Ba vị đại nhân Tiểu Thanh thì còn hiểu được.
Huyết mạch trong cơ thể các nàng tôn quý vô cùng nên họ mạnh là chuyện rất dễ hiểu.
Nhưng mà chủ nhân thì sao?
Trong vùng đất hoang này sinh ra được một kẻ biến thái tới vậy thật sao?
Hay… Chủ nhân là thiên tài tới từ nơi ngoài vùng đất hoang?
Đám Trư Bát Giới không dám nghĩ, cuối cùng thì vẫn thấy chắc chắn sau lưng chủ nhân có giấu bí mật lớn vô cùng gì gì đó.
Có lúc, biết nhiều chưa chắc đã là chuyện tốt, rất có thể nó sẽ kéo tới rất nhiều tai họa không cần thiết.
Vì vậy.
Đám đại yêu Trư Bát Giới rất là thức thời, làm việc đàng hoàng, Tô Trạch bảo làm gì thì làm cái đó, những chuyện khác đều không tìm tòi nghiên cứu.
Đây cũng là nguyên nhân mà Tô Trạch bằng lòng giữ lại bọn họ.
Hiểu thân phận của mình, biết nên làm gì, làm việc nghiêm túc, không chọc cho hắn phiền phức đau đầu nào.
“Ầm!”
Tiếng tim đập trầm lắng như tiếng trống trận lại vang lên.
Ở trong nơi ẩn, ngoài cứ cách một thời gian ngắn sẽ có âm thanh vang lên thì nơi này yên ắng lạ thường, tới tiếng côn trùng kêu cũng còn chẳng có.
Nhưng chỉ cần là sinh vật ở xung quanh thì đều bò rạp trên mặt đất, run rẩy cả người, hai đùi run lên, không dám nhúc nhích tí gì.
Một loại áp chế vô hình bao trùm nơi ẩn nấp.
Đó là một loại cảm giác áp bách không cách nào hình dung được, cứ như thể có một con hung thú Viễn Cổ đang dần hồi phục, khí tức tản ra hung hãn và cuồng bạo.
“Rắc rắc…”
Trong cơ thể Tô Trạch vang lên hàng loạt tiếng vỡ, vô số hạt giống Long Tượng đang được kích hoạt, kim quang sáng chói tản ra ngoài thân, trông cứ như sóng triều màu vàng vậy.
Khí tức của hắn đang tăng lên vững vàng, tăng dần tới cảnh giới Độ Kiếp!
Thế cục ở vùng đất hoang chắc chắn sẽ rối loạn.
Điểm này Tô Trạch không cần đoán cũng biết, nhiều Độ Kiếp chết như vậy, Yêu minh và tiên tông để yên thế nào được.
Hắn chỉ là một Hợp Đạo, ít nhất thì ban đầu bọn họ sẽ không nghi ngờ tới hắn.
Nên từ đó, Yêu minh và tiên tông chắc chắn sẽ nghi ngờ lẫn nhau.
Mà kết quả của sự nghi ngờ đương nhiên sẽ là một cuộc đại chiến.
Chỉ cần đại chiến bắt đầu thì chuyện này sẽ không vãn hồi được nữa.
Đến lúc đó dù có xóa bỏ được hiểu lầm thì thù hận giữa tiên tông và Yêu minh cũng sẽ trở nên lớn hơn, chắc chắn sẽ không chịu để yên.
Nhân lúc vùng đất hoang hỗn loạn, hắn phải tăng thực lực lên nhanh.
Nếu không, trong vùng đất hoang không phải lúc nào cũng an toàn.
“Rầm!”
Một tiếng trầm lắng nữa lại vang lên.
Ngoài cơ thể Tô Trạch bộc phát ra kim quang, kim quang chói mắt phóng lên cao và ngưng tụ ra một mặt trời vàng ở trên bầu trời.
Ngay lúc kim quang chuẩn bị khuếch tán ra.
Đám Tiểu Thanh đã chuẩn bị xong từ trước hét lớn một tiếng, kích hoạt trận pháp đã chuẩn bị xong, ngay lập tức đã áp chế dị tượng này ở trong phạm vi nơi ẩn nấp!
Đám đại yêu Trư Bát Giới nghe thấy động tĩnh thì sửng sốt, sau đó càng tỏ ra trịnh trọng hơn.
Lúc này chính là thời khắc mấu chốt, tuyệt đối không thể xuất hiện cái gì không may được!
