Virtus's Reader

Cho dù có chú ý tới thì được gì chứ?

Hai quái vật lớn đánh nhau, không ai xác định được ai sẽ là người chiến thắng sau cùng.

Bây giờ thiên tài vẫn chưa trưởng thành thì cũng chỉ có mỗi cái danh mà thôi, chiến lực thực tế mới là quan trọng nhất!

Tần Phong cũng không thấy giận gì.

Thậm chí còn thấy có hơi hưng phấn nữa.

Thời kỳ rối ren, nguy hiểm và kỳ ngộ tồn tại song song với nhau đó!

Nếu như có thể nắm bắt được tất cả cơ hội mà bản thân với được tới thì một bước lên trời cũng là chuyện có khả năng xảy ra!

Ra ngoài thăm dò chiều hướng của Yêu minh, đệ tử khác thấy đó là chuyện nguy hiểm chẳng khác gì tự dâng mạng mình lên cả.

Nhưng ở trong mắt hắn thì nó lại là một cơ hội cực lớn!

Cơ hội luôn dành cho người có chuẩn bị.

Tần Phong cảm thấy bản thân thuộc về nhóm có chuẩn bị.

Từ lúc gia nhập Thanh Lam tông tới nay, ngày nào hắn cũng đều chăm chỉ tu hành, không muốn lãng phí từng giây từng phút nào.

Có công mài sắt có ngày nên kim, cuối cùng cố gắng cũng có báo đáp.

Huống hồ tư chất của hắn cũng tốt, tốc độ tăng tu vi khá là mau.

Nhưng thời gian hắn gia nhập Thanh Lam tông ngắn quá, còn chưa kịp trổ tài thì biến cố đã xảy ra!

Tiên tông và Yêu minh sắp khai chiến!

Hơn nữa hắn còn bị chọn trúng làm thám tử, chịu trách nhiệm ra ngoài dò xét chiều hướng của Yêu minh!

Nhiệm vụ này ở trong mắt rất nhiều đệ tử thì là một nhiệm vụ hết sức nguy hiểm.

Nhưng Tần Phong cũng không lùi bước.

Đệ tử thực hiện nhiệm vụ này sẽ nhận được rất nhiều đan dược trân quý, cùng với rất nhiều bảo vật không tầm thường trong tông môn.

Nếu là trước kia, Tần Phong muốn lấy được những thứ này thì phải bỏ ra một cái giá rất lớn.

Nhưng mà bây giờ hắn có thể trực tiếp đi nhận.

Đó coi như là chút bồi thường của Thanh Lam tông với đám đệ tử này.

Suy cho cùng bọn họ cũng biết rõ, phận làm thám tử cửu tử nhất sinh, là người sẽ tham gia vào cuộc chém giết trước đại chiến với Yêu minh.

Loại chiến đấu này thường thường tàn khốc và máu tanh nhất.

Tỉ lệ tử vong rất cao, gần như là cửu tử nhất sinh.

Vì vậy, Thanh Lam tông rất hào phóng với những đệ tử đi thực hiện nhiệm vụ lần này, bọn họ mở bảo khố để mặc cho đệ tử chọn lựa.

Rất nhiều nguyên vật liệu mà Tần Phong dùng để bố trí trận pháp là được lấy từ trong bảo khố.

Nếu không có những nguyên liệu trân quý kia thì ít nhất uy lực của đại trận cũng sẽ giảm bốn mươi phần trăm đổ lên!

Dù là thế nhưng đại trận cũng không giết chết bạch hồ ngay tại chỗ, còn để nàng trốn ra được.

May thực lực của đối phương đã không còn lại mấy nên hắn mới giết được đối phương.

“Hợp Đạo đúng là mạnh, phải cẩn thận hơn mới được!”

Tần Phong miệng thì cảm thán, động tác đang làm cũng không chậm, nhanh nhẹn tách phần thi thể còn sót lại của bạch hồ ra, lấy hết những thứ đáng giá.

“Đáng tiếc, nếu có thể giữ lại được thi thể của nàng thì thu hoạch sẽ lớn hơn rất nhiều.”

Thầm than một tiếng, hắn thấy có tiếc nuối.

Nhưng vào lúc này.

Trong tầm mắt của hắn có một kim quang chợt lóe lên.

