Loại nào cũng nhiều chồng chất lên nhau trông như một ngọn núi nhỏ.
Tính sơ sơ thì ít nhất cũng được số tu vi là mấy tỷ lận!
Số thu hoạch này cũng đủ để Tô Trạch sử dụng một khoảng thời gian dài rồi.
Tô Trạch cảm giác bản thân như đi vào bảo khố của một tông môn, đâu đâu cũng có thứ tốt, hơn nữa những thứ này đều thuộc cả về hắn!
Nghĩ tới đây, Tô Trạch nở một nụ cười thỏa mãn.
Ngay sau đó, ánh mắt hắn trở nên nóng bỏng.
Mọi người đều biết, khi một người đi ra ngoài thì chắc chắn sẽ không mang theo cả gia tài, cùng lắm thì mang theo ví tiền thôi, phần lớn gia tài sẽ để ở một nơi mà hắn nghĩ là rất an toàn.
Đổi lại là Địa Tiên giới thì đạo lý cũng không lệch đi đâu được.
Ngoài những tán tu không có chỗ ở cố định thì không có ai sẽ mang hết bảo bối theo bên người cả.
Một phần trong số đó chắc chắn là ở trong động phủ của tông môn.
Nhất là loại người làm trưởng lão của tiên tông như Lý Đoạn Lãng này.
Đối với hắn, chuyến này là một nhiệm vụ tông môn rất chi đơn giản, chắc chắn sẽ không mang nhiều thứ cho lắm.
Chỉ mấy thứ mang bên người khi ra ngoài đã có giá trị lớn tới vậy rồi.
Vậy thì bảo khố ở trong tông môn sẽ có giá trị lớn tới đâu nữa?
Ngoài bảo khố của hắn thì còn có tích trữ của những Độ Kiếp khác, tích trữ của Đại Thừa Tán Tiên mạnh hơn bọn họ một chút,
Cho tới bảo khố của tam tông và Yêu minh,
Bên trong những bảo khố đó sẽ có bao nhiêu thứ tốt đây?
Nghĩ đến đây, Tô Trạch bỗng cảm thấy bản thân phấn chấn vô cùng.
Phải mau tăng thực lực lên, sau khi có đủ thực lực đánh được với Đại Thừa thì sẽ đi phá sào huyệt của tiên tông và Yêu minh.
Dù sao hắn cũng chẳng thấy băn khoăn gì khi đối phó hai thế lực này.
Cứ thế mà làm thôi.
Tô Trạch thầm gật đầu, xoay người bay đi.
…
Khi Tô Trạch trở về chỗ cũ thì thấy một đám đệ tử tiên tông “nộp vũ khí đầu hàng”.
Cuối cùng đệ tử Tử Dương tông chọn một con đường “thể diện” trong sự uy hiếp của đám Tiểu Thanh và lời mê hoặc của Trư Bát Giới.
Nguyên văn mà Trư Bát Giới nói là thế này.
“Cho các ngươi hai lựa chọn, một là gù đầu vào chiến đấu với bọn ta, kết quả đương nhiên là sẽ bị bọn ta giết chết rồi.
Hai là ngoan ngoãn đầu hàng, nộp hết tất cả những thứ đáng giá trên người các ngươi ra, làm vậy thì có lẽ chủ nhân của bọn ta sẽ cho các ngươi một con đường sống.
Đương nhiên nếu như chủ nhân của bọn ta không đồng ý thì các ngươi vẫn sẽ bị bọn ta giết như thường, nhưng sẽ được chết thể diện hơn một chút.”
Rất chi trực tiếp và cũng rất tàn khốc.
Đối mặt với những lựa chọn thế này, đám đệ tử Tử Dương tông sau khi “nghĩ sâu tính kỹ” trong nháy mắt thì chọn ngay phương án thứ hai có một chút đường sống này đầy quyết đoán.
Cho nên, khi Tô Trạch trở lại thì thấy một đám đệ tử Tử Dương tông ngoan ngoãn đứng thành một hàng, phía trước vứt chất đống một loạt binh khí và pháp bảo không gian.
Thậm chí cả pháp bào ở trên người bọn họ cũng không giữ lại được, đều bị Trư Bát Giới lột xuống.
