Vùng đất hoang ở Địa Tiên giới như quê nghèo vắng vẻ hoang sơ, là nơi chim còn không thèm ị, nên chất lượng của tu sĩ ở nơi đây sẽ kém rất nhiều.
Tô Trạch hít sâu một hơi, trong đôi mắt có ánh sáng vàng nhạt lóe lên.
Một chiến ý dần dâng lên trong lòng.
Dầu gĩ cũng là một vị Độ Kiếp, mong sẽ không làm hắn thấy thất vọng!
Ánh mắt không chút kiêng nể gì kia của Tô Trạch làm Lý Đoạn Lãng chú ý.
Hắn nhướng mày.
Loại ánh mắt này làm hắn cảm thấy chán ghét, cứ như thể kẻ này đang nhìn một vật phẩm vậy… Đối với hắn rất là không tôn trọng.
“Nghiệt chướng! Ngươi có biết tội của ngươi không!?” Lý Đoạn Lãng hét lớn một tiếng.
Tô Trạch dám cam đoan, lúc mà thằng cha trước mắt này nói câu đó thì lời nghiêm nghĩa chính thôi rồi luôn.
Khí thế kia nhoáng cái đã tăng lên rồi.
Mang lại cho hắn một loại cảm giác bản thân là tội nhân, tội ác tày trời, đáng bị thiên đao vạn quả.
Cứ như thể phạm vào luật trời, đang bị thiên binh thiên tướng hỏi tội vậy.
Khí thế đứng về phía chính đạo phả vào mặt làm Tô Trạch bỗng thấy có hơi xấu hổ.
Nhìn người ta mà xem, nhìn khí thế này người không biết có khi còn tưởng là cao nhân chính đạo gì đó thật ấy chứ!
Rõ ràng đều là người trong tu hành, sắm vai nghịch thiên địa cướp tạo hóa, mà lại cứ phải giả bộ làm Đức Thánh nhân thành đạo.
Quả thực là nực cười.
Tô Trạch nín cười, chậm rãi hỏi: “Ta có tội gì?”
Lý Đoạn Lãng nói: “Ngươi tàn sát yêu tu ở biên giới vùng đất hoang bừa bãi, nơi ngươi đi qua không còn một gốc cây ngọn cỏ, châm ngòi quan hệ giữa Nhân tộc ta và Yêu tộc, ý đồ khơi dậu cuộc đại chiến giữa hai tộc!
Thậm chí ngươi còn không tha cho tu sĩ của Đông hải nữa, giết sứ giả của bọn họ làm tu sĩ của Thủy Tiên điện ở Đông hải tới cửa hỏi tội!
Tội lớn ngập trời như thế, ngươi còn dám hỏi ta ư!??”
“Ha ha.” Tô Trạch cười thành tiếng.
Sau đó hắn ngừng cười, ánh mắt dần trở nên lạnh lùng: “Quả thực là buồn cười!
Nhân tộc ở biên giới vùng đất hoang bị Yêu tộc coi như huyết thực, động tí là lại diệt cả bộ lạc.
Cứ mấy ngày một là lại tới cửa đòi huyết thực, thịt không đủ là lại muốn bắt nam nữ Nhân tộc làm tế phẩm, thậm chí có súc sinh còn chỉ coi Nhân tộc là thức ăn, các ngươi đã quản bao giờ chưa?”
“Buồn cười!” Lý Đoạn Lãng giận tím mặt, một Hợp Đạo cỏn con lại dám chất vấn hắn!
“ Buồn cười? Ta thấy tiên tông các ngươi mới là một trò hề đó!” Tô Trạch lắc đầu nói.
Mặt Lý Đoạn Lãng lạnh tanh, hắn nhìn Tô Trạch, cau mày, trong mắt toàn là sự tức giận, cùng với chút nghi ngờ.
Chẳng nhẽ tên tán tu này bị ngu rồi?
“Chỉ là người phàm mà thôi, có khác gì với súc vật đâu chứ?
Người trong tu hành như chúng ta, thời gian quý giá biết bao, sao lại lãng phí thời gian, tốn công tốn sức đi lo cho sống chết của đám người phàm đó chứ?” Hắn lạnh lùng nói.
Lời nói rất tàn khốc.
