ợc nguy cơ lần này một cách thuận lợi, trọng điểm cần quan tâm phải là an toàn của bản thân mới đúng!
Còn về nguyên nhân sâu xa phía sau nó thì không phải chuyện một đệ tử Hợp Đạo có chút thiên phú như hắn nên suy nghĩ.
“Trương Bằng.”
Lời của sư phụ làm hắn tỉnh táo tạo.
Trương Bằng giương mắt nhìn thấy một lọ đan dược được đưa tới trước mắt.
“Vật này ngươi cầm đi, nó có thể cứu ngươi một mạng trong thời khắc sinh tử.
Đến lúc đó đại chiến bắt đầu, sư phụ cũng không che chở được cho ngươi, khả năng cao ngươi phải tự dựa vào mình rồi!”
Nói rồi, hắn thở dài một tiếng, nói tiếp:
“Với thiên phú của ngươi, nếu không có gì ngoài ý muốn thì chắc chắn tương lai sẽ đột phá được tới Độ Kiếp, thậm chí cũng có thể lên được tới Đại Thừa…
Chỉ tiếc… Haizzzz.”
Lại là một tiếng thở dài.
“Về chuẩn bị cho kỹ đi.”
Trưởng lão khoát tay áo.
“Vâng.”
Trong lòng Trương Bằng bỗng thấy có hơi chua xót.
Sư phụ hắn tốt với hắn, bình thường rất chăm sóc hắn, luôn dốc lòng dạy dỗ hắn, chưa bao giờ giấu làm của riêng.
Tu vi của hắn tiến bộ nhanh tới vậy, một phần lớn là nhờ vào sự dạy dỗ dốc lòng của sự phụ.
Hiện giờ, vùng đất hoang rung chuyển, đại chiến hết sức căng thẳng, nói không lo lắng thì là giả dối.
Trương Bằng há miệng, muốn nói nhưng rồi lại không biết nói thế nào.
Cuối cùng, gật đầu xoay người rời đi.
Nếu như được, hắn có nên đi xin vị kia để lại cho sư phụ một con đường sống không?
Vừa đi, Trương Bằng vừa nghĩ về chuyện này.
Có thể nó sẽ khó nghe chút, hắn cũng chỉ là đầy tớ của Tô Trạch thôi, có tư cách gì để đưa ra yêu cầu chứ?
Trương Bằng biết rõ điểm này nên cảm thấy rối lòng không thôi, không nghĩ được gì hết.
“Đành đi tới đâu tính tới đó vậy!”
Hắn cắn răng, bước nhanh rời đi.
…
Thám tử của tiên tông và Yêu minh tản ra như xúc tu, cùng tiếp xúc nhau.
Song phương vốn đã căng thẳng, sau khi đụng độ với nhau thì đương nhiên đánh nhau là chuyện không tránh được rồi.
Chém giết xuất hiện ở khắp mọi nơi trên vùng đất hoang.
Tiên tông và Yêu minh đều có thương vong, có tu sĩ chết.
Mùi máu tươi tràn ngập, làm cả vùng đất hoang đều như bị phủ lên một lớp màu máu.
Như ăn ý với nhau, và cũng có thể song phương đều đang chuẩn bị cho một cuộc đại chiến chân chính nên sau khi xảy ra sự kiện đổ máu, cũng không có phong thanh gì hết.
Không làm ầm lên, cũng không tới lãnh địa của đối phương chất vấn.
Mọi thứ đều đang được thực hiện trong âm thầm và lặng lẽ.
Trong vùng đất hoang ngoài tiên tông và Yêu minh thì cũng có tồn tại một vài thế lực tông phái khác.
Tu sĩ trong đó nhạy cảm phát hiện ra sự thay đổi trong vùng đất hoang, bầu không khí nặng nề đè nén bao phủ cả vùng đất hoang làm cho người ta không thở nổi.
Có đại sự sắp xảy ra!
Lúc này bọn họ phái cường giả đi dò xét tình hình.
Sau đó chuyện phát hiện được đã làm bọn họ không bình tĩnh nổi.
Đệ tử tiên tông và tu sĩ Yêu minh đang chém giết lẫn nhau!!!
