Một quyền này, gần như là một kích toàn lực của hắn trong trạng thái bình thường rồi!
Trong khoảnh khắc đó, một kim quang bay ngược lên, đụng thẳng vào sóng triều đao khí kia!
Ầm!!!
Tiếng nổ kinh khủng vang vọng.
Trong đao khí sóng triều màu trắng, một ánh điện màu vàng xuất hiện, đánh lung tung, mang theo khí thế nghiền áp hết thảy mà trước nay chưa từng có phá tan đợt sóng triều đao khí thứ nhất!
Ầm một tiếng.
Ánh đao thứ nhất nổ tung, biến thành đốm sáng đầy trời rơi xuống.
Tô Trạch đắm mình trong đó, trên người hắn có nhiều tia chớp vàng lấp lóe, ánh mắt như điện, ngẩng đầu nhìn về sóng triều đao khí thứ hai đang tới sát.
Cùng với Lý Đoạn Lãng cao cao tại thượng ở phía sau.
Giờ này khắc này, sắc mặt của Lý Đoạn Lãng đã trở nên ngưng trọng, nhìn Tô Trạch với vẻ khó tin, cảm tưởng như đang gặp phải quái vật vậy.
Tô Trạch cũng không cho hắn quá nhiều thời gian.
Tung người nhảy.
Kim quang ngất trời tăng vọt.
Rầm!!!
Tiếng nổ đinh tai nhức óc lại vang lên.
Không có bất kỳ điều gì đáng để hồi hộp, lo lắng, sóng triều đao khí thứ hai mạnh hơn đợt trước cũng nổ.
Tô Trạch cứ như thiên thần giáng trần, xuất hiện ở trước Lý Đoạn Lãng, ánh mắt bình tĩnh, hờ hững giơ tay lên rồi tung một quyền!
Áp lực và cảm giác nguy cơ đột nhiên xuất hiện làm Lý Đoạn Lãng giật mình tỉnh táo lại.
Nhìn nắm đấm gần trong gang tấc kia, sự kinh hãi hiện lên trên mặt, vội vàng giơ đao ngăn cản!
“Keng!!!”
Tiếng kim thiết va chạm vang vọng, lanh lảnh vô cùng.
Lý Đoạn Lãng cảm thấy có một lực truyền đến từ trước người, sau đó hổ khẩu của hắn đau nhói, người lui ngược về sau.
Lui ngược về ước chừng được trăm trượng thì hắn mới cố phanh lại được.
Cúi đầu nhìn, hổ khẩu đã rách, máu tươi chảy ra nhuộm đỏ chuôi đao.
“… Này!”
Mắt Lý Đoạn Lãng chợt khựng, không dám tin vào hai mắt của mình.
Hắn bị một tu sĩ Hợp Đạo đánh lui?
Hơn nữa hổ khẩu còn bị rách?
Lực lượng quả là mạnh!
Cơ thể thật cứng rắn!
Nỗi khiếp sợ xuất hiện, con ngươi của Lý Đoạn Lãng co rụt lại, thấy kinh hãi không thôi.
Nhưng ngay sau đó, nỗi khiếp sợ tan đi và thay vào đó là nỗi xấu hổ tột độ.
Thẹn quá thành giận đúng là trạng thái của Lý Đoạn Lãng bây giờ.
Là một tu sĩ Độ Kiếp nhưng lại bị một Hợp Đạo đánh lui trăm trượng, thậm chí còn bị thương chảy máu, có thể nói là vô cùng nhục nhã!
Ngày sau chắc chắn sẽ bị coi làm trò cười trong một thời gian rất dài.
Đối với Lý Đoạn Lãng, sĩ diện là thứ vô cùng quan trọng.
Giờ bị mất sĩ diện thì sao không tức giận cho được?
“Đáng chết! Ngươi đúng là đáng chết!”
Hắn nổi sát tâm thật rồi, giọng nói có hơi khàn khàn, không hề che dấu sát ý của bản thân, hắn nhìn Tô Trạch và chỉ muốn xé sống kẻ này.
“Ha ha.”
Tô Trạch cười lạnh, cũng không tốn nước bọt với Lý Đoạn Lãng.
Thực lực của đối phương hắn đã nắm được rồi.
Cũng không tệ lắm, tạm chống được trong một thời gian ngắn, sẽ không bị đánh chết ngay.
Cho nên.
“Ầm!”
Theo một tiếng tim đập trầm lắng.
