh giá hắn.

Thực lực không tệ, mỗi tội cảm giác căn cơ không vững cho lắm.

Không được như Tuyết Lệ Hàn, chung quy vẫn thấy có chỗ nào đó không giống.

Tô Trạch suy nghĩ một lúc, đột nhiên cảm thấy có hơi buồn cười.

Xem ra hắn coi trọng Độ Kiếp của tiên tông quá rồi.

Cho dù đặt lão Tuyết ở Địa Tiên giới thì cũng là cường giả mạnh nhất trong Độ Kiếp.

Nếu như hắn được sinh ra ở Địa Tiên giới, tu hành ở chỗ này, trưởng thành ở chỗ này thì chắc chắn tu vi sẽ không chỉ có mỗi Độ Kiếp thôi đâu.

Không chỉ hắn, Thái Hư tiền bối, Lôi Đế tiền bối, đám Đại Thừa của phàm giới Thanh Mộng đạo nhân v.v… cũng sẽ thế.

Có thể tu hành tới trình độ đứng đầu ở phàm giới thì có ai không phải thiên tài có thiên tư tuyệt đỉnh?

Có ai không phải người đạo tâm kiên định cơ chứ?

Không phải do thiên phú tu hành của bọn họ kém nên chỉ đành dừng lại ở cảnh giới Đại Thừa.

Mà là hoàn cảnh của phàm giới đã hạn chế bọn họ!

Còn trưởng lão của tiên tông đang ở trước mắt thì sao?

Thiên phú thì còn tạm được.

Nhưng so với đám lão Tuyết thì còn thua xa.

Bọn họ vốn không phải là ở cùng một đẳng cấp.

Cũng không phải tu sĩ Độ Kiếp của Địa Tiên giới không ra gì.

Tô Trạch biết nơi nào cũng sẽ có thiên tài, huống hồ là Địa Tiên giới cường giả nhiều như mây.

Nhưng hầu hết là ở những nơi như Đông Phương Thần Châu kia, mà không phải vùng đất hoang này.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!