“Đây là Độ Kiếp ư? Một kích tùy tiện đã mạnh tới vậy rồi!”
Có đệ tử kích động kêu to, tỏ ra ước ao hướng tới và sùng bái.
Độ Kiếp, là mục tiêu của bọn họ.
Bây giờ được tận mắt nhìn thấy Độ Kiếp ra tay, có thể nói là một cơ duyên và cơ hội.
Rất nhiều đệ tử đều không dám khinh thường, nhìn một đao kia mà chẳng thèm chớp mắt, hy vọng có thể hiểu được chút sâu xa huyền diệu của tu sĩ Độ Kiếp.
Còn về Tô Trạch thì bọn họ làm lơ luôn.
Dù có làm gì thì cuối cùng vẫn sẽ bị một đao này giết trong tích tắc, thay vì nhìn hắn thì thà dồn sức chú ý lên ánh đao còn hơn, có khi sẽ có được chút thu hoạch ấy chứ!
Song.
Đúng vào lúc này.
Trường đao được tạo thành từ năng lượng mênh mông đột nhiên dừng lại, ánh sáng chói mắt bung ra, dao động kinh khủng quanh quẩn càn quét tứ phương, thanh thế kinh người, nhưng lại chẳng thể nhích lên thêm được một chút nào!
“Hở?”
Lý Đoạn Lãng cầm trường đao trong tay khẽ kêu, cau mày nhìn lại.
Trong phút chốc, vẻ mặt của hắn nghệt ra.
Rắc!
Một tiếng vỡ lanh lảnh vang lên.
Ngay sau đó.
Rắc… Rắc… Rắc!!!
Âm thanh này bỗng vang lên liên tục.
Trên trường đao xuất hiện hàng loạt vết nứt chằng chịt!!
Ầm!!!
Trường đao dài ngàn trượng vỡ tan trong ánh nhìn hoảng hồn ngạc nhiên của Lý Đoạn Lãng!
Rầm!!!
Năng lượng cuồng bạo tản ra, ánh sáng lóng lánh xuất hiện trông cứ như mặt trời chiếu rọi xuống mọi nơi trong rừng rậm!!
Tiếng rền như tiếng sấm, gió bão làm người ta không mở mắt nổi đã vặn gãy hết thảy những cây đại thụ ở xung quanh nó, tất cả yêu thú ngủ đông trong đó nổ thành sương máu, thậm chí chúng còn chẳng kịp cất lên tiếng kêu thảm thiết nào!
Đám đệ tử Tử Dương trợn tròn mắt, con ngươi co rụt lại, trong lòng thấy chấn động không thôi, họ nhìn với vẻ khó tin, thấy kinh hoàng!
Ngay trước đó, bọn họ còn đang dồn hết tâm trí vào nhìn trường đao, muốn hiểu được gì đó từ nó.
Nhưng một giây sau, trường đao làm bọn họ cảm thấy như nhặt được chí bảo đó… Ầm một cái chợt nổ tung, không chịu nổi một kích!!!
“ Kẻ mạnh chính là chân lý?
Vậy cũng có nghĩa là… Nếu ta mạnh thì ta sẽ là chân lý đúng chứ?”
Giọng nói bình tĩnh vang lên, truyền vào trong tai của mọi người một cách rõ ràng.
Theo giọng nói ấy, ánh sáng rực rỡ chói mắt dần tan đi, để lộ ra bóng dáng trong đó.
Tô Trạch bình tĩnh thu nắm đấm lại, có cảm nhận một cách kỹ càng về lúc giao thủ ban nãy.
Tu sĩ Độ Kiếp vẫn là Độ Kiếp, hoàn toàn là trình độ khác hẳn với Hợp Đạo.
Nếu như đổi lại là Hợp Đạo thì một quyền ban nãy của hắn đã có thể giết chết đối phương rồi, chứ không phải chỉ đánh nát mỗi trường đao thôi đâu.
Cũng chính vì thế, trong lòng Tô Trạch càng thấy hưng phấn hơn.
Hắn cần một cuộc chiến thật sảng khoái để phát tiết.
Tới Địa Tiên giới lâu như vậy, hắn vẫn chưa gặp được cường giả phải khiến hắn dốc toàn lực.
Độ Kiếp ở trước mặt đúng là một… bao cát rất tốt.
Tô Trạch hít sâu, ánh mắt nóng bỏng, ánh sáng màu vàng chói lọi như muốn chiếu ra.
