Virtus's Reader
Điên Rồi ! Ngươi Xác Định Ngươi Là Ngự Thú Sư?

Chương 868: CHƯƠNG 867: XIỀNG XÍCH (2)

Tới thẳng cứ điểm của Yêu minh người ta luôn, đụng mặt với tận mười yêu tu Hợp Đạo …

Vận khí có thể nói là nghịch thiên.

Tần Phong nhận mệnh rất nhanh.

Dù hắn thấy rất không cam lòng nhưng cũng biết không chạy trốn được.

Phía trên có mười đại yêu Hợp Đạo, một tu sĩ Hóa Thần nho nhỏ như hắn dù có chút thủ đoạn nhỏ thì làm được gì đâu chứ?

Nhưng lúc hắn chuẩn bị nhắm mắt chờ chết.

Vẻ mặt của mười đại yêu chợt đổi, tỏ ra cung kính, lao nhao cúi đầu như đang lắng nghe cái gì vậy.

Tần Phong còn chưa kịp phản ứng là có chuyện gì xảy ra thì đã bị một đôi bàn tay to tóm được.

“Coi như tiểu tử ngươi may mắn, đi gặp chủ nhân với ta!

Nhớ kỹ! Thái độ tôn kính vào cho ta, nếu không ta sẽ giết người làm thịt kho tàu!”

Mặt heo khổng lồ tới gần mặt Tần Phong, uy hiếp.

Tần Phong không biết chủ nhân mà Trư yêu nói là ai, hắn chỉ biết là tạm thời không cần chết, lúc này gật đầu lia lịa.

Dù có thế nào thì sống được thêm phút nào hay phút đó.

Sau đó hắn thấy hoa mắt, rồi phát hiện mình đã tới bên một cái hồ.

Bên hồ đặt không ít đá xanh, trên một tảng đá khá lớn trong số đó có một bóng dáng đang ngồi xếp bằng.

Điều làm Tần Phong thấy khiếp sợ đó là… Bóng dáng kia là một Nhân tộc!

Trong bỗng chốc, Tần Phong thấy có hơi lơ mơ.

Đại yêu ban nãy nói muốn dẫn mình tới gặp chủ nhân của hắn đúng không?

Chủ nhân của hắn… Là loài người?

Điều này sao có thể!

Tần Phong cảm thấy rất khó tin.

Yêu tu Hợp Đạo trong vùng đất hoang đều được Yêu minh ghi vào trong danh sách, gần như sẽ không bị Nhân tộc thu phục.

Nếu như cố thu phục thì chắc chắn Yêu minh sẽ tới cửa đòi công bằng.

Một yêu tu cũng còn chẳng được chứ đừng nói là tận mười yêu tu!

Vậy tình cảnh trước mắt này là thế nào?

Tần Phong thấy mụ mị đầu óc, nghĩ mãi cũng không ra.

“Đệ tử Thanh Lam tông?”

Một giọng nói bình tĩnh đã gián đoạn phỏng đoán của Tần Phong.

Hắn sợ hết hồn, bỗng ngẩng đầu lên nhìn thì thấy một đôi con ngươi vàng rực đang nhìn hắn chằm chằm đầy thản nhiên.

Chỉ một thoáng, một loại cảm giác áp bách khó hiểu phủ xuống làm tim hắn đập nhanh liên hồi, trái tim còn dừng lại trong tích tắc.

Soạt một cái, mồ hôi lạnh ứa ra, thấm ướt sau lưng của Tần Phong.

Thấy hắn không chịu nổi, Tô Trạch hơi thu chút khí tức lại để tránh cho đối phương bị khí cơ của hắn ép tới chết.

Khí tức vừa thu lại, ngay tức khắc Tần Phong cảm thấy dễ chịu hơn rất nhiều, thở hồng hộc.

Hắn cũng thức thời, trống ngực còn chưa dứt thì đã gật đầu lia lịa: “Dạ đúng, ta là đệ tử Thanh Lam tông.”

“Ừ.”

Giọng nói thong dong truyền đến.

Thứ xuất hiện cùng với giọng nói đó là luồng lưu quang màu vàng.

Lưu quang màu vàng không cho Tần Phong cơ hội phản ứng, chui thẳng vào trong ấn đường của hắn, tới Nê Hoàn Cung, quấn quanh nguyên thần tạo thành một sợi xiềng xích.

Sắc mặt Tần Phong trắng bệch, đầu đau như muốn vỡ tung, cứ như thể có hàng ngàn hàng vạn vây kim sắt đang đâm vào trong đầu hắn vậy, đau tới khó nhịn.

