Virtus's Reader
Điên Rồi ! Ngươi Xác Định Ngươi Là Ngự Thú Sư?

Chương 857: CHƯƠNG 856: LÁ BÀI TẨY CỦA XÍCH VÂN, VUỐT CỦA CHÂN LONG

Xích Vân vẫn còn đang thấy khiếp sợ thì Tô Trạch đã vọt tới.

Hơn nữa thân pháp mà Tô Trạch tu luyện cũng là công pháp Đại Thừa, phối hợp thêm Man Thần quyết nữa, khi pháp lực bộc phát hết thì đương nhiên tốc độ sẽ nhanh tới làm người ta hãi than.

“Rắc!”

Tiếng xương gãy lanh lảnh vang lên.

Trên đầu Xích Vân xuất hiện một chỗ lõm nhìn thấy mà giật mình, đầu lâu bị đánh nát, suýt nữa thì đánh xuyên thịt vào tới não.

Cả vùng sáng đỏ ngầu xuất hiện, lúc này năng lực tự lành mạnh mẽ của giao long đã phát huy hiệu quả.

Máu thịt bắt đầu di động theo tia sáng màu đỏ, vết thương đang khép lại nhanh chóng.

Song hiển nhiên làm gì có chuyện Tô Trạch sẽ để Xích Vân khôi phục thương thế.

“Rầm!”

Lại là một quyền nữa.

“Ầm” một tiếng.

Máu loãng tuôn ra như suối phun, máu đỏ tràn ra tụ ở chỗ lõm trên đầu lâu, thoáng cái đã thành một hồ máu!

Tô Trạch đắm mình trong mưa máu, xung quanh đầy toàn là máu tươi nồng nặc, hắn vẫn bình tĩnh, cả người lượn lờ kim quang, Tô Trạch vẫn tiếp tục đập vào đầu lâu ở trước mặt.

“Rầm rầm rầm!!!”

Một đống hố khổng lồ xuất hiện ở trên đầu Xích Vân.

Máu tươi phun ra, nhuộm đỏ cả đầu.

“A!!”

Tiếng thét thê lương vang lên, Xích Vân há mồm rống to, con ngươi có hơi đờ đẫn chợt co lại thành một chấm.

Ánh sáng màu đỏ còn xen lẫn một chút màu tím tỏa ra.

Ngay sau đó.

Một đợt nổ không tiếng động xuất hiện!

Đó là dao động về thần hồn!

Cơn đau ở trên đầu làm Xích Vân rơi vào điên cuồng, lý trí còn sót lại bị cơn giận bao phủ, hắn sẵn sàng sử dụng chiêu thức được vạ má sưng.

Hắn tự bạo một phần thần niệm, làm nổ ngay ở trên đỉnh đầu!

Chỉ một thoáng.

Tô Trạch nhìn thấy dưới chân bộc phát ra một luồng dao động thần hồn mênh mông và kinh khủng, cứ như một trái bom nổ ngay dưới chân vậy.

“Ầm!!!”

Hồn quang hoàn toàn bộc phát, cả bầu trời bị nhuộm thành một màu đỏ thẫm!

“A!”

Tiếng kêu thảm thiết vang lên, người Xích Vân không ngừng lăn lộn, đau đớn lên tới đỉnh điểm.

Cơn đau tới từ chính hồn phách còn làm người ta thấy khổ sở hơn cơn đau đớn trên xác thịt nhiều.

Cho dù là tu sĩ Độ Kiếp thì cũng rất khó chịu đựng nổi.

Nhưng dù thế, trong ánh mắt hắn vẫn toát lên sự sung sướng.

Cuối cùng… Đã giải quyết!

Ở trong trận chiến ban nãy mặc dù Xích Vân rơi vào thế hạ phong, nhưng hắn lại phát hiện được một nhược điểm của đối phương!

Đó chính là hồn phách!

Lực lượng, pháp lực, thân thể v.v… của đối phương đều đã đạt tới trình độ ngang với Độ Kiếp, thậm chí còn mạnh hơn hắn rất nhiều.

Nhưng phương diện về hồn phách thì vẫn chỉ là Hợp Đạo.

Tuy mạnh hơn Hợp Đạo khác nhiều, nhưng khi so với Độ Kiếp thì vẫn không mạnh bằng.

Đây là nhược điểm duy nhất của Man Thần quyết, bộ tộc Man Thần luôn theo đuổi lực lượng cơ thể cực hạn, không quan tâm mấy tới thuật pháp cùng với hồn phách.

Xích Vân đã phát hiện ra thì đương nhiên sẽ không bỏ qua.

