Long trảo phá vỡ không gian rồi co móng nắm chặt, bắt Tô Trạch vào trong lòng bàn tay.
Ánh sáng đen nhánh lóe lên, khí tức như hủy diệt vờn quanh long trảo, không gian xung quanh nổ ran, lực lượng cuồng bạo tràn ra.
Khóe miệng máu còn đang chảy của Xích Vân cong lên, nở một nụ cười chứa đầy tàn nhẫn.
Đồng thời, hắn cũng thở phào ở trong lòng.
Cuối cùng cũng… Giải quyết được.
Mỗi tội cái giá phải bỏ ra quá lớn.
Nhìn long trảo màu đen, trong mắt Xích Vân lại toát lên sự đau lòng.
Nhưng ngay sau đó lại biến mất không thấy tăm hơi,
Quay đầu nhìn về phía đám Tiểu Thanh ở nơi xa, trong lòng hắn lại dấy lên hy vọng.
Hình như huyết mạch trong cơ thể của đám nhãi bên kia rất đặc biệt, thậm chí còn làm hắn thấy tim đập nhanh, có khi sẽ tôi luyện được ra huyết mạch càng tinh thuần hơn ấy chứ!
Nghĩ tới đây, sự đau lòng trong Xích Vân vơi được đôi chút.
Tóm lại coi như có thu hoạch.
Nếu không thì lần này lỗ lớn rồi.
Ngay lúc Xích Vân chuẩn bị thu tay lại, ngăn long trảo hút cơ thể hắn vô tội vạ.
“Vuuu!”
Một tiếng vù vù vang lên, truyền vào trong tai một cách rõ ràng.
Con ngươi của Xích Vân co rụt lại, chậm rãi cúi đầu nhìn về phía long trảo màu đen đang nắm chặt, sắc mặt lại trở nên ngưng trọng.
Ngay sau đó.
“Vuuuuu!”
Lại một tiếng vù vù nữa!
Dao động vô hình xuất hiện, thoáng cái đã quét ngang bát phương.
Một loạt vết nứt đột nhiên xuất hiện ở trên long trảo màu đen.
“Tạch…”
Một khối thịt bong ra từ long trảo.
Sau đó là khối thứ hai, khối thứ ba…
Trong tích khắc, long trảo có xương thịt đầy đủ lại biến thành một bạch cốt long trảo đáng sợ!
Không chỉ có thế.
Theo những tiếng giòn vang, vết nứt chằng chịt lan ra khắp cốt trảo.
Sau đó.
“Ầm!”
Ở trong ánh mắt kinh ngạc và nghệt ra của Xích Vân, bạch cốt long trảo… Nổ tung!
Viu ——
Không biết cơn gió nhẹ từ đâu thổi qua, thổi đám tro cốt màu trắng đó lên mù mịt như một “đám sương” trắng.
Xích Vân ngây dại.
Dù sau đó có cơn đau truyền đến thì hắn cũng không tỉnh táo lại được.
Mọi thứ diễn ra quá đột ngột.
Tình hình vốn đã nắm chắc phần thắng đó chỉ trong chớp mắt… Đã thành bại trận triệt để.
Huống hồ, ngay từ lúc bắt đầu Xích Vân đã không cảm thấy mình sẽ thất thủ.
Song.
Sự thật đã tát cho hắn một cái đầy tê tái, gạt bay hết mọi suy nghĩ trong đầu hắn, biến thành một “Con tò te” khổng lồ sững sờ lơ lửng trên không trung.
Nếu không phải máu tươi đang chảy, máu thịt dưới lớp vảy bong tróc đang di động thì chẳng có gì khác với một con tò te hết.
Đầu óc Xích Vân trống rỗng, hắn thấy chấn động tột độ!
Tô Trạch thở hổn hển, sắc mặt có hơi trắng bệch, hoa văn màu đỏ ngoài thân nhanh chóng biến mất.
Chỉ một lát, Tạo Vật đỉnh đã nuốt mất hơn nửa pháp lực của hắn!
Nhưng được cái uy lực kinh người, hóa giải được một kích liều chết của Xích Vân, thậm chí còn suýt nữa đánh tan luôn tâm trí của đối phương.
“Rắc rắc…”
Gần như là trong nháy mắt, Tô Trạch điều động số tu vi còn thừa kích hoạt một trăm ngàn hạt giống Long Tượng để bổ sung pháp lực.
