Virtus's Reader

Nhìn bóng dáng đang giằng co với trưởng lão Độ Kiếp, qua một lúc lâu vẫn không thốt được ra lời.

Bọn họ bỗng cảm thấy ý nghĩ giữ chân Tô Trạch lúc trước có hơi buồn cười.

Với chiến lực của đối phương,

Nếu bọn họ ra tay ngăn cản thì e sẽ bị đánh cho tan tác, người ngã ngựa đổ.

Hiệu quả giữ chân đương nhiên là có.

Nhưng nó sẽ được đổi bằng mạng người.

Đối với đám đệ tử tiên tông hãi chết này thì đây là chuyện không chấp nhận được.

Tu hành đến Hợp Đạo cảnh cũng không dễ dàng gì, không ai muốn tự dưng trở thành đá kê chân cho một gã tán tu mạnh mẽ.

“Hắn lại cứng chọi cứng với Lý trưởng lão được!!! Con mẹ nó ta không nhìn lầm à? Không những chơi tay đôi với Lý trưởng lão, mà còn làm Lý trưởng lão bị thương nữa!?

Đây là quái vật gì vậy!

Rốt cuộc hắn có cảnh giới gì? Chắc chắn không phải Hợp Đạo, là Hợp Đạo thì sao có chiến lực như thế được cơ chứ!?”

Tiếng hô gần như mất tiếng vang lên.

Một đệ tử lắp bắp nói, trên khuôn mặt toàn vẻ khó tin.

Không ai nói chuyện.

Cũng không có ai trả lời được thắc mắc của hắn.

“Lý trưởng lão có bắt được hắn không đây?”

Đột nhiên, cô gái dịu dàng kia hỏi.

“Chắc chắn là được! Các ngươi vẫn chưa nhìn ra à? Lý trưởng lão chẳng chăm chú gì nên mới bị tên kia nhân cơ hội đả thương.

Bây giờ Lý trưởng lão đã nghiêm túc, chắc chắn sẽ tóm được hắn!

Các ngươi đừng quên, Lý trưởng lão là tu sĩ Độ Kiếp đó, đã thế còn là tu sĩ đã đột phá Độ Kiếp lâu rồi!”

Đệ tử cầm đầu khẽ quát, làm phấn chấn lòng quân.

Nhưng lúc nói lời này, sự lo lắng trong mắt của hắn lại không tài nào giấu đi được.

Không biết tại sao, hắn luôn có một loại dự cảm không ổn.

Lý trưởng lão… Có thể bắt được kẻ kia không?

Cùng lúc đó.

Tô Trạch ra tay.

Hắn không định làm lãng phí quá nhiều thời gian, lúc trước hắn cố ý để đệ tử tiên tông truyền tin tức đi là vì dụ tu sĩ Độ Kiếp đến đây để nghiệm chứng chiến lực chút thôi.

Đồng thời cũng để săn giết Độ Kiếp, thu thập bảo vật trên người đối phương!

Cũng coi như là một công đôi việc.

Nhưng hắn cũng không định bỏ ra quá nhiều thời gian để tiêu hao dần.

Có được thu hoạch tối đa trong thời gian ngắn nhất mới là chính đạo.

Nếu như Độ Kiếp trước mắt không chịu được thì đương nhiên vẫn còn những Độ Kiếp khác tới để thử quyền cho mình.

Dù sao thì mặc dù số lượng Độ Kiếp trong vùng đất hoang không nhiều lắm nhưng chắc chắn cũng sẽ có không ít, đủ dùng.

Tô Trạch hạ quyết tâm, quyết định tốc chiến tốc thắng.

Cho nên.

Kim quang bộc phát, trên không trung xuất hiện mặt trời thứ hai.

Kim quang chói mắt chiếu rọi đất trời, trút xuống quang vũ màu vàng, nhuộm mọi thứ thành màu vàng.

Trong lòng Lý Đoạn Lãng bỗng dấy lên một cảm giác nguy cơ cực mạnh, hắn vung đao chém về phía trước gần như là theo bản năng.

Keng!!!

Tiếng vang lanh lảnh quanh quẩn.

Tựa như tiếng sét, cũng giống tiếng chuông báo tử của cái chết.

Một bóng dáng bay ra ngoài như đạn pháo, trông có chút chật vật, trường đao trong tay rung không ngừng, khí linh trong đó cất tiếng kêu rên, chịu đợt oanh kích khủng khiếp.