Nhưng đối với những tu sĩ tiên tông này thì lại là loại quan niệm hiển nhiên chính đáng.
Bản thân là người trong tu hành, có sức mạnh khủng bố, có thể phi thiên độn địa, dời núi lấp biển, là tồn tại ở trên người phàm!
Ở trong mắt bọn họ, người phàm cũng chỉ như con kiến hôi mà thôi.
Con kiến hôi ở cửa nhà chết thì sẽ có người đau lòng ư?
Đương nhiên là không.
Thậm chí còn sẽ đổ nước nóng vào sào huyệt của kiến hôi với tâm trạng đùa giỡn hả hê nữa.
Còn về sống chết của con kiến?
Liên quan gì tới bọn ta đâu chứ?
Rất nhiều người tu hành đều có suy nghĩ như thế, hoặc là nói phần lớn người tu hành trong Địa Tiên giới đều có quan niệm như vậy.
Cũng không thể nói là sai được.
Nhưng Tô Trạch không ưa thôi.
Là một người đã sinh sống ở phàm giới nhiều năm, hắn không máu lạnh được tới vậy.
Khi đối xử với kẻ địch hắn có thể hắn lãnh khốc vô tình, sát phạt quyết đoán, sẽ không để lại cho kẻ thù chút hy vọng lật kèo nào.
Nhưng khi đối mặt với người yếu, nói chuẩn xác là đồng tộc thì chắc chắn hắn sẽ không trơ mắt ra nhìn bọn họ bị tàn sát bừa bãi được.
Nhất là bây giờ, xung đột chủ yếu giữa hắn với tiên tông và Yêu minh không phải là vì sống chết của bộ lạc Nhân tộc.
Là vì hắn cần tu vi, cần một lượng lớn tu vi!
Muốn có được tu vi thì chắc chắn sẽ có xung đột với tiên tông và Yêu minh.
Bản thân Yêu minh đã là Yêu tộc rồi, có mâu thuẫn trời sinh với Nhân tộc, muốn giết thì cứ giết thôi.
Còn tiên tông của Nhân tộc, trước đó Tô Trạch còn thấy có hơi do dự.
Nhưng xem ra bây giờ, mấy kẻ được gọi là “Tiên nhân” của tiên tông này cũng chẳng khác gì với đám Yêu tộc kia.
Đều là lũ “ăn thịt người” mà thôi.
Nếu đã thế thì đương nhiên Tô Trạch sẽ không còn thấy băn khoăn gì trong lòng nữa.
“Cũng không biết sư phụ ngươi đã dạy dỗ ngươi kiểu gì!
Kẻ mạnh mới có tư cách nói lý!
Nhất là ở vùng đất hoang này, nắm tay ai lớn thì người đó chính là chân lý!
Nghiệp chướng! Dù ngươi là tu sĩ tông môn phương nào thì hôm nay cũng phải ngoan ngoãn theo ta về Tử Dương tông!”
Hình như Lý Đoạn Lãng đã mất kiên nhẫn, lạnh giọng nói.
Nháy mắt sau đó.
Một thanh đại đao xuất hiện ở trong tay hắn, ánh sáng lóng lánh chợt tản ra, pháp lực mênh mông truyền vào trong đó, tản ra uy áp làm người ta khó thở!
Lý Đoạn Lãng cầm trường đao trong tay, trường bào mặc trên người bay phấp phới, chém ra một đao đầy hờ hững!
Vèo!!!
Ánh đao hiện lên, hút tiên khí quanh thân và tụ thành một thanh đại đao dài đến ngàn trượng, chém mạnh về phía Tô Trạch!
Ánh mắt của Lý Đoạn Lãng lạnh lùng, trong mắt toát lên sự đắc ý.
Hắn ra tay tàn độc, muốn phế Tô Trạch luôn.
Dù sao tông môn chỉ nói phải bắt sống chứ không nói mang người về trong khi không bị thương tí gì hoặc là gì khác.
Lại nói, thằng ôn trước mắt này làm người ta thấy khó chịu không thôi, cũng nên để hắn biết cái gì là kính sợ cường giả.
Nơi xa, đệ tử Tử Dương tông khoan thai tới chậm.
Vừa tới đã thấy Lý Đoạn Lãng ra tay thì đều dừng bước, nhìn ánh đao chói mắt kia với vẻ chấn động.