Đây là chuyện không thể nào.
Mà bây giờ, chuyện không thể nào đó lại trở thành sự thật rồi.
Không thể chấp nhận nổi.
Cao tầng của Tử Dương tông không chấp nhận được sự thật này.
Gần như ngay tức khắc, bọn họ đã gạt nhân tố tán tu ra khỏi diện tình nghi.
“Là kẻ nào ra tay? Bọn họ muốn làm gì? Ám sát trưởng lão Tử Dương tông ta làm muốn khai chiến chứ gì!?”
Có trưởng lão tức giận mắng.
“Có thể là do Yêu minh làm, nếu là hai tông khác… Cũng không phải là không thể.”
“Ta thấy là do Yêu minh làm đó, không phải bọn họ đã nghi chuyện ở biên giới vùng đất hoang là do đệ tử tiên tông chúng ta làm từ trước à?
Đây rõ ràng là tiên hạ thủ vi cường!”
“Không thể đoán suông như vậy, có khi trong chuyện này còn ở ẩn tình khác, các ngươi bình tĩnh một chút!”
“Sao ta bình tĩnh cho được? Đoạn Lãng đã chết rồi, hồn phi phách tán đó! Ngươi không thấy sao? Lúc này ngươi bảo ta bình tĩnh sao nổi?”
Trong đám trưởng lão có người thân thiết với Lý Đoạn Lãng, cảm xúc rất là kích động, mắt đỏ hoe, giận không kìm được.
“Được rồi! Câm lại hết cho ta!”
Đột nhiên, một tiếng hét lớn vang lên, làm chấn động màng nhĩ của đám trưởng lão chấp sự.
Mặt Ngũ Học Chân đen kịt, nhìn thoáng qua Hồn đăng đã tắt ở trước mặt, xoay người sang chỗ khác, nhìn về phía các trưởng lão có mặt.
“Linh Khê tông, Thanh Lam tông cùng Tử Dương tông ta là đồng môn, vốn là cùng một truyền thừa…”
Nói tới đây, hắn dừng một chút, tỏ ra lo lắng.
Là hai tông khác làm ư?
Hắn không dám cam đoan.
Dù là trong tình huống gì thì cũng sẽ có một xác suất nhỏ nhất như thế có thể là Linh Khê tông hoặc Thanh Lam tông làm.
Nhưng mà trong lúc này, Ngũ Học Chân biết rõ, duy trì mối quan hệ giữa tam tông mới là quan trọng nhất.
Cho dù là hai tông môn đó làm thì cũng không thể dằn mặt nhau ngay lúc này được.
Ít nhất… Phải đợi đến khi Chưởng môn xuất quan mới được!
Đương nhiên, xác suất hai tông khác ra tay là cực kỳ nhỏ nhoi, khả năng cao vẫn là Yêu minh ra tay!
Nhưng vẫn nên có lòng phòng bị người, đề phòng chút cũng không phải là sai.
Ngũ Học Chân hít sâu một hơi: “Báo cho cả tông, chuẩn bị chiến tranh!”
Đủ loại ý nghĩ xuất hiện trong đầu và rồi cuối cùng đều hợp lại thành tám chữ.
Chuẩn bị chiến tranh!
Trong lòng Ngũ Học Chân bỗng có một loại dự cảm xấu.
Có lẽ vùng đất hoang sắp có thay đổi long trời lở đất thật rồi!
“Tuân lệnh!”
Đám trưởng lão tỏ ra nghiêm túc, gật đầu đồng ý.
Bọn họ cũng ý thức được tính nghiêm trọng của chuyện này.
Mà lúc này, một trưởng lão hỏi: “Vậy… Những đệ tử vẫn còn thực hiện nhiệm vụ kia có cần cho rút về không?”
“Tạm thời không cần, tạm thời không cần để lộ chuyện Lý trưởng lão đã chết.”
Ngũ Học Chân chốt một câu.
Không ai chất vấn, đều rời khỏi đại điện.
Đợi sau khi tất cả mọi người rời đi.
Ngũ Học Chân ra ngoài điện, quay đầu nhìn về phía một động phủ ẩn trong mây mù ở nơi cực xa, ánh mắt lấp lóe, sự lo lắng và nôn nóng hiện lên nơi đáy mắt.
Chưởng môn, rốt cuộc khi nào ngươi mới xuất quan?