Con ngươi của Lý Đoạn Lãng như muốn lồi ra, nhìn Tô Trạch đang nối gót lao tới với vẻ khó tin.

Sao lại vậy được!

Tốc độ của đối phương… Quá nhanh!

Nhanh đến mức làm hắn suýt nữa thì không kịp phản ứng!

Chỉ trong tích tắc, một nắm đấm lại xuất hiện trước mắt hắn, kim quang chiếm hết tầm nhìn của hắn, trên nó lập lòe tia sét trông cứ như rắn điện đang liếm mặt hắn, cơn đau nhói xông lên não.

Ầm!!!

Theo những tiếng xương gãy.

Trường đao trong tay Lý Đoạn Lãng vừa giơ lên được một nửa thì đã bị đánh bay, nửa khuôn mặt của hắn bị đánh nát bét, máu chảy ròng, cả khuôn mặt đều biến hình, trông cực kỳ đáng sợ.

“Á!”

Tiếng kêu thảm thiết vang lên, Lý Đoạn Lãng phun ra một búng máu, đau tới mức run cả người.

Hắn chỉ còn lại một mắt, con mắt kia đã bị lực lớn chấn lồi ra khỏi hốc mắt, lủng lẳng ở một bên mặt, gần như đã bị đánh nát bét.

Trong con mắt còn lại kia toát lên sự kinh hoàng và hoảng sợ, chấn động vô cùng, hắn nhìn chằm chằm vào Tô Trạch.

Bây giờ đầu của Lý Đoạn Lãng đã không còn nghĩ được gì hết, không hiểu được là có chuyện gì đang xảy ra.

Rốt cuộc là có chuyện gì?

Sao đột nhiên đối phương lại bộc phát ra được lực lượng mạnh mẽ như thế?

Pháp lực hộ thể của mình vừa đụng độ với hắn đã bị đánh tan, hoàn toàn không phát huy được tác dụng!

Hắn cảm nhận được rất rõ, lực lượng mà đối phương sử dụng vẫn là của cảnh giới Hợp Đạo, về bản chất thì vẫn khác với Độ Kiếp!

Nhưng lại vẫn phá được phòng ngự của mình một cách dễ dàng.

Là vì… Lực lượng của đối phương quá dồi dào!

Hoàn toàn dựa vào số lượng để giành thắng lợi!

Thẳng tay nghiền nát thần quang hộ thể của mình, phá phòng ngự!

Chết tiệt!

Rốt cuộc kẻ này là quái vật gì vậy?

Cho dù bí pháp có thể kích phát được tiềm lực khủng bố, nhưng lực lượng dồi dào như vậy cũng đủ làm Hợp Đạo bị căng tới nổ tung mới đúng!

Trong bỗng chốc, Lý Đoạn Lãng đã nghĩ rất nhiều.

Cuối cùng.

Hắn đưa ra kết luận.

Nếu cứ tiếp tục thế này thì chẳng cần đợi tới khi bí pháp của đối phương mất hiệu lực, hắn đã bị đánh chết tươi rồi!

Thoáng cái.

Hắn chẳng còn hơi đâu để thực hiện kế hoạch bày ra sẵn trong đầu nữa, nỗi sợ dâng lên trong lòng và đã gạt bỏ tất cả ý nghĩ trong đầu.

Trốn.

Một âm thanh vang lên trong lòng Lý Đoạn Lãng.

Giờ này khắc này.

Còn mặt mũi, tôn nghiêm của tu sĩ Độ Kiếp gì nữa, tất cả đều bị gạt bỏ.

Trên thực tế, tới lúc liên quan tới sinh tử tồn vong thì không có thứ gì quan trọng hơn tính mạng cả.

Hệt với đám đệ tử Tử Dương tông, Lý Đoạn Lãng cũng là kẻ rất chi hãi chết.

Sau khi bị một quyền đánh nát nửa mặt thì sự tham lam ở trong lòng hắn đã tắt ngúm chỉ trong tích tắc và chỉ còn lại sự bàng hoàng thôi.

Trong nháy mắt tiếp xúc với nhau ấy, hắn đã nhận ra thực lực hiện giờ của Tô Trạch không phải thứ mà hắn có thể chống lại được.

Mặc dù mọi chuyện đều trông rất khó tin nhưng đó lại là sự thật.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!