Mặc dù ngắn ngủi nhưng vẫn bị Tần Phong phát hiện.

“Hửm? Thứ gì vậy?”

Hắn đột nhiên quay đầu nhìn về phía nơi xa, khẽ cau mày, suy nghĩ chốc lát, cuối cùng quyết định đi dò xét một phen.

Tần Phong rất cẩn thận.

Vùng đất hoang hiện giờ không giống lúc trước, đâu đâu cũng có thể sẽ có thám tử Yêu minh ngủ đông.

Không cẩn thận tí thôi là sẽ rơi vào kết cục chết không chỗ chôn.

Thế nên hắn luôn tập trung tinh thần, lúc nào cũng phòng bị tình huống xung quanh.

Dựa theo phương hướng ban nãy trong trí nhớ, hắn đi vào trong rừng rậm ở phía trước.

Mọi thứ quá yên ắng, yên ắng tới mức có chút quỷ dị.

Trong cả rừng rậm không có một âm thanh nào, cứ như thể mọi thứ đã chìm vào trong yên tĩnh vậy.

Tần Phong đột nhiên cảm thấy có hơi quỷ dị, luôn thấy có gì đó sai sai.

Hình như nơi này… Yên tĩnh quá nhỉ?

Hay là, quay lại?

Ý nghĩ này vừa xuất hiện ở trong đầu thì Tần Phong đã đưa ra quyết định.

Trong thời kỳ đặc biệt, quyết không được mạo hiểm.

Vì vậy.

Hắn xoay người chuẩn bị đi luôn.

Song.

Lúc hắn xoay người sang chỗ khác thì người chợt cứng đờ, ngây người tại chỗ luôn, qua một lúc lâu vẫn không nhúc nhích.

Trong rừng cây rậm rạp, chạc cây lá cây đan xen vào nhau tạo thành một vùng màn trời màu lục, che khuất bầu trời.

Giờ này khắc này, trong màn trời màu lục đó có một khuôn mặt lặng lẽ hiện lên.

Răng nanh sắc nhọn như loan đao lóe hàn quang, lông trên má dựng đứng, hai mắt màu đỏ tươi hai lạnh lùng nhìn chằm chằm vào Tần Phong.

“Hợp… Hợp Đạo!?”

Trong lòng Tần Phong dấy lên sóng to gió lớn, nhìn khuôn mặt to đùng trên đầu, con ngươi co rụt lại, hoảng sợ tột độ cứ như thấy ma giữa ban ngày vậy.

Xuất hiện ở phía sau hắn khi nào?

Hắn lại không phát hiện được, chứng tỏ tu vi của đối phương ít nhất cũng từ Hợp Đạo trung kỳ đổ lên!

Thực lực như vậy, hắn chắc chắn không phải đối thủ.

Dù cho có chuẩn bị từ trước thì cũng vẫn không phải đối thủ của đối phương!

Bạch hồ trước đó chỉ có tu vi Hợp Đạo sơ kỳ mà Tần Phong phải hao hết tâm tư mới giết được đối phương, chứ càng không cần phải nói đại yêu mạnh hơn bạch hồ ở trước mắt!

Xong rồi.

Chết chắc luôn.

Trong mắt Tần Phong toát lên sự bất lực và tuyệt vọng.

“Thứ gì xông vào đấy?”

Đột nhiên, một giọng nói vang lên.

Lại một khuôn mặt to tướng nữa xuất hiện, nhìn về phía Tần Phong ở dưới.

Ngay sau đó, một loạt khuôn mặt lục tục xuất hiện, tò mò nhìn về phía Tần Phong.

Tần Phong đã ngu người luôn rồi, não chết máy, ngớ người ra.

Hắn đã nhìn thấy gì?

Đại yêu, tất cả đều là đại yêu.

Hơn nữa còn đều là đại yêu có thực lực rất mạnh!!!

Hắn đã xông vào trong cứ điểm nào đó của Yêu minh ư!?

Nếu không, sao lại có nhiều đại yêu có thực lực mạnh như vậy!?

Chết tiệt, trời muốn diệt hắn thật sao?

Bây giờ Tần Phong không biết là do vận khí của hắn quá tốt hay là vận khí quá kém nữa.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!