Virtus's Reader
Điên Rồi ! Ngươi Xác Định Ngươi Là Ngự Thú Sư?

Chương 860: CHƯƠNG 859: TRƯỚC LÚC ĐẠI CHIẾN

Với thực lực của chủ nhân, nếu như muốn giết hắn thì bây giờ cỏ trên mộ của hắn đã cao chừng ba thước rồi.

Cùng lúc đó.

Tô Trạch bỏ hết những thứ đáng giá trên người Xích Vân vào trong túi, cũng không nhìn kỹ.

Tu sĩ Độ Kiếp của tiên tông và Yêu minh đều chết hết.

Đợi sau khi song phương đều phản ứng lại thì chắc chắn sẽ dấy lên một trận sóng to gió lớn.

Phải tranh thủ làm cho cả vùng đất hoang này loạn thêm chút nữa trong khoảng thời gian yên bình này!

Kể từ đó, cơ hội mới nhiều hơn được!

Còn cụ thể làm thế nào thì cũng rất đơn giản, chỉ là giết thêm… vài Độ Kiếp nữa mà thôi.

Tu sĩ Độ Kiếp là trụ cột chắc chắn của tiên tông và Yêu minh, là căn cơ của bọn họ.

Nếu như chết quá nhiều chỉ trong khoảng thời gian ngắn thì chắc chắn sẽ làm rối loạn đầu trận tuyến, đến lúc đó chính là cơ hội của hắn.

Tô Trạch vừa bay vừa truyền tin tức, yêu cầu nội ứng của Linh Khê tông truyền tình báo ra.

Đồng thời cũng đang thu hồi số thu hoạch ban nãy.

Cơ thể của yêu tu Độ Kiếp, mặc dù tinh huyết đã tiêu hao gần hết rồi, nhưng xương cốt thì lại bảo tồn được rất hoàn hảo.

Đương nhiên thứ có giá trị nhất vẫn là nhẫn trữ vật của Xích Vân, trong đó chất đầy bảo vật.

Tô Trạch không do dự, hắn cũng chẳng thèm nhìn kỹ xem có gì, cứ thế thu hồi hết những thứ bên trong.

Không biết là vì sao mà gia tài của Xích Vân lại chẳng được bao nhiêu.

Nhưng cũng thêm được số tu vi là hai trăm nghìn năm cho Tô Trạch, tổng số tu vi còn thừa lên tới mười bảy tỷ.

“Số tu vi này chắc đủ để mình đột phá tới Độ Kiếp cảnh rồi…”

Tô Trạch thì thào, ánh mắt lấp lóe trông về phía xa, vừa bay vừa đợi tình báo của nội ứng hắn cài.

Chỉ chốc lát sau.

Tô Trạch cau mày lại, đột nhiên thay đổi phương hướng, lao đi như có mục tiêu vậy.

Trương Bằng không làm hắn thất vọng, sau khi thu được mệnh lệnh thì lúc này hắn đã báo vị trí đại khái của trưởng lão Linh Khê tông và trưởng lão Thanh Lam tông cho Tô Trạch.

Mặc dù hắn không rõ Tô Trạch muốn làm gì, nhưng vẫn không do dự.

Có khế ước ràng buộc, hắn không chịu nổi phản kháng.

“Tiểu Thanh, đợi lát nữa ba người các ngươi đồng loạt ra tay, đánh với Độ Kiếp thì các ngươi sẽ thu hoạch được chút thứ tốt đó.” Tô Trạch quay đầu nói.

Đám Tiểu Thanh đều gật đầu đồng ý mà chẳng hề do dự.

Đám đại yêu Trư Bát Giới nghe xong thì đều thấy cả kinh trong lòng.

Nhưng ngay sau đó lại nghĩ tới đám Tiểu Thanh cũng chẳng phải tầm thường nên cũng không lo lắng nữa.

Giờ đám đại yêu Trư Bát Giới sư tử hoàng kim đều coi mình thành một thành viên của đội ngũ rồi, tư tưởng khác hoàn toàn với lúc trước.

Đám Tiểu Thanh đều là yêu tu, còn là những cường giả mà bọn họ nghĩ có địa vị chỉ đứng dưới Tô Trạch nên cũng tỏ ra kính sợ các nàng.

Nơi sâu trong đất hoang.

Trong núi lớn màu đen.

“Ầm!”

Tiếng vang lanh lảnh truyền ra.

Một miếng ngọc bài đỏ thẫm nổ tung rồi biến thành một đống bột phấn màu đỏ.

