Mọi người như tỉnh lại từ trong cơn mê, chuẩn bị bỏ chạy.
Song.
Đúng lúc này.
Một ánh sáng xanh đột nhiên xuất hiện trước mắt bọn họ.
Đầu tiên có một đôi sừng hươu dần lộ ra từ trong tầng mây, sau đó thì là một đầu rồng khổng lồ, một đôi mắt màu vàng xanh nhìn chằm chằm vào đám đệ tử Tử Dương tông đầy lạnh lùng.
Cảm giác áp bách trải khắp đất trời phủ xuống, một luồng khí tức hung hãn nhắm ngay vào bọn họ chỉ trong nháy mắt.
“Ôi!”
Rất nhiều đệ tử tiên tông hít sâu.
“Long tộc!?”
Tiếng kinh hô vang lên.
Sắc mặt của bọn họ trở nên ngưng trọng, cảm nhận khí tức của Long tộc ở trước mặt, trong lòng lại càng thấy kinh hãi hơn.
Thật là mạnh!
Mạnh tới kỳ cục luôn!
Loại cảm giác áp bách này hoàn toàn không phải thứ mà một Hợp Đạo nên có.
“Chết tiệt, sao Đông hải Long tộc lại xuất hiện ở nơi này!”
Hiển nhiên, bọn họ cũng không biết thân phận của Tiểu Thanh.
“Cùng nhau ra tay đi, chúng ta không có nhiều thời gian để lãng phí đâu!” Đệ tử cầm đầu phản ứng lại, quát khẽ.
Nhưng ngay sau đó.
“Chiếp!!”
Đi kèm với âm thanh lanh lảnh, một ngọn lửa đỏ ngầu xuất hiện ở bên người Thanh Long.
Ngay sau đó, một cây liễu khổng lồ xuất hiện, hàng vạn hàng nghìn cành cây vung múa, tia sáng màu xanh lá chiếu rọi bầu trời.
Đồng thời, tất cả đại yêu Hợp Đạo đỉnh phong đều xuất hiện ở xung quanh, chặn lại hết đường lui của bọn họ!
Mười ba yêu tu Hợp Đạo đỉnh phong.
Con nào cũng đều là kẻ xuất sắc trong Hợp Đạo.
Ở trong tiên tông hoặc là Yêu minh thì đều thuộc về thiên tài, là thành phần cần được bồi dưỡng trọng điểm.
Mà Tử Dương tông bên này.
Dù thực lực cũng coi như không tệ, đều có tu vi Hợp Đạo.
Nhưng so với đám Tiểu Thanh thì lại kém xa lắc xa lư.
Thoáng cái.
Người đám đệ tử Tử Dương tông cứng ngắc, bởi vì sợ hãi nên mặt mũi trắng bệch, nhìn đám đại yêu vây quanh mình thì tỏ ra sợ hãi không thôi.
Lúc này tên đệ tử cầm đầu cũng hoang mang lo sợ, hoàn toàn không biết nên làm gì.
Trong bỗng chốc, một sự tuyệt vọng dâng lên trong đáy lòng và nhanh chóng lan ra.
Hiện giờ đã là cục diện bết bát nhất.
Phần thắng chắc chắn là không có.
Dù có đánh nhau thì cùng lắm cũng chỉ có một, hai người phá được vòng vây chạy thoát.
Nhưng mà bây giờ đã làm lỡ nhiều thời gian quá rồi, tên tán tu biến thái kia chắc chắn đã trở lại…
Dù có vắt óc nghĩ cách gì đi nữa thì cũng đều là một tử cục, không có chút cơ hội sống sót nào.
Nghĩ tới đây thì lòng ai cũng như tro tàn.
Xong, xong hết rồi.
Cũng đúng vào lúc này.
Rầm!!!
Tiếng vang đinh tai nhức óc đã hấp dẫn sức chú ý của bọn họ.
Quay đầu nhìn lại,
Thì thấy một đại lộ màu vàng hiện ra, kéo dài tới chân trời, phương hướng mà nó kéo dài ra là hướng mà Lý Đoạn Lãng chạy trốn!
Một bóng dáng xuất hiện ở trên đại lộ màu vàng kia,
Bước ra một bước,
Trong tích tắc đã xuất hiện cuối đại lộ!
Lý Đoạn Lãng đang chạy bạt mạng bỗng cảm giác được hình như phía sau xuất hiện thứ gì.
Quay đầu nhìn lại, con ngươi chợt co.
