Kiếm linh liếc mắt, thấp giọng nói thầm gì đó.
Tô Trạch loáng thoáng nghe được mấy từ đại loại như “Lưu manh, chưa bỏ được thói xấu “ thì cười ngượng, không nói gì.
Kiếm linh hừ một tiếng, tán gẫu với đám Tiểu Thanh, Tiểu Hỏa bay tới.
Nàng không đồng tình đệ tử tiên tông, nếu như đều là một đám nam đệ tử thì dù bị lột thành con gà nhồng nhộng thì nàng cũng mặc kệ.
Nhưng mà có vài nữ đệ tử thì mọi chuyện sẽ khác.
Kiếm linh cũng chẳng hiểu tại sao, nàng cứ không muốn để Tô Trạch thấy những cảnh kia.
Tô Trạch không quấy rầy các nàng nói chuyện với nhau, cất bước đi tới trước mặt đám đệ tử của Tử Dương tông.
Không thèm để ý tới đám đó, hắn nhìn đống binh khí và pháp bảo không gian ở trước mặt.
Nhìn thoáng qua, sau xác định là đồ tốt thì gật đầu với vẻ khá là hài lòng.
Chú ý tới vẻ mặt của Tô Trạch, đám đệ tử lập tức thấy căng thẳng.
Bọn họ biết rõ tiếp đó sẽ là lúc quyết định vận mệnh của bọn họ.
Trư Bát Giới cùng sư tử hoàng kim tới bên cạnh Tô Trạch, cung kính hỏi.
“Chủ nhân, nên xử lý đám người này như thế nào?”
Sau khi sư tử hoàng kim nói xong thì nhìn về phía đệ tử Tử Dương tông, trong mắt hiện lên sát ý.
Chỉ cần Tô Trạch ra lệnh là hắn sẽ giết hết đám đệ tử tiên tông ở trước mắt này ngay.
Sẽ không do dự chút nào.
Bầu không khí thoáng cái đã trở nên nặng nề.
Hàng loạt đôi mắt lạnh như băng nhìn chăm chú vào đệ tử của Tử Dương tông.
Đám đại yêu chuẩn bị ra tay bất cứ lúc nào.
Tô Trạch nhìn bọn họ, nghĩ một lát rồi nói: “Tiên tông các ngươi đã xác định được thân phận của ta chưa thế?”
Nghe thấy câu đó, lúc này đệ tử cầm đầu cẩn thận nói: “Dạ chưa, bọn ta chỉ biết ngài là tán tu thôi, trong tam tông bọn ta cũng không có ai như ngài.
Thế nên đám Phó Chưởng môn mới yêu cầu bọn ta đi bắt ngài, để chứng mình với Yêu minh…”
“Ừ.” Tô Trạch gật đầu: “Nghe nói cái đám ở Đông hải kia cũng tìm các ngươi hả?”
“Dạ dạ dạ! Là một vị tướng kim giáp của Thủy Tiên điện, nói… Nói ngài giết sứ giả của bọn họ, muốn tam tông bọn ta đưa ra một lời giải thích.” Đệ tử dẫn đầu vội vàng nói.
Tô Trạch gật đầu, tình báo không khác mấy với tin tức mà Trương Bằng truyền cho hắn.
Hắn không hỏi, đệ tử dẫn đầu không dám nhiều lời, nơm nớp lo sợ chờ đợi.
Thật ra thì chuyện xử lý đám người này thế nào, Tô Trạch đã tính cả rồi.
Giết chết hết thì có hơi lãng phí.
Để đám người này sống sót thì mới phát huy được chút tác dụng.
Tô Trạch có kế hoạch lớn hơn nên đương nhiên phải chú ý chút.
Tiên tông và Yêu minh đã thành kẻ thù không đội trời chung với hắn.
Yêu minh bị giết nhiều đại yêu Hợp Đạo như thế, mất hết thể diện, không giết Tô Trạch thì không còn mặt mũi.
Bên phía tiên tông thì có một trưởng lão Độ Kiếp bị Tô Trạch giết chết, xét ra thì còn nghiêm trọng hơn Yêu minh!
Có thể nói là, sự xuất hiện của Tô Trạch đã thách thức thẳng thừng với quyền uy của bọn họ.
Vì vậy.
Dù tình hình có ra sao thì chắc chắn sẽ không có chuyện Tô Trạch và bọn họ giảng hòa.
