Virtus's Reader
Điên Rồi ! Ngươi Xác Định Ngươi Là Ngự Thú Sư?

Chương 858: CHƯƠNG 857: XÍCH VÂN THUA! XÍCH VÂN MẤT NIỀM TIN

Bạch cốt long trảo lơ lửng trong không trung xuất hiện ở trước người Xích Vân, trong lỗ máu do móng nhọn vỡ tung tạo ra đó tuồn ra rất nhiều tơ máu, quấn lấy bạch cốt long trảo!

Ngay lúc tiếp xúc với máu tươi, bạch cốt long trảo rung mạnh một cái, một tiếng rồng ngâm truyền ra, xương cốt bắt đầu hấp thu máu điên cuồng như có linh trí vậy!

Người của Xích Vân bắt đầu gậy rộc xuống với tốc độ thấy được bằng mắt thường, lớp vảy không có sáng bóng nữa, ánh sáng đỏ ngầu nhạt dần.

“Xì ——”

Nỗi đau trước nay từng chưa có ập tới!

Xích Vân ngửa đầu lên rít, hận ý trong mắt cũng nhiều hơn.

Đột nhiên nhìn chằm chằm vào Tô Trạch đang vọt tới, long trảo vừa nối ở trước người bắt đầu vung.

Bạch cốt chạm nhau phát ra tiếng leng ca leng keng, cứ như được đúc ra từ thần thiết vậy!

Hận ý trong lòng Xích Vân vẫn đang dâng cao, lúc này nó đã không phải mỗi mối thù giết con nữa!

Long trảo này là hy vọng đột phá của hắn, hắn vốn định luyện hóa hấp thu dần.

Hiện giờ làm thế này thì không biết tinh túy trong đó đã thất thoát bao nhiêu rồi, coi như là vứt rồi.

Hiển nhiên hy vọng thăng cấp cũng chấm dứt theo.

Con trai nối dõi, con đường tu hành, hai món nợ máu này cái sau lớn hơn cái trước!

Nếu không phải giết chết được Tô Trạch thì hắn chết không nhắm mắt!

“Chết đi!”

Xích Vân hét lớn một tiếng, tinh huyết toàn thân bắt đầu bốc cháy, pháp lực và máu tươi tràn vào trong long trảo vô cùng vô tận với hận ý điên cuồng!

“Grào!!!”

Tiếng rồng ngâm lại vang lên.

Trên bạch cốt, tơ máu và thịt xuất hiện nhanh chóng và rồi biến thành một đôi móng vuốt có xương có thịt rất chi là nhanh.

Nhưng nó lại không có màu đỏ thẫm, mà là một màu đen khác hẳn với màu bản thể của Xích Vân!

Không phải là vuốt giao long của Xích Vân,

Là vuốt chân long thật!

Ngay khoảnh khắc long trảo thành hình, ánh sáng trong mắt Xích Vân trở nên chói mắt, vung vuốt đập về phía Tô Trạch đang bay tới!

Onggg!!!

Không gian chấn động, một lực lượng mạnh mẽ khó lường phủ xuống, giam cầm không gian nơi này, khóa chặt Tô Trạch ở trong đó!

Cùng lúc đó, long trảo màu đen xuyên qua không gian xuất hiện trên đầu Tô Trạch, đập về phía Thiên Linh Cái!

Ngoài Xích Vân thì yêu tu của cả Yêu minh đều không biết, hắn tu luyện được tới cảnh giới Độ Kiếp, từ xà hóa thành giao cũng là vì hắn lấy được một bộ xương chân long.

Cũng không phải là xương chân long đầy đủ, bị thiếu rất nhiều, chỉ đầy đủ khoảng sáu mươi phần trăm.

Dù là thế,

Thì nó cũng là cơ duyên ngút trời với Xích Vân!

Dựa vào tôi luyện tinh huyết bên trong xương cốt của chân long nên tốc độ tu luyện của hắn cũng nhanh hơn, huyết mạch Chân Long trong cơ thể cũng nhiều hơn, thăng dần tới Độ Kiếp cảnh.

Đến Độ Kiếp cảnh thì xương cốt của chân long cũng đã bị hao gần hết rồi.

Con chân long đó khi còn sống thực lực không cao, chết đã nhiều năm nên tinh túy đã thất thoát đi rất nhiều, giúp Xích Vân đến được tới Độ Kiếp đã là cực hạn.

