Virtus's Reader
Điên Rồi ! Ngươi Xác Định Ngươi Là Ngự Thú Sư?

Chương 856: CHƯƠNG 855: XÍCH VÂN KINH HÃI, XU THẾ NGHIỀN ÁP

Thực lực của bọn họ không bằng đám Tiểu Thanh, không dám ở gần quá, nếu không có khi sẽ bị trọng thương.

“ Hình như thực lực của Xích Vân trưởng lão là Độ Kiếp trung kỳ đúng không? Mạnh hơn thực lực của trưởng lão Độ Kiếp của tiên tông rất nhiều.”

Một lục vĩ bạch hồ nhìn về phía xa, có hơi lo lắng, nói.

Sư tử hoàng kim thì lại rất kiên định: “Yên tâm đi, chủ nhân không kẻ làm bừa, chuyện mà hắn không chắc thì hắn sẽ không làm.”

Vừa dứt lời, đám đại yêu đều gật đầu, ánh mắt kiên định.

Sư tử hoàng kim vốn kẻ không… tự tin nhất.

Nhưng kể từ sau khi nhìn thấy Tô Trạch giết Lý Đoạn Lãng nhẹ nhàng thì thái độ của hắn lập tức thay đổi một trăm tám mươi độ luôn, hắn đã tin tưởng Tô Trạch tới mức mù quáng luôn rồi.

Trư Bát Giới thì vẫn bình tĩnh như thường, thậm chí còn lấy một cây linh dược ra ăn từng tí một, trông vẻ rất là nhàn nhã.

Cùng lúc đó.

Theo tiếng nổ vang đinh tai nhức óc.

Móng nhọn đỏ ngầu vỡ tung, biến thành một cơn huyết vũ trút xuống.

Mà tia chớp màu vàng cũng giống thế, nổ tung, một bóng dáng lộ ra từ trong đó, thân hình hạ xuống chút.

“Phù ——” Tô Trạch phun ra một ngụm trọc khí, ánh mắt nóng rực: “Sướng!”

Những cơn tê dại truyền tới từ cánh tay.

Trong lần giao đấu ban nãy hắn phát hiện Độ Kiếp trung kỳ mạnh hơn Độ Kiếp sơ kỳ rất là nhiều.

Thực lực của Xích Vân vượt xa Lý Đoạn Lãng!

Tô Trạch cảm thấy có hơi kích động, đối thủ càng mạnh thì hắn càng bộc phát được nhiều tiềm lực hơn.

Nếu luôn vờn đám yếu xìu thì không có tác dụng mấy với việc tăng thực lực!

Hắn hưng phấn thì hưng phấn, nhưng Xích Vân thì lại khiếp sợ tột đỉnh.

Cơn đau nhói truyền tới từ trong lòng bàn tay, cúi đầu vừa nhìn, con ngươi lập tức co rụt lại.

Một vết nứt xuất hiện trên móng tay, uốn lượn kéo dài tới cuối ngón, máu tươi chảy ra từ trong đó, cái tiếng vỡ ra ở móng tay thượng hiện ra, cũng một đường quanh co đến chỉ cái vị trí, máu tươi chảy ra từ trong khe hở đó, tươi tắn và chói mắt!

Hắn, bị thương!

Đối đầu với một gã Hợp Đạo, sau khi sử dụng tuyệt chiêu sở trường nhưng lại không giết được đối phương, mà bản thân còn bị thương nữa!??

Chỉ một sự nhục nhã dâng lên ở trong lòng Xích Vân.

Sỉ nhục!

Sau khi cảm xúc này dâng lên tới một mức nhất định thì nó sẽ biến thành cơn thịnh nộ tột độ.

Xích Vân đúng là người như vậy.

Màu máu tươi đỏ thắm đâm sâu vào trong tâm trí hắn, lửa giận cháy bùng lên, sự xấu hổ trong lòng giống như chất dẫn cháy đã làm cơn giận về mối thù giết con lên tới đỉnh điểm!

“Con kiến! Con kiến hôi chết tiệt!”

Tiếng gầm đầy điên cuồng vang vọng đất trời.

Sừng trên đầu của Xích Vân đang trong cơn giận dữ càng trở nên đỏ hơn, tia sáng màu đỏ đậm xuất hiện, vờn quanh thân thể của hắn.

Người hắn bắt đầu hơi bành trướng, cơ bắt dưới lớp vảy dần gồ lên, chập chùng như gợn sóng.

Chỉ trong nháy mắt.

Người Xích Vân biến mất, chỉ trong chớp mắt đã xuất hiện ở trước mặt Tô Trạch.

