Virtus's Reader
Điên Rồi ! Ngươi Xác Định Ngươi Là Ngự Thú Sư?

Chương 848: CHƯƠNG 847: ĐỆ TỬ TIÊN TÔNG KINH HÃI

Bí pháp của đối phương… Quá là bá đạo, nó đã tăng pháp lực trong cơ thể của kẻ này lên gấp không biết bao nhiêu lần.

Có trời mới biết sao tên quái vật này lại chịu đựng nguồn lực lượng khủng bố như vậy.

Lý Đoạn Lãng không có thời gian để ngẫm nghĩ.

Hắn chỉ muốn rời khỏi đây ngay thôi.

Song.

Tô Trạch lại không cho hắn cơ hội đó.

Chú ý tới động tác lùi về sau của Lý Đoạn Lãng, ánh mắt của Tô Trạch trở nên lạnh lẽo.

“Muốn chạy? Chậm rồi.”

Lời còn chưa dứt.

Kim quang bộc phát.

Nhoáng cái Tô Trạch đã xuất hiện ở trước mặt Lý Đoạn Lãng, giơ nắm đấm nện về phía Thiên Linh Cái.

Trong lúc hoảng hốt, Lý Đoạn Lãng giơ trường đao lên cản theo bản năng.

“Cheng!!!”

Tiếng vang điếc tai vang lên.

Trong đó còn xen lẫn cả tiếng kêu rên đầy đau đớn.

Vết rạn lan ra khắp trường đao như dây leo, làm khi linh trong đó bị thương nặng, suýt nữa thì hồn phi phách tán luôn.

Thanh trường đao này không phải tiên khí, là linh bảo có phẩm chất khá cao.

Nguyên liệu tạo ra nó có độ cứng rất cao, cũng tạo ra uy hiếp rất lớn với Độ Kiếp.

Nhưng nay lại không đỡ nổi đôi tay trần của Tô Trạch, bị đánh nứt ra rất nhiều khe hở.

Lý Đoạn Lãng cố nhịn cơn đau trên cánh tay, nhìn trường đao tả tơi ở trong tay, con ngươi co rụt lại, càng thấy sợ hơn.

Quái vật gì thế này?

Đối chiến với binh khí của mình bằng thân thể xác thịt?

Đã thế còn đánh binh khí của mình thành ra như vậy luôn?

Lý Đoạn Lãng không biết mình đã bị chấn động lần thứ bao nhiêu nữa rồi.

“Keng!!!”

Lại là một tiếng vang chấn động bốn phương tám hướng xuất hiện.

“Rắc!”

Tiếng gãy giòn tan vang lên.

Thanh trường đao không chịu nổi gánh nặng gãy luôn!

Một bóng dáng hư ảo hiện lên, trông giống một ông già, kẻ này tỏ ra đau đớn, quay đầu nhìn Lý Đoạn Lãng, ai thán.

Là khí linh của trường đao.

Chỉ trong tích tắc.

“Ầm!!!”

Tia sáng chói mắt bộc phát, vô số đao khí ác liệt bắn tóe ra, sắc nhọn vô cùng, cắt vào không gian xung quanh tạo ra âm thanh vù vù.

Trường đao đã bộc phát nốt chút sức lực còn lại của bản thân vào lúc cuối đời, tự bạo cơ thể để đổi lại một đường sống cho Lý Đoạn Lãng.

“Không!”

Lý Đoạn Lãng kêu to, cực kỳ bi thương, đôi mắt đỏ bừng, nhìn chằm chằm vào Tô Trạch như một con dã thú thấy người là cắn, sự hung ác và hận ý trào dâng mãnh liệt.

Nhưng dù thế, người của hắn lại rất thành thật.

Nhân thời gian chốc lát mà binh khí tự bạo để đổi lấy đó, hắn xoay người bỏ chạy, tốc độ tăng tới cực hạn, biến thành một chấm đen sắp biến mất ở phía chân trời.

Nơi xa.

Đám đệ tử của Tử Dương tông không nhúc nhích gì hết như con tò te, ngơ ngác đứng nguyên tại chỗ, não chết máy, ánh mắt đờ đẫn không còn tiêu điểm.

Mọi chuyện xảy ra quá nhanh.

Từ lúc song phương giao thủ đến lúc Lý Đoạn Lãng xoay người chạy trốn chỉ diễn ra trong mấy giây mà thôi.