Nghĩ tới những thay đổi gần đây của vùng đất hoang, dự cảm xấu trong lòng Ngũ Học Chân càng mãnh liệt hơn.
Vùng đất hoang sắp gặp biến tới nơi thật rồi sao?
…
Bên trong một sơn cốc, linh thảo mọc khắp nơi, tiên khí dày đặc, có rất nhiều linh dược niên đại khá cao phân bố.
Một con Trư yêu béo núc béo ních đang nằm bò trên đất, bên cạnh còn có một con sư tử toàn thân lông vàng.
Tiện tay rút một cây nhân sâm từ dưới đất lên rồi nhét vào trong miệng, nhai hai cái rồi nuốt tọt vào trong bụng.
“Chủ nhân sắp đột phá nữa hả?”
Sư tử hoàng kim lắng tay nghe ngóng động tĩnh trong sơn cốc, quay đầu hỏi.
“Không biết.” Trư yêu rung đùi đắc ý, lại rút một cây nhân sâm từ dưới đất lên rồi nhét vào trong miệng.
Nhìn dáng vẻ của Trư yêu, sư tử hoàng kim trợn trắng mắt.
Con heo chết tiệt này tự tại thật đó, cả ngày không đang ăn thì là chuẩn bị ăn.
Ngoài ăn thì gần như không làm chuyện chính gì hết.
Sư tử hoàng kim cẩn thận nghĩ rồi bỗng nhiên phát hiện, hình như bọn họ cũng đâu có chuyện chính gì cần làm.
Nếu đánh nhau thì rất nhiều lúc cũng không cần bọn họ ra tay.
Như lần trước vậy, đều là sàn diễn của Tô Trạch, bọn họ chẳng tham gì được tí gì.
“Rầm!!”
Tiếng vang trầm lắng cắt ngang ý nghĩ của sư tử hoàng kim.
Một luồng kim quang thuần túy bắn ra từ sâu trong sơn cốc, sau đó lại biến mất chỉ trong nháy mắt.
Dao động mạnh mẽ truyền ra từ trong đó, khí tức làm người ta hít thở không thông cũng xuất hiện theo.
Tô Trạch chậm rãi đi ra, cả người tản ra ánh sáng vàng, cảm nhận lực lượng trong cơ thể, hắn phun ra một ngụm trọc khí.
Đám Tiểu Thanh đáp xuống từ trên không trung, vui mừng quay xung quanh Tô Trạch.
Đám đại yêu Trư Bát Giới vội vàng đứng bật dậy, ngoan ngoãn đứng chờ.
Giao diện hệ thống bán trong suốt xuất hiện.
Hạt giống Long Tượng đạt đến một triệu bốn mươi ngàn hạt, tu vi tăng tới Hợp Đạo đỉnh phong.
Còn tu vi còn thừa thì lại không giảm xuống, ngược lại còn tăng tới cột mốc mười sáu tỷ.
Phần lớn tu vi còn thừa trong đó là nhờ Lý Đoạn Lãng cống hiến, hắn mang tới cho Tô Trạch số tu vi chừng mấy tỷ, cộng thêm gia tài của đám đệ tử Tử Dương tông nữa, tuy giá trị tu vi của một người không được bao nhiêu, nhưng được cái là lắm người.
Hai phần đó cộng lại, Tô Trạch kiếm đầy bồn đầy bát luôn.
Tiêu hao vẫn rất lớn, kích hoạt ba trăm ngàn hạt giống Long Tượng hao mất số tu vi còn thừa chừng ba tỷ.
Tô Trạch biết số tu vi còn thừa mười mấy tỷ này vẫn còn ít lắm, hắn cần nhiều tu vi hơn nữa.
Hạt giống Long Tượng, thuật Man Thiên, Long Tượng Tu Thân quyết và những công pháp khác cũng cần tu vi.
“Vẫn phải cố gắng thêm nữa.”
Tô Trạch cảm thán, nhìn về phía Tiểu Thanh: “Sao đây? Khi nào thì đột phá được, đợi sau khi các ngươi đột phá xong thì chúng ta phải đi kiếm một khoản lớn đó.”
“Nhanh, quá lắm thì cũng mất ba, năm ngày gì đó thôi!” Tiểu Thanh trịnh trọng.
“Ta cũng thế, ta cũng thế!” Tiểu Hỏa đáp liên tục.