Một vệt đỏ thẫm sáng lên trước ngực Tô Trạch.
Hoa văn màu đỏ chằng chịt xuất hiện, rải khắp người Tô Trạch, tổ điểm thêm cho hắn một loại khí tức thiết huyết của vùng đất hoang.
Cùng lúc đó.
Khí tức của hắn tăng vọt, cơ bắp gồ lên như Cầu Long, trong đó ẩn chứa lực lượng mang tính hủy diệt.
Lý Đoạn Lãng còn chưa kịp phản ứng thì phát hiện Tô Trạch ở trước mắt bỗng biến thành một dáng vẻ khác, cứ như biến thành một người khác vậy, mang theo khí tức làm tim hắn bỗng đập nhanh!
Chuyện gì đây?
Loại bí pháp gì thế này!?
Trong nháy mắt Lý Đoạn Lãng đã trở nên nghiêm túc, cảm nhận dao động trên người Tô Trạch thì thấy chấn động không thôi, bỗng hắn thấy có hơi sợ.
Tô Trạch của lúc này làm trong lòng hắn dấy lên một… cảm giác nguy cơ về sự sống và cái chết cực kỳ mãnh liệt!
Lý Đoạn Lãng tức giận thì tức giận, nhưng vẫn còn tư duy chiến đấu như thường.
Khí tức của đối thủ trước mắt tăng nhiều, thực lực tăng vọt, chắc chắn là đã sử dụng bí pháp nào đó.
Mặc dù không biết đó là loại bí pháp nào mà lại có hiệu quả như thế.
Nhưng Lý Đoạn Lãng cũng biết rõ, bí pháp càng có hiệu quả kinh người thì thời gian sử dụng sẽ càng ngắn!
Chỉ cần đợi tới khi bí pháp của đối phương mất hiệu lực thì sẽ đối phương sẽ yếu ớt vô cùng.
Cũng có khi sẽ mất luôn năng lực chiến đấu.
Sau khi phát hiện ra điều này, ánh mắt của Lý Đoạn Lãng bỗng trở nên nóng bỏng.
Sau khi sử dụng bí pháp, một tên Hợp Đạo lại có thể làm một Độ Kiếp như mình có cảm giác nguy cơ, đủ để thấy uy lực của bí pháp này mạnh tới đâu!
Bí pháp như vậy có thể nói là chí bảo!
Đủ để làm trấn bảo của tông môn!
Nếu mình lấy được bí pháp, có lẽ…
Nghĩ đến đây, Lý Đoạn Lãng chẳng còn khiếp sợ, sinh lòng khát vọng bí pháp kia.
Không thể giết hắn luôn!
Giữ lại cho hắn một mạng để còn lấy bí pháp!
Còn về chuyện sau khi tra hỏi ra được thì xử lý thế nào, lúc này Lý Đoạn Lãng hơi đâu đi suy nghĩ cái này chứ.
Trong bỗng chốc.
Hắn bày ra một kế hoạch “Có chút tỉ mỉ cẩn thận” ở trong đầu.
Không đối đầu trực diện với đối phương, kéo dài thời gian tới khi bí pháp kết thúc.
Hắn biết có vài bí pháp rất bá đạo, lúc sử dụng bị thương càng nặng, sau khi bí pháp mất hiệu lực thì tình trạng cơ thể sẽ càng kém.
Nếu như đánh đối phương trọng thương, hắn sợ Tô Trạch sẽ hồn phi phách tán luôn, đến lúc đó thì tổn thất lớn.
Sau khi có chủ ý, ánh mắt của Lý Đoạn Lãng càng nóng bỏng hơn.
Tô Trạch khẽ cau mày, chú ý tới sự thay đổi của Lý Đoạn Lãng.
Ánh mắt kia… Là thế nào?
Nghĩ tới gì đó, bỗng hắn đoán ra được ngay.
Tên này nổi lòng tham với Man Thần quyết.
Lập tức, Tô Trạch thấy hơi cạn lời.
Kẻ sắp chết tới nơi mà còn nghĩ bậy nghĩ bạ được.
Con người quả đúng sinh vật phức tạp.
Lắc đầu, Tô Trạch nhìn chằm chằm vào Lý Đoạn Lãng với vẻ bình tĩnh, trên người tản ra kim quang, chuẩn bị ra tay.
Nơi xa.
Cuối cùng đám đệ tử của Tử Dương tông cũng lấy lại tinh thần từ trong chấn động.