…
“Rầm!!!”
Ngọn núi cao vút đâm vào trong mây nổ tung, vô số cát đá bắn ra, bốn phía bụi mù mịt, làm mờ tầm mắt.
Nhưng mà đối với người tu hành, những thứ này cũng không cản được sự điều tra của bọn họ.
“Chết!”
Một tiếng rống to vang lên ở trong bụi mù.
Phập một tiếng.
Trong lớp bụi màu xám tro đó xuất hiện một vệt đỏ tươi.
Ngay sau đó, một thi thể đầu thân tách rời lăn từ trong đó ra.
Là một con bạch hồ cả người trắng bóc.
Trên da lông trắng toát đó dính máu tươi, trông rất đáng sợ.
Cơ thể vẫn chưa mất đi hoạt tính, tứ chi vẫn còn đang co giật và cũng làm máu tươi chảy ra từ trong cổ nhiều hơn.
Một cái đầu hồ ly xuất hiện, hai mắt trợn tròn, xông về cơ thể của mình, cố gắng nối cơ thể của mình lại.
Nhưng chỉ trong nháy mắt.
Một bóng dáng đột nhiên lao ra, nện một quyền vào cơ thể mất đầu đang giật.
“Ầm” một tiếng!
Cơ thể mất đầu nổ tung theo một tiếng này, biến thành một màn sương máu, không còn khả năng nối lại nữa.
Tiếng thét chói tai đầy thê lương phát ra từ trong miệng bạch hồ, mắt nàng đỏ lừ, nhìn chằm chằm vào tu sĩ đã đánh nát người nàng kia, sát ý nồng nặc như muốn tản ra từ trong con ngươi!
“Hèn hạ!”
Bạch hồ kêu to đầy bi phẫn.
Bàn về thực lực thì nàng còn mạnh hơn tên tu sĩ ở đối diện, nhưng ngặt nỗi tên tu sĩ kia lại chơi bẩn, dẫn nàng vào trong bẫy, sử dụng trận pháp hao mất một nửa già tu vi của nàng.
Sau khi nàng tốn công tốn sức mãi mới xông được ra thì đụng ngay phải đối phương.
Song phương giao chiến, đương nhiên nàng không phải đối thủ của kẻ này.
“Hèn hạ?”
Tu sĩ ở đối diện bạch hồ cười lạnh, vung ống tay áo, trong tay xuất hiện một thanh đoản kiếm, nhìn bạch hồ với vẻ trầm tĩnh, không một chút khinh thường nào.
“Kiếp sau nhớ chú ý một chút, đừng nghĩ tu vi của mình cao thì đánh đâu thắng đó.”
Đệ tử Thanh Lam tông không nói thêm gì nữa, tung người nhảy lên rồi xuất hiện ở trước đầu hồ ly.
Một tiếng giòn vang.
Đoản kiếm xuyên thủng đầu bạch hồ, ánh kiếm sắc bén xuyên vào diệt luôn nguyên thần của bạch hồ!
Hận ý và không cam lòng trong mắt của bạch hồ thoáng cái đã khựng lại, rồi đôi mắt ấy dần mất đi ánh sáng.
Sau khi giải quyết được bạch hồ.
Đệ tử nội môn của Thanh Lam tông Tần Phong bỗng thở dốc, mồ hôi chảy ra thấm ướt quần áo của hắn.
Tiếng tim đập dồn dập không che giấu nổi nữa, tâm thần căng thẳng cuối cùng cũng thả lỏng được trong chốc lát.
“May là…”
Hắn thở một hơi dài, cảm thán vận khí của mình không tệ.
Hắn chỉ có tu vi Hóa Thần nhưng giết được một đại yêu Hợp Đạo, chuyện này nếu như ở lúc trước, sau khi trở về tông môn hắn chắc chắn sẽ được tông môn bồi dưỡng trọng điểm.
Nhưng ở trong tình thế bây giờ, một đại yêu Hợp Đạo chết đi cũng sẽ không tạo ra chấn động gì.
Tần Phong biết rõ, cuộc chiến của tiên tông và Yêu minh đang bộc phát ở khắp các nơi.
Rất nhiều trưởng lão đều chuẩn bị khai chiến với cường giả Độ Kiếp của Yêu minh bất cứ lúc nào, làm gì còn có thời gian chú ý tới chiến tích của hắn.