May mà cảm giác đau này chỉ kéo dài một hồi thôi, rất nhanh đã biến mất.

Tần Phong quỳ rạp xuống đất há mồm thở dốc, mồ hôi lạnh chảy ròng, nhưng hắn chẳng quan tâm tới những điều này, sức chú ý của hắn đều đã đổ dồn vào trong Nê Hoàn Cung rồi.

Cảm giác được xiềng xích quấn quanh nguyên thần kia, đầu tiên Tần Phong thấy cả kinh trong lòng, sau đó thì chuyển sang vui mừng.

Có hy vọng!

Nếu như đối phương muốn giết hắn thì chẳng cần phiền phức như vậy, đập chết tươi luôn là được rồi.

Nếu đối phương không làm như vậy, mà là chọn giam cầm nguyên thần của hắn thì chứng tỏ hắn vẫn còn tác dụng với đối phương!

Có tác dụng thì sẽ không phải chết, ít nhất thì tạm thời sẽ không chết!

Trong bỗng chốc, trong lòng Tần Phong lại dấy lên hy vọng sống sót.

Hắn chống người đứng dậy, yên lặng đứng nghiêm, cúi đầu, chờ câu hỏi kế tiếp.

Tô Trạch thấy thế, mày hơi nhếch lên, đúng là quá thức thời, đám người tiên tông đều như vậy sao?

Loại người trung thành như một với tông môn, thà chết chứ không chịu khuất phục đâu?

Sao lại không thấy có ai cả vậy?

Tô Trạch khẽ lắc đầu, hỏi: “Tiên tông và Yêu minh đã đánh nhau rồi à?”

Tần Phong cung kính nói: “Chúng ta và Yêu minh đều phái thám tử ra, vẫn chưa bắt đầu bùng nổ đại chiến chính thức.

Nhưng dựa theo tình huống bây giờ thì chắc không lâu nữa, xem chừng chỉ trong vòng một, hai ngày này thôi!”

Tô Trạch gật đầu: “Trở về đi, mỗi ngày truyền thế cục của vùng đất hoang cho ta.”

Nghĩ một chút, Tô Trạch phất tay bắn ra một luồng kim quang bao phủ Tần Phong.

Tần Phong cả kinh trong lòng, chuẩn bị đón nhận một cơn đau đớn nữa.

Song, đợi một hồi lâu mà mọi thứ vẫn đều như thường, cơn đau trong tưởng tượng cũng không xuất hiện.

Đã thế cả người còn thấy ấm áp, cứ như ngâm mình ở trong linh tuyền vậy, mỗi một tế bào đều đang tung tăng nhảy nhót, đang nhanh chóng thay đổi trở nên mạnh mẽ.

Tần Phong cảm nhận được biến hóa, hai mắt trợn to, sự khiếp sợ không thôi toát ra từ trong đó.

Hắn biết tình hình của hắn bây giờ là thế nào.

Đó là dấu hiệu đã đạt tới cực hạn của Hóa Thần, sắp đột phá!

Trong lòng Tần Phong thấy chấn động vô cùng, ngẩng đầu lên với vẻ khó tin, kinh ngạc nhìn Tô Trạch, không mường tượng ra được là thủ đoạn như thế nào thì mới giúp hắn có được tình trạng như bây giờ.

“Chiêu trò nhỏ thôi.” Tô Trạch thản nhiên nói: “Người người có thiếu hụt, lúc trước tu luyện chắc chắn là đã giảm bớt việc tôi luyện cơ thể nên mới làm ngươi dừng lại ở Hóa Thần.

Ta cũng chỉ tiện tay giúp ngươi một phen, không có gì đáng để kinh ngạc cả.”

Dù cho Tô Trạch nói như vậy, Tần Phong cũng biết rõ giúp hắn rèn luyện thân thể chỉ trong thời gian ngắn là chuyện khó khăn tới nhường nào.

Nói là thủ đoạn thần sầu cũng không quá đáng.

Nhưng ngay sau đó, trong lòng hắn lại xuất hiện một thắc mắc.

“Vì sao… Ngài lại giúp ta?” Tần Phong cẩn thận hỏi.

“Ngươi chớ nghĩ quá nhiều, chủ nhân thấy thực lực ngươi quá yếu, sợ ngươi chưa dò la được tình báo gì thì đã chết luôn ở bên ngoài rồi mà thôi!” Trư Bát Giới ồm ồm nói.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!