Cho nên, dù cho phải trả một cái giá lớn là thần niệm sẽ bị tổn thương thì hắn vẫn tự bạo một phần thần niệm để tấn công thần hồn của Tô Trạch!

Đây không phải là công kích thủ đoạn cực đoan thông thường nữa.

Nếu như thành công, đối thủ bị cơn lốc thần niệm này đánh trúng nhẹ thì hồn rời khỏi xác, mất sức chiến đấu.

Nặng thì hồn bay phách tán luôn, thân tử đạo tiêu ngay tức khắc.

Cái giá phải trả càng lớn thì đương nhiên thứ nhận lại được cũng sẽ càng lớn.

Cảm giác choáng váng mãnh liệt ập tới, đầu đau như muốn nứt ra, Xích Vân quơ quơ đầu, không dám lãng phí thời gian, hắn vực dậy tinh thần sau đó người lăn một cái, tản thần niệm ra tìm bóng dáng kia rồi há cái miệng to như chậu máu lao lên cắn.

“Cheng!”

Hai hàng răng nhọn chạm nhau tạo ra một đống tia lửa.

Song.

Xích Vân cũng thấy sửng sốt, thoáng cái hắn đã phát hiện có gì đó sai sai!

Cắn hụt!

Cùng lúc đó.

Ở mé của tầm nhìn xuất hiện một luồng kim quang!

Sao lại vậy được!!!

Cơn lốc thần niệm ban nãy nếu tu sĩ Độ Kiếp hậu kỳ bị đánh trúng trực diện thì cũng sẽ bị choáng trong chốc lát!

Nếu như là cường giả Độ Kiếp bình thường, không bị đánh bay hồn phách luôn thì là giỏi!

Nếu là tu sĩ Hợp Đạo thì hồn phách tan biến luôn mới là chuyện bình thường.

Nhưng… Sự thật thì sao?

“Ầm!”

Trên đầu Tô Trạch có một cái ngọc đỉnh tàn tạ đang lơ lửng, năng lượng đỏ thẫm bên trong đỉnh cuộn trào mãnh liệt, đó rõ ràng là cơn lốc thần niệm được sinh ra khi Xích Vân tự bạo!

Tạo Vật đỉnh Thượng cổ!

Ngay trước khi Xích Vân làm thần niệm nổ thì Tô Trạch đã phòng bị chiêu này của hắn rồi.

Vì vậy, trong khoảnh khắc thần niệm nổ tung đó, hắn lấy Tạo Vật đỉnh ra rồi thu hết cơn lốc khủng bố kia vào trong Tạo Vật đỉnh!

Cuối cùng sát chiêu của Xích Vân đã làm chính hắn bị thương nhưng lại không làm Tô Trạch bị tổn thương được chút gì!

Nhìn ánh sáng đỏ ngầu trong cái ngọc đỉnh tàn tạ kia.

Xích Vân trợn tròn mắt, hắn không dám tin vào những gì mắt mình nhìn thấy, sự căm phẫn trong lòng hắn bùng nổ, chiếm lấy nội tâm.

“Ngươi!”

“Bịch!!!”

Giọng hắn im bặt.

Tô Trạch vung một quyền đấm lên mặt của hắn, đánh hắn bay ra ngoài.

Cơ thể khổng lồ lăn lộn trên không trung, trông cứ như một dải lụa phấp phới theo gió, cũng vẩy ra một lượng lớn máu tươi theo gió.

“Khụ khụ…”

Xích Vân điều động pháp lực xung quanh, cố phanh lại, ho khan nôn máu tươi và răng vỡ vụn ra.

Nhưng hắn còn chưa kịp thở ra hơi.

Kim quang lại sáng lên.

“Đáng chết!”

Lần đầu tiên trong đời, trong lòng Xích Vân xuất hiện một loại cảm xúc mang tên bất lực.

Nhìn Tô Trạch sắp sửa lao tới, Xích Vân cắn răng, con ngươi vốn đã đỏ thẫm giờ lại như được phủ lên thêm một lớp màu máu.

Đột nhiên.

Một đôi cốt trảo trắng toát bỗng xuất hiện, xương cốt óng ánh, lập lòe ánh sáng đen nhạt.

“Grào——”

Trong tối tăm, như có một tiếng rồng ngâm vang lên.

Tô Trạch thấy thế thì cau mày lại, đó là xương cốt của chân long!

“Ầm!”

Hai tiếng vang nặng nề truyền tới.

Hai móng vuốt trước người Xích Vân nổ thành sương máu.

Cùng lúc đó.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!