Cùng lúc đó, hắn tung người nhảy lên và xuất hiện ở trước mặt Xích Vân.
Tô Trạch không tới hai mét so với Xích Vân thì còn không lớn bằng một miếng vảy trên người hắn, giờ đứng ở trước người đối phương, trông Tô Trạch vô cùng nhỏ bé.
Nhưng chỉ một động tác lao lên của hắn lại làm con quái vật to lớn kia run người!
Thần thái trong con ngươi màu đỏ đó lại khôi phục.
Sau đó, sự hoảng sợ lan ra khắp con ngươi dựng thẳng như ôn dịch, trong phút chốc đã chiếm đầy!
Ngắm lên nhìn bóng dáng như con kiến hôi ở trước mặt, mặt mũi Xích Vân vặn vẹo, những quan niệm có liên quan tới tu hành thường ngày đều sụp đổ hết!
Thua!
Hắn đường đường là một tu sĩ Độ Kiếp trung kỳ lại thua trong tay một Hợp Đạo!
“ Rốt cuộc ngươi… Ngươi là ai?”
Xích Vân nhìn Tô Trạch lắp bắp hỏi, hắn nhìn chằm chằm vào Tô Trạch.
Hắn đã không còn sức tái chiến nữa.
Tinh huyết cả người đã cháy mất nửa già rồi, cốt trảo của chân long được hắn coi là đòn sát thủ cũng bị đối phương đánh nát luôn, làm hắn đã bị thương giờ còn bị thương nặng hơn, không mất mạng ngay tại chỗ là mạng lớn rồi đó.
Hắn vẫn còn cố gượng là vì không cam lòng, không làm được là đầu cua tai nheo thì hắn chết không nhắm mắt.
“Đám tiên tông không bồi dưỡng ra được kẻ như ngươi, không phải là bọn họ, Chẳng nhẽ ngươi… tới từ Thần Châu?”
Xích Vân bắt đầu suy nghĩ lung tung, sắp tới lúc chết thì lại nghĩ càng nhiều.
Song, Tô Trạch lắc đầu, không trả lời.
Hiển nhiên Xích Vân không tài nào đoán được hắn tới từ phàm giới, bí mật này hắn có nghĩ nát nóc cũng sẽ không đoán ra được.
Mà hiển nhiên Tô Trạch cũng sẽ không cho hắn biết chân tướng.
Vì để tránh cho đêm dài lắm mộng và cũng là vì hắn không thích nghe Xích Vân nói nhảm.
Tô Trạch giơ nắm đấm lên, nhìn Xích Vân từ trên xuống dưới để tìm chỗ đánh.
“Không… Không! Để cho ta chết cho rõ ràng đi!”
Xích Vân đã chấp nhận kết cục tử vong, sự khát vọng về chân tướng ở trong lòng hắn đã lên tới cực hạn.
Nếu không biết được chân tướng thì hắn chết không nhắm mắt.
Nhưng Tô Trạch lại chẳng quan tâm tới hắn.
Phập ——
Theo một tiếng vang trầm.
Ánh mắt Xích Vân khựng lại trong nháy mắt, đầu bị xuyên thủng, nguyên thần trong Nê Hoàn Cung bị đánh nát luôn, hồn phi phách tán, thân tử đạo tiêu.
Cơ thể mất đi sự sống rơi xuống phía dưới, đập mạnh xuống đất tạo ra một tiếng vang lớn.
Tô Trạch đáp xuống, bắt đầu tìm kiếm thứ có tác dụng đầy nhanh nhẹn.
Nơi xa.
Trong mắt đám đại yêu Trư Bát Giới hiện lên sự kích động, nhìn bóng lưng của Tô Trạch, sự kính sợ trong lòng càng trở nên nồng nhiệt hơn.
Thực lực của Xích Vân trưởng lão, bọn họ đều biết rõ.
Cho dù là xếp ở trong số Độ Kiếp ở Yêu minh thì cũng coi như là rất mạnh rồi.
Nhưng dù thế thì vẫn chết dưới tay của chủ nhân!
“Chủ nhân… Quá mạnh!”
Sư tử hoàng kim nuốt nước bọt, nói với vẻ hơi lắp bắp.
Nghĩ lại lần đầu gặp Tô Trạch hắn còn cố phản kháng thì hãi đổ mồ lạnh luôn.