Đã thế còn không phải tình huống riêng biệt nữa chứ!
Là sự kiện diễn ra trên diện tích lớn, chỉ cần xuất hiện dao động đánh nhau thì gần như đều là tiên tông và Yêu minh đánh!
Sau khi biết tin tức thì những tu sĩ này đều sợ hãi cả kinh, sau lưng đổ mồ hôi lạnh, trong nháy mắt đã ý thức được một điều.
Có lẽ tiên tông và Yêu minh… sắp khai chiến!
Cửa thành lửa cháy, vạ tới cá ao.
Hai quái vật lớn là tiên tông và Yêu minh đánh nhau, đám tiểu nhân vật như bọn họ là khó sống nhất.
Dù sao thì thực lực bên mình khá yếu, nhỡ cuộc chiến của hai phe lan tới thì đều sẽ bị tổn thất thảm trọng.
Nếu mà xui xẻo hơn thì cũng có khả năng sẽ bị diệt môn luôn chứ đùa!
“Chết tiệt, truyền lệnh xuống, cả tông môn nâng cao đề phòng, chỉ cần bọn họ chém giết tới vùng lân cận thì chúng ta rút luôn!”
Có Chưởng môn hoặc Tông chủ quát khẽ.
Nói là rút lui nhưng thực tế là cả tông môn cắp của chạy nạn, bỏ luôn cả đại bản doanh của tông môn.
Nghe thì rất mất mặt nhưng cũng hết cách đành chịu thôi.
Nếu không làm thế thì chắc chắn sẽ phải bỏ ra cái giá cực kỳ lớn.
Cho nên, sau khi hai bên tiên tông Yêu minh đều bắt đầu hành động thì cả vùng đất hoang đều bị liên lụy, bầu không khí trở nên cực kỳ căng thẳng.
Mà Tô Trạch là người khởi xướng ở sau lưng, ngọn nguồn của mọi chuyện, tán tu đến từ phàm giới thì lại quay về nơi ẩn nấp.
Ở nơi bí ẩn nào đó, một đám đại yêu ngủ đông, cho dù đã thu khí tức những vẫn không giấu đi được khí tức khủng bố trên người chúng.
Bọn họ phân bố khắp xung quanh nơi bí ẩn này, có xu thế quây lại như đang bảo vệ cái gì đó.
Ở nơi sâu hơn còn có ba khí tức càng kinh người hơn.
Thanh Long uy nghiêm.
Chu Tước thần tuấn.
Tiên liễu thần thánh.
Ba sinh vật có lai lịch kinh người bảo vệ bóng dáng ở giữa, tập trung hết tinh thần để đề phòng nguy hiểm có thể xuất hiện bất cứ lúc nào.
“Ầm!”
Ở nơi bí ẩn trống vắng im ắng này, tiếng tim đập trầm lắng như tiếng trống trận đột nhiên vang lên!
Âm thanh vang vọng nơi ẩn nấp, truyền vào trong tai của đám đại yêu ở chỗ này.
Không có kẻ nào lên tiếng, không dám quấy rầy kẻ phát ra âm thanh này.
Đám đại yêu Trư Bát Giới và sư tử hoàng kim đều tập trung hết tinh thần đề phòng, thần niệm tản ra, luôn chú ý tới tình hình xung quanh.
Bọn họ biết rất rõ, sau đó vùng đất hoang sẽ xảy ra biến động lớn!
Nếu muốn sống sót ở trong cuộc biến động này thì phải dựa vào người ở sau lưng họ kia!
Chủ nhân của bọn họ, cường giả có thể lấy lực địch lại tu sĩ Độ Kiếp với tu vi Hợp Đạo, đang bế quan sắp đột phá lên một cảnh giới mạnh hơn!
Khi còn ở Hợp Đạo cảnh đã đánh chết được tu sĩ Độ Kiếp, đợi sau khi đột phá đến Độ Kiếp cảnh thì sẽ có thực lực mạnh tới mức nào nữa?
Bọn họ không dám tưởng tượng, mỗi lần nhớ tới thì trong lòng luôn sẽ có rất nhiều nghi vấn.
Vì sao đều là Hợp Đạo với nhau nhưng sự chênh lệch lại lớn tới vậy chứ?