“Chết!”

Xích Vân rơi vào trong trạng thái điên cuồng, thi triển bí pháp áp đáy hòm!

Tô Trạch hơi nhếch mày, thấy có hơi quen thuộc, bí pháp mà Xích Vân sử dụng có hơi giống với thuật bác sát của tộc Chân Long.

Công phạt ác liệt, chiến lực cực cao, là một phương pháp tàn sát cơ thể với uy lực cực lớn!

Nhận ra điều này, Tô Trạch có hơi nghiêm túc.

Đối phương đã sử dụng lá bài tẩy, hiển nhiên hắn cũng không thể tỏ ra kém cạnh được.

“Ầm!”

Theo tiếng tim đập trầm lắng mạnh mẽ.

Hoa văn màu đỏ rậm rạp hiện lên.

Khí tức Tô Trạch tăng vọt, người hơi bành trướng, cơ bắp như Cầu Long, lực lượng bạo tạc tích chứa trong đó.

Nhìn người long khổng lồ gần trong gang tấc đó.

Ánh mắt hắn chợt lóe, bình tĩnh giơ nắm đấm lên, đấm ra một cú bình thản nhưng lại đủ mạnh!

“Rầm!!!”

Kim quang và ánh đỏ đụng thẳng vào nhau, sóng khí màu trắng lấy điểm va chạm làm trung tâm rồi lan ra.

Không gian xung quanh xuất hiện rất nhiều rung động nhỏ, dao động rất rõ ràng.

Độ củng cố của không gian ở Địa Tiên giới vượt xa phàm giới, lúc trước Tô Trạch đã thử rồi, hắn phát hiện bản thân không tài nào xé rách được không gian ở đây.

Hiện giờ dao động trong chiến đấu có thể làm không gian chấn động, đủ để thấy được uy lực kinh người của nó.

“Rầm rầm rầm!!!”

Va chạm vẫn đang tiếp tục, hai tia sáng chói mắt lấy bầu trời làm bản vẽ rồi vẽ lên đó một bức tranh hoa mỹ.

Nhưng nếu muốn quan sát bức vẽ này thì phải có thực lực mạnh mẽ mới được.

“Ầm” một tiếng.

Cơ thể tự như trường thành làm bằng sắt của Xích Vân bay ra, hai móng nhọn trước người đầy máu tươi, gai xương gãy lìa đâm xuyên máu thịt lộ ra bên ngoài, trông rất đáng sợ.

Cơn đau lan ra khắp người, nhưng hắn chẳng hề quan tâm tới những điều này, con người đỏ ngầu nhìn chằm chằm vào Tô Trạch, trong đó ẩn chứa sự khó tin và hoảng sợ!

Trong pha đụng độ ban nãy, hắn đã rơi vào thế hạ phong!!!

Là tu sĩ Độ Kiếp trung kỳ, nhưng hắn lại rơi vào thế hạ phong khi đấu với một Hợp Đạo!!

Sự hoảng sợ trong lòng không tài nào át xuống được, sự khiếp sợ như sóng to gió lớn đó đã lên tới tột độ!

Cuối cùng lửa giận trong lòng Xích Vân cũng giảm được đôi chút, lấy lại được tí lý trí, nhưng cũng vì vậy hắn càng thấy hãi hùng hơn.

Hắn không hiểu nổi chuyện gì đang diễn ra ở đây.

Rõ ràng tu vi của đối phương chỉ là Hợp Đạo, nhưng hắn lại chiếm được ưu thế trong chiến đấu với thực lực như thế!?

Có gì đó sai sai!

Quá không bình thường!

Song.

Tô Trạch lại không cho Xích Vân nhiều thời gian để tự hỏi.

Kim quang tỏa ra, đại dương màu vàng mênh mông xuất hiện rồi vọt tới với khí thế như sấm vang chớp giật!

Tô Trạch giẫm lên sóng triều, hai nắm đấm lập lòe ánh điện, thoáng cái hắn xuất hiện ở trên Xích Vân.

Tiếp theo, hai đấm nện mạnh xuống!

“Ầm!!!”

Như một cây búa tạ đập thẳng vào sắt cứng, tiếng vang lớn truyền ra, sóng âm quét vạn dặm.

Xích Vân thấy mặt mũi tối sầm, mắt nổ đom đóm, một cảm giác đau đớn khó nhịn truyền từ trên Thiên Linh Cái xuống, người hắn cũng rơi nhanh xuống đất!

Mọi thứ xảy ra quá nhanh.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!