Một khuôn mặt thiếu niên thanh tú xuất hiện ở gần đó.
Nhìn khuôn mặt gần trong gang tấc kia, Lý Đoạn Lãng sợ tới hồn lìa khỏi xác, cứ như nhìn thấy ác quỷ trong địa ngục vậy.
“Khoan…”
Hắn hé miệng vừa định nói chuyện thì nắm đấm đã nện vào mặt của hắn.
“Ầm!!”
Âm thanh im bặt.
Lý Đoạn Lãng ăn một cú mạnh, bay ra ngoài.
Không cho hắn cơ hội nói chuyện, Tô Trạch lao lên lại giơ nắm đấm.
Đùng!
Ánh điện chói mắt sáng lên.
Hàng loạt tia sét xuất hiện, vờn quanh cánh tay của Tô Trạch.
“Ầm!!!”
Tiếng nổ như tiếng sấm vang lên.
Ánh điện chói mắt xuất hiện, lấn át mặt trời trên không trung.
Tia sét to đùng xuất hiện bao phủ lấy Lý Đoạn Lãng.
Loáng thoáng nghe thấy có tiếng kêu thảm thiết truyền ra từ trong đó, bóng người vặn vẹo đang giãy dụa, trông cứ như đang phải chịu một nỗi đau khủng khiếp vậy.
Chỉ chốc lát sau.
Mọi thứ lại đều trở về yên ả như trước.
Một thứ trông như than cốc rơi từ trên không trung xuống dưới.
Hoa văn màu đỏ trên người Tô Trạch dần biến mất, khí tức lại khôi phục về bình thường, uy áp ngập trời dần được thu lại.
Nhìn thoáng qua nắm đấm, cảm nhận kỹ về một quyền ban nãy.
“… Vẫn chưa đủ đã.”
Hắn thở dài.
Nhưng không phải không thu hoạch được gì, ít nhất thì cũng biết sơ sơ về thực lực hiện giờ.
Thực lực của tên trưởng lão Tử Dương tông này là Độ Kiếp sơ kỳ, hơn nữa trình độ của hắn ở trong dàn tu sĩ Độ Kiếp sơ kỳ thì cũng coi như là tốt.
Ở trong tình huống không sử dụng Man Thần quyết, thực lực tổng hợp của mình hơn đối phương một bậc, nếu đánh nhau thì chắc chắn có thể giết được đối phương.
Mỗi tội là phải mất chút thời gian.
Đương nhiên, đây là trong tình huống chỉ sử dụng một võ đạo.
Nếu như cộng thêm cả kiếm đạo thì sẽ nhẹ nhàng hơn một chút, thời gian chiến đấu cũng sẽ rút ngắn lại nhiều.
Nhưng nếu muốn giết trong tích tắc thì vẫn có chút khó, có lẽ sẽ không làm được.
Nếu muốn giết trong tích tắc thì phải sử dụng Man Thần quyết để bạo chủng.
Khi đã sử dụng Man Thần quyết, thì khi đối đầu với Lý Đoạn Lãng sẽ dễ như trở bàn tay.
Cuộc chiến sẽ kết thúc rất nhanh.
Tô Trạch mới tung tổng cộng có bốn quyền mà thôi.
“Mong là có chút đồ còn sót lại.”
Tô Trạch nói thầm, ngoắc tay vớt than cốc đang rơi đó lên.
Thần niệm tản ra tìm tòi, một vòng tay có hơi tổn hại bỗng trôi lơ lửng.
Có chút hư hao, nhưng may không vỡ tan luôn.
Tô Trạch cầm vòng tay, thần niệm tản ra rồi xóa bỏ dấu ấn thần niệm trên đó, xem sơ qua đồ ở bên trong.
“Không hổ là trưởng lão của tiên tông, nhìn giá trị con người hắn mà xem! Nhìn ánh mắt độc đáo của hắn kìa! Hơn đám Yêu tộc rất nhiều!”
Sau khi nhìn thấy rõ thứ ở trong vòng tay, trong mắt của hắn lóe lên tinh quang, vui mừng lẩm bẩm nói.
Trong vòng tay toàn là bảo vật thôi.
Đống bảo vật đều được phân chia rõ ràng theo công dụng, chủng loại.
Có đan dược, dược liệu, binh khí, công pháp, trận đồ, cùng với một vài vật phẩm đặc biệt trông hiếm lạ cổ quái nhưng có giá trị không hề rẻ!