Tô Trạch biết rõ điều này nên đương nhiên đã có tính toán sẵn rồi.
Kim quang nhàn nhạt tỏa ra.
Đám đệ tử tiên tông thấy hoảng, còn tưởng Tô Trạch chuẩn bị ra tay giết chết bọn họ.
Nhưng rất nhanh một đống phù triện xuất hiện ở trước mặt bọn họ.
Là khế ước giống với khế ước của nội ứng ở Linh Khê tông.
“Ký.” Tô Trạch thản nhiên nói.
Không cho lựa chọn thứ hai.
Hoặc ký kết khế ước, hoặc là chết.
Lựa chọn rất đơn giản.
Đám đệ tử của Tử Dương tông rất thức thời, lập tức ký khế ước.
“Trở về đi, nên làm thế nào các ngươi đều rõ cả.”
Tô Trạch phất tay một cái, ý bảo bọn họ biến nhanh.
Đám đệ tử hành lễ, rồi lục tục rời khỏi đây.
“Chủ nhân, sau đó làm gì giờ?” Tiểu Thanh bu lại.
Tô Trạch nhếch khóe miệng, cười nói: “Người ta đã tìm tới cửa, đương nhiên chúng ta không thể ngồi chờ chết, đã tới lúc chủ động xuất kích rồi.
Nhân lúc bọn họ vẫn chưa kịp phản ứng ngay, chúng ta lại khuấy cho vũng nước này đục thêm chút nữa!”
Nghĩ đến gia sản của Độ Kiếp, hắn thấy hăng hái hẳn.
Nghe nói thế, mắt của đám đại yêu Trư Bát Giới sáng lên, hưng phấn vô cùng, chiến ý dâng cao.
“Chúng ta cũng phải mau đột phá mới được.”
Tô Trạch vỗ đầu Tiểu Thanh, cười ha ha nói.
Tu vi của đám Tiểu Thanh cũng đã đạt đến Hợp Đạo đỉnh phong, sắp tới lúc đột phá rồi, mình cũng phải chăm chỉ lên không thể bị tụt lùi được.
“Đi thôi, mặc kệ là tiên tông hay Yêu minh, đều sẽ là mục tiêu của chúng ta!”
Tô Trạch quay đầu khẽ quát một tiếng.
“Vâng!”
Đám đại yêu Trư Bát Giới sư tử hoàng kim hưng phấn hét lớn.
…
Giờ này khắc này.
Nơi sâu trong đất hoang.
Tử Dương tông.
Phó Chưởng môn Ngũ Học Chân đang nhập định đột nhiên mở mắt, trong mắt toát lên sự khiếp sợ.
Chỉ trong nháy mắt.
Bóng dáng của hắn biến mất trong động phủ.
Không lâu lắm, trong đại điện cung phụng Hồn đăng của Tử Dương tông, một loạt bóng dáng xuất hiện.
Ngũ Học Chân nhìn Hồn đăng đã tắt trên án đài, sắc mặt âm trầm khó coi, hai mày như ẩn chứa sự tức giận.
Trên cái đế của Hồn đăng đã tắt có khắc ba chữ nhỏ.
Lý Đoạn Lãng.
“Lý trưởng lão…”
Tiếng kinh hô đầy khó tin vang lên trong đại điện.
Những người tới được đây đều là trưởng lão, lúc này thấy Hồn đăng của Lý Đoạn Lãng tắt thì đều thấy khiếp sợ và khó hiểu, trong mắt chứa đầy sự ngạc nhiên.
Tiên tông không có trưởng lão Độ Kiếp chết từ rất lâu rồi.
Lần trước có Độ Kiếp chết là do vị trưởng lão đó gặp rủi ro trong tu hành, cuối cùng tọa hóa ở trong động phủ.
Đây là tình huống bình thường.
Khác hẳn với tình hình bây giờ!
Lý Đoạn Lãng ra ngoài thực hiện nhiệm vụ, chuyện này tất cả mọi người đều biết.
Vốn đám trưởng lão, bao gồm cả Ngũ Học Chân đều cảm thấy chuyện này dễ giải quyết.
Cùng lắm thì mất chút thời gian thôi.
Từ đầu cho tới cuối họ đều không ngờ được Lý Đoạn Lãng sẽ chết!
Là tu sĩ Độ Kiếp, phụ trách một nhiệm vụ lùng bắt Hợp Đạo mà vẫn sẽ chết lúc làm nhiệm vụ?