Thậm chí trong khoảng thời gian đó còn dừng lại trong chốc lát nữa.

Tính toán kỹ càng thì số lần hai bên đánh nhau một cách chân chính cũng chỉ có hai lần thôi!

Cả hai lần Lý Đoạn Lãng đều bại, còn Tô Trạch thì không bị thương tí gì!!!

Trước đó Lý Đoạn Lãng còn có khí chất của cao nhân, chính khí dạt dào, nhìn xuống Tô Trạch với thân phận như một Thẩm Phán.

Nhưng ngay sau đó hắn lại bị đánh cho không còn manh giáp trông như chó nhà có tang, ngay cả đạo binh mà bản thân bồi dưỡng nhiều năm cũng tự bạo chỉ vì đổi chút thời gian chạy trối chết cho hắn.

Trạng thái trước và sau mang ra so sánh với nhau thì khác một trời một vực, rất khó tưởng tượng ra được luôn.

Thế nên điều đó đã làm rất nhiều đệ tử Tử Dương tông đang xem cuộc chiến không tài nào chấp nhận được.

Tu sĩ Độ Kiếp, đó là trưởng lão của tiên tông, là cảnh giới mà biết bao đệ tử tha thiết ước mơ cơ chứ?

Rất nhiều đệ tử tiên tông cũng chưa được nhìn thấy Độ Kiếp nhiều, chỉ gặp được bọn họ vài lần ở trong hội nghị quan trọng của tiên tông từ đằng xa thôi.

Ở trong mắt bọn họ, tu sĩ Độ Kiếp như thần thánh không thể xâm phạm, là cường giả tuyệt đối trong vùng đất hoang, là người đứng ở tầng cao nhất trong vùng đất hoang.

Nhưng bây giờ, hình tượng mà cường giả trong lòng bọn họ để lộ ra lại không ăn khớp với hình tượng ở trong lòng họ tí nào!

Rất khó để chấp nhận.

Hoặc đổi cách nói khác, bọn họ chẳng hề muốn chấp nhận.

“Ta đang mơ đúng không?”

Giọng nói nghẹn ngào vang lên, đánh tan bầu không khí im lắng.

Giọng nói này như cây búa tạ đập vào trong lòng mọi người.

Người bọn họ run lên, đôi môi run rẩy, trong đôi mắt toàn là sự khiếp sợ và bối rối.

“Trưởng lão hắn… thua rồi sao?”

Cô gái mặt mày dịu dàng run giọng hỏi.

Không ai nói chuyện, không ai muốn trả lời câu hỏi này.

Sự thật đã bày ra ở trước mắt.

Lý trưởng lão không những thua, mà còn thua… thê thảm!

Còn chẳng có sức đánh trả nữa, cứ thế là thua thôi.

Thua rất đột nhiên, thua chật vật tới thế!

“Chúng ta… nên làm gì bây giờ?”

Cuối cùng, một đệ tử hỏi tới vấn đề mấu chốt.

Thoáng cái, mọi người trở nên hoảng loạn.

Đúng vậy, trưởng lão thua rồi, vậy giờ bọn họ nên làm gì?

Là đệ tử tiên tông, là thợ săn đuổi bắt đối phương nên đương nhiên bọn họ đứng ở phía đối lập với tên tán tu đó.

Nói một cách đơn giản thì bọn họ là kẻ địch!

Đối mặt với kẻ địch, đối phương sẽ xử lý ra sao?

Nghĩ đến những yêu tu chết mất xác kia, bọn họ đều rùng mình.

Bọn họ đều cùng cho rằng, đối phương sẽ không nương tay với họ chỉ vì bọn họ đều là Nhân tộc.

Đạo lý nhổ cỏ tận gốc này tu sĩ nào cũng đều hiểu hết.

“Đi mau, mục tiêu của hắn là Lý trưởng lão, không có hơi đâu chú ý tới chúng ta.

Lý trưởng lão là tu sĩ Độ Kiếp, chắc chắn có thể giữ chân hắn trong một thời gian ngắn, chúng ta đi mau!”

Đệ tử cầm đầu hét lớn một tiếng.

Mà đến chính bản thân hắn cũng không phát hiện ra, lối tư duy của hắn đã xảy ra biến hóa trong lúc vô tình.

Trong quan niệm của hắn, hình như Lý Đoạn Lãng chẳng thể bắt được Tô Trạch, tác dụng mà hắn phát huy được đã biến thành “giữ chân đối phương” rồi.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!