Yêu tu canh giữ ở đây vốn còn đang gật gà gật gù, sau khi nghe thấy tiếng vang thì nhìn qua với vẻ có hơi lơ mơ, ánh mắt nhìn lướt qua rồi dừng lại ở đống bột phấn màu đỏ.

Chỉ một thoáng.

Con ngươi của yêu tu kịch chấn, ngây người luôn.

Chốc lát.

Một tiếng kinh hô chứa sự khiếp sợ khó diễn tả được bằng lời vang lên.

“Xích Vân… Xích Vân trưởng lão chết rồi!!?”

Ầm ——

Trong Yêu minh, một luồng yêu khí ngất trời dâng lên.

Hàng loạt bóng dáng đột nhiên xuất hiện ở trong Mệnh Hồn điện, nhìn bột phấn đỏ thẫm đó, sắc mặt thay đổi.

“Chuyện gì xảy ra đây!? Sao Xích Vân lại chết rồi!?”

“Hắn đi ra ngoài tìm tên tán tu Nhân tộc đó mà đúng chứ? Sao lại chết rồi?”

“Chết tiệt, rốt cuộc là ai làm? Lại dám giết trưởng lão Yêu minh ta!”

Giống với các tu sĩ của Tử Dương tông, các trưởng lão của Yêu minh cũng gạt Tô Trạch ra khỏi diện hiềm nghi ngay từ đầu.

Hoặc là nói bọn họ hoàn toàn không nghĩ tới loại khả năng này.

Theo bản năng, bọn họ chĩa đầu mâu về phía tiên tông.

“Chắc chắn là mấy tên của tiên tông làm! Chết tiệt! Bọn họ muốn khai chiến với Yêu minh chúng ta chứ gì!?”

Đám trưởng lão Yêu minh đằng đằng sát khí, ánh mắt hơi đỏ, hiển nhiên là rất nổi giận.

Độ Kiếp chết là chuyện rất nghiêm trọng.

Bình thường, là căn cơ của một phái nên Độ Kiếp rất hiếm khi ngã xuống.

Thời gian về lâu về dài, các Độ Kiếp đều có quan niệm là Độ Kiếp không chết.

Mà giờ cái quan niệm thâm căn cố đế này đã bị lật đổ, thoáng cái đã làm bọn họ sinh ra cảm giác nguy cơ rất lớn!

Nếu như là tiên tông ra tay thì không ai dám đảm bảo người sẽ chết tiếp theo sẽ không phải mình.

Cảm giác an toàn thường ngày bị phá vỡ, sau đó cảm xúc hoảng sợ và tức giận cũng xuất hiện theo.

Con ngươi thâm thúy của Đại trưởng lão nhìn chằm chằm vào ngọc bài của Xích Vân, nhìn những bột phấn đó, hàn quang và sát ý hiện lên trong mắt.

Xoay người sang chỗ khác, nhìn về phía các trưởng lão có mặt ở đây.

“Đều chuẩn bị chút đi.”

Hắn hít sâu một hơi, tiếp tục nói: “Sắp khai chiến.”

Lời nói ra nghe thì bình thản nhưng lại ẩn chứa tinh phong huyết vũ khó tưởng tượng ra được.

Vừa dứt lời, tiên tông và Yêu minh đã hòa bình nhiều năm, lại sắp bắt đầu một cuộc đại chiến!

“Rầm!!!”

Nổ vang kinh khủng bộc phát ở trên không, dư âm của cuộc chiến cuồn cuộn quét ngang thiên địa, đập sập rất nhiều ngọn núi lớn ở phía dưới.

Nơi xa trong rừng rậm, vô số yêu thú hoảng hốt chạy trốn, không dám ngoảnh đầu lại, gù đầu gù cổ chạy về nơi xa.

Song ngay sau đó, dao động vô hình quét tới ngay.

“Ầm ầm!!!”

Không có bất kỳ năng lực chống cự đánh trả nào, rất nhiều yêu thú đang chạy trốn đều nổ tung chỉ trong nháy mắt, biến thành một đám sương máu, hài cốt cũng chẳng còn.

Cùng lúc đó.

Trên trời cao vang lên một tiếng rên.

Một yêu thú hình thể khổng lồ hiện ra trong mông lung, cả người nhuốm đầy máu tươi, trên người đâu đâu cũng có những vết thương đáng sợ, đang rơi xuống từ trên không trung.

Máu tươi chảy ra từ trong vết thương, không trung như trút xuống một cơn mưa máu.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!