Tôi luyện nó đến cuối cùng chỉ còn dư lại một đôi cốt trảo, tinh huyết ẩn chứa trong đó đủ để cho Xích Vân tăng lên tới Độ Kiếp hậu kỳ, thậm chí đỉnh phong cũng có thể.

Phải biết rằng sự chênh lệch giữa mỗi một giai đoạn của Độ Kiếp cảnh đều rất lớn, rất khó đột phá được khoảng kém này.

Đột phá được đến Độ Kiếp hậu kỳ thì thực lực sẽ sự biến đổi về chất.

Vì vậy, Xích Vân rất coi trọng.

Lúc trước hắn bế quan ở Yêu minh là vì đang rút tinh huyết trong long trảo.

Mà bây giờ, vì đối phó một tu sĩ Hợp Đạo nho nhỏ, phải buộc bỏ ra cái giá tinh túy trong long trảo bị thất thoát để sử dụng sát chiêu.

Dù có giết được đối phương thì hy vọng đột phá cũng sẽ tắt ngúm.

Xét từ mặt nào đó thì con đường tu hành của tu sĩ còn quan trọng hơn người nhà!

Phá con đường tu hành thì hệt như phế kinh mạch cả người của người ta trong võ hiệp, có thể nói là huyết hải thâm cừu.

Mà hôm nay, hai mối thù này Tô Trạch đều chiếm trọn.

Con ruột và con đường tu hành của Xích Vân đều bị hắn diệt, nên Xích Vân không liều mạng với hắn thì đúng là gặp ma.

Bóng người đang bay của Tô Trạch hơi chậm lại, cứ như thể sa vào vũng bùn, xung quanh đều truyền tới lực cản cực mạnh, ngăn cản động tác của hắn.

Ngẩng đầu nhìn lại, long trảo màu đen đã gần trong gang tấc, xuất hiện trên đầu hắn rồi.

Móng vuốt sắc nhọn lóe hàn quang, vô cùng cực điểm.

“Thú vị.”

Tô Trạch giương mắt nhìn, nhìn Xích Vân đang dần gầy rộc đi, trong mắt toát lên sự đau lòng.

Cơ thể kia tốt biết bao!

Lại đi chà đạp của trời, mình bị tổn thất mất bao nhiêu tu vi rồi?

“Xích Vân! Ngươi quá phí của trời!!!”

Tô Trạch khẽ quát một tiếng, gần như là cắn răng nói ra.

Xích Vân nghe rõ ràng, hắn nghe ra được cảm xúc đau lòng trong giọng nói của Tô Trạch, bỗng cười lạnh.

Phí của trời?

Có thể giết chết ngươi thì không phải phí của trời!

Nghĩ thì nghĩ như vậy nhưng hắn vẫn thấy đau lòng không thôi.

Đau!

Đau tới không thở nổi!

Ý nghĩ thật của Tô Trạch, Xích Vân không bao giờ lường được.

Có đôi lúc hiểu lầm là được tạo ra kiểu vậy.

Đương nhiên Tô Trạch cũng chẳng có hứng thú đi giải thích.

Việc hắn muốn làm duy nhất bây giờ là mau chóng hóa giải một kích trước mặt, nếu không Xích Vân sẽ bị hút khô mất!

Một có thể Độ Kiếp bị hút khô không đáng giá tí nào, đến lúc đó hắn sẽ lỗ to!

Tô Trạch cụp mi, không để ý tới long trảo ở trên đỉnh đầu, Tạo Vật đỉnh xuất hiện ở trước người rồi trôi chậm, trong vách đỉnh tàn tạ lấp lóe ánh sáng đỏ ngầu.

Không do dự, kim quang sáng chói tỏa ra, đại dương màu vàng mênh mông trong đan điền gầm thét tuôn ra pháp lực mênh mông.

Tô Trạch khép ngón tay làm kiếm, nhấn một cái, một sợi kim tuyến nối với Tạo Vật đỉnh.

“Oong!”

Một lượng lớn pháp lực truyền vào trong Tạo Vật đỉnh, thân đỉnh rung lên, dao động vô hình trở nên dập dờn.

Nhìn thấy ngọc đỉnh tàn tạ này, Xích Vân cảm thấy không ổn theo bản năng, lúc này ánh mắt trở nên tàn nhẫn, lại há miệng phun ra một ngụm máu.

“Rầm!!!”

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!