Đã thế hắn còn không thấy hài lòng, la hét bắt mấy nữ đệ tử mặt mũi xinh xắn cởi áo lót dệt từ tơ Bằng Tằm xuống nữa.
Mấy nữ đệ tử giữ chiếc áo lót chẳng thể che được cả người kia, nước mắt rưng rưng, mặt đỏ bừng, thấy xấu hổ và giận dữ.
Lúc này nam đệ tử ở một bên chẳng có tâm trí đâu để thưởng thức, đều mặc áo sát nách, chờ đợi xử trí cuối cùng trong thấp thỏm.
Ban đầu Tô Trạch không định ngăn cản đâu.
Nói thật thì trông cũng bổ mắt phết.
Nhưng rất nhanh, hắn đã cảm giác được có một ánh mắt lạnh như băng nhìn chằm chằm vào hắn.
Sợ run cả người, quay đầu nhìn lại.
Kiếm linh mặc một bộ đồ trắng đang đứng bên cạnh cười đẹp tới động lòng người.
Một đôi mắt đẹp không chứa chút tình cảm nào, mặt lạnh tanh như băng sương, trông nàng rất bình tĩnh nhưng lại làm cho người ta không rét mà run.
“Được rồi được rồi! Ai ui! Ban ngày ban mặt, con heo nhà ngươi làm gì đó? Bại hoại phong tục và giáo hoá! Bại hoại phong tục và giáo hoá!”
Tô Trạch đột nhiên nhanh trí quay đầu hét lớn, nói đường hoàng chính trực.
Tiếng quát lớn của Tô Trạch rất có tác dụng.
Cái tay đang chuẩn bị duỗi ra “giúp” nữ đệ tử của Trư Bát Giới cứng đờ, sau đó thu lại ngay, vẻ mặt nghiêm túc trở về bên cạnh đám đại yêu sư tử hoàng kim.
Uy vọng của Tô Trạch ở trong lòng bọn họ đã đạt đến một mức cao nhất.
Mười yêu tu Hợp Đạo đỉnh phong, trong ánh mắt họ nhìn về phía Tô Trạch tràn đầy kính sợ, cùng với cuồng nhiệt chẳng hề che dấu.
Ban nãy bọn họ đều được chứng kiến từ đầu tới đuôi, chứng kiến toàn bộ quá trình Tô Trạch giết Độ Kiếp!!
Hợp Đạo giết Độ Kiếp!
Mà còn không phải tu sĩ mới thăng lên Độ Kiếp, mà là một vị trưởng lão của tiên tông đã thăng lên Độ Kiếp rất lâu rồi!
Giữa hai kiểu người này khác nhau rất lớn.
Đám Trư Bát Giới, sư tử hoàng kim biết Tô Trạch rất mạnh, cực kỳ mạnh, nhưng vẫn không ngờ được hắn lại mạnh tới mức này!
Vốn đám đại yêu sư tử hoàng kim đều chuẩn bị đón kết cục chết rồi.
Lại không ngờ tình thế lại xoay ngược nhanh như vậy.
Trưởng lão tiên tông không ai bì nổi bị đánh tới mức chạy bạt mạng như chó nhà có tang.
Nhưng còn chưa chạy thoát thì đã bị hắn đuổi theo giết chết luôn!
Thực lực mạnh mẽ như thế làm bọn họ thấy khuất phục từ sâu trong đáy lòng.
Nhất là sư tử hoàng kim, trong ánh mắt toàn sự kích động, hắn nhìn Tô Trạch, chỉ muốn đi tới dập đầu mấy cái để bày tỏ sự kính ngưỡng nồng nàn ở trong lòng!
Lúc trước hắn thấy lo lắng bao nhiêu thì bây giờ lại thấy kích động bấy nhiêu.
Mười yêu tu đứng đầy cung kính, chờ Tô Trạch ra lệnh.
Mấy nữ đệ tử như được đại xá thở phào nhẹ nhõm, ánh mắt đỏ hoe, hiển nhiên là ban nãy suýt nữa đã bật khóc.
Mãi tới lúc này, Tô Trạch mới cảm giác được áp suất ở bên cạnh thấp dần rồi biến mất, khôi phục lại về bình thường.
Hít sâu một hơi, quay đầu nhìn về phía kiếm linh: “Ra ngoài hóng mát đó hả?”