Sắc mặt Lý Đoạn Lãng trở nên ngưng trọng, sự khiếp sợ trong mắt qua rất lâu vẫn không tan đi được.
Uy lực của một đòn ban nãy hắn biết rõ.
Không phải là toàn lực, nhưng chắc chắn cũng không phải là đòn mà một Hợp Đạo sẽ ngăn cản được!
Song thực tế thì đối phương chẳng những cản được, mà còn tỏ ra rất chi dễ dàng, trông cứ như người không liên quan vậy!
Nhất là ánh mắt của đối phương, hình như còn muốn đánh một trận ra ngô ra khoai với hắn nữa!?
Chẳng hiểu sao trong lòng Lý Đoạn Lãng bỗng như có một ngọn lửa cháy bùng lên.
Hắn cảm thấy bạn thân bị sỉ nhục.
Tu sĩ Hợp Đạo, ở trong mắt hắn thì chỉ là một con kiến hôi mà thôi.
Cho dù Hợp Đạo mạnh tới đâu thì cùng lắm cũng chỉ là một con kiến mạnh mẽ hơn tí.
Giờ một con kiến hôi lại mơ mộng hão huyền muốn chiến đấu với hắn ư?
Quả thực là buồn cười!
Đối phương đỡ được một đao, chứng tỏ thực lực không đơn giản, thiên tư tiềm lực chắc chắn là người đứng đầu trong Hợp Đạo.
Thăng lên Độ Kiếp không phải khó với kiểu tu sĩ thế này, thậm chí có thể nói là chuyện cực kỳ đơn giản, nước chảy thành sông.
Càng là thế thì Lý Đoạn Lãng càng khó chịu.
Một ý nghĩ muốn giẫm kẻ này xuống dưới chân xuất hiện ở trong đầu.
Nghiền áp thiên tài là một việc vô cùng sung sướng.
“Có chút thú vị đấy.” Lý Đoạn Lãng cười lạnh, ánh mắt dần trở nên lạnh lùng, một chút sát ý lặng lẽ xuất hiện.
Vì kích phát hết toàn bộ thực lực của Lý Đoạn Lãng, Tô Trạch quyết định đổ thêm dầu vào lửa.
“Có tí bản lĩnh vậy thôi hả? Độ Kiếp cũng tới thế là cùng.”
Hắn nhún vai, cười như không cười nói.
“Vô liêm sỉ!”
Quả nhiên, Lý Đoạn Lãng nghe vậy thì giận tím mặt, khí tức trên người tăng vọt, trường đao trong tay rung, ánh sáng rực rỡ đột nhiên tỏa ra!
“Ngươi chán sống rồi thì đừng trách ta!”
Một tiếng hét lớn ẩn chứa sát ý vang lên.
Chỉ trong nháy mắt.
Ánh đao lại sáng lên.
Rầm!!!
Đao khí vô tận cuồn cuộn, tụ thành một sóng lớn cao vút, trải khắp đất trời đánh về phía Tô Trạch!
Lý Đoạn Lãng cũng không dừng tay, một đao nối tiếp một đao, lại chém ra một lớp sóng triều đao khí cao gần ngàn trượng, lớp này nối lớp khác, mang theo đao ý ngập trời cứ như thể muốn bổ trời đất này ra!
Onggg!!!
Trong uy thế kinh khủng đó, không gian tản ra rất nhiều chấn động nhỏ, dao động vô hình thổi quét.
Trong tích tắc, ánh đao bao phủ Tô Trạch rồi đè cả xuống!
“Được đấy!”
Tô Trạch hưng phấn quát khẽ, trên người tỏa ra một lớp kim quang nhàn nhạt rồi bao phủ lấy hắn, tiếng sấm trầm lắng truyền ra từ trong cơ thể, pháp lực mênh mông tuôn ra.
Hắn cũng không xuất kiếm.
Tô Trạch nắm chặt tay, ánh điện quanh quẩn, nhìn sóng triều đao khí trên đầu, hắn bình tĩnh tung một quyền!
“Grào!!!”
Trong tối như có một tiếng gẫm mênh mông vang lên, như xuyên qua dòng sông dài thời gian vô tận, vượt qua sự đưa đẩy của thời gian tới vùng trời này!
Một triệu hạt giống Long Tượng tản ra ánh sáng vàng, lực lượng vô cùng mênh mông di chuyển nhanh trong cơ thể của Tô Trạch.