Virtus's Reader
Điên Rồi ! Ngươi Xác Định Ngươi Là Ngự Thú Sư?

Chương 869: CHƯƠNG 868: BĂNG VƯƠNG UYÊN

Tô Trạch cười, phất tay ý bảo Trư yêu đưa Tần Phong đi.

Trư yêu cung kính hành lễ, sau đó nhấc Tần Phong vẫn còn đang mờ mịt biến thành một tia sáng bay ra bên ngoài.

“Tiên tông và Yêu minh sắp đánh rồi, chúng ta phải mau tăng thực lực lên thôi.

Mấy người các ngươi nếu muốn đột phá thì không cần ở lại đây, cứ đi đột phá là được, trừ phi là Đại Thừa ra tay, nếu không thì trong vùng đất hoang này không có mấy kẻ uy hiếp được đến ta đâu.”

Tô Trạch quay đầu nói với đám Tiểu Thanh.

Là chủ nhân, đương nhiên hắn cảm giác được đám Tiểu Thanh đã tới trạng thái có thể đột phá bất cứ lúc nào.

Nguyên nhân các nàng ì ạch mãi không chịu đột phá là vì khi độ kiếp không thể ở lại đây, lo lắng hắn sẽ xảy ra chuyện thôi.

Song trên thực tế, Tô Trạch chẳng cần ai bảo vệ.

Hiển nhiên đám Tiểu Thanh cũng biết rõ điểm này, nhưng vẫn không chịu đi độ kiếp một mình.

Tô Trạch không nhận được hồi đáp thì lắc đầu nói: “Cũng được, chờ ta một ngày, đến lúc đó chúng ta cùng nhau đi đột phá.”

Thoáng cái, âm thanh của đám Tiểu Thanh truyền vào trong tai.

Tô Trạch bất đắc dĩ cười, rồi nhắm mắt lại, tiếp tục kích hoạt hạt giống Long Tượng.

Cùng lúc đó.

Đông hải.

Thủy Tiên điện.

Yêu tu mặc kim giáp nửa quỳ trên mặt đất, trầm giọng nói: “Điện chủ, những ngày gần đây Yêu minh và tiên tông đã ma sát không ngừng, song phương đều bắt đầu tích tụ lực lượng, chuẩn bị khai chiến!

Nếu chúng ta… chọn thời cơ ra tay đúng thì có lẽ ngư ông đắc lợi được!

Chỉ cần thời cơ đúng thì tiên tông và Yêu minh sẽ không phải đối thủ của chúng ta, đến lúc đó cả vùng đất hoang sẽ là thiên hạ của Thủy Tiên điện chúng ta rồi!

Khống chế vùng đất hoang trong tay, Băng Vương uyên chắc chắn sẽ không ngang vai ngang vế với chúng ta được nữa!

Kể từ đó… Khống chế cả vùng ven biển đều là chuyện dễ như trở bàn tay!!!”

Tướng lĩnh mặc kim giáp vừa nói vừa kích động, cảm thấy rất mong đợi với tương lai mà bản thân tưởng tượng ra.

“Ngươi tưởng Yêu minh và tiên tông là kẻ ngu chắc? Coi đám ở Băng Vương uyên là người ngu à?

Chẳng nhẽ chuyện ngươi nghĩ tới được mà bọn họ lại không nghĩ ra được?”

Tướng lĩnh mặc kim giáp chưa kích động được bao lâu thì Điện chủ đã tạt cho hắn một chậu nước lạnh luôn rồi.

Nghe nói như thế, người tướng lĩnh mặc kim giáp chấn động, tỉnh táo lại, há miệng không nói ra lời.

“Nhưng… Nhưng mà… Cơ hội tốt như vậy cũng không thể buông tha.”

Cuối cùng, hắn ngập ngừng nói.

“Đó là điều hiển nhiên.” Điện chủ gật đầu: “Cơ hội đương nhiên là khó có được, nhưng nếu như muốn nắm chặt được cơ hội lần này thì tuyệt đối không được gấp gáp!

Chỉ cần phạm sai lầm thì bọn họ sẽ thuận thế quay đầu mâu coi Thủy Tiên điện chúng ta thành mục tiêu!

Chuyện này rất có khả năng sẽ xảy ra, trưởng lão Độ Kiếp đã chết là chuyện không tài nào thay đổi được, nhưng Thủy Tiên điện chúng ta đúng là chiếm được lợi trong vụ này!

Thế nên nếu như chúng ta sơ sẩy một cái, hành động thiếu suy nghĩ thì khả năng cao bọn họ sẽ đối phó chúng ta trước…”

Nghe nói như thế, tướng lĩnh mặc kim giáp mồ hôi lạnh chảy ròng, hiển nhiên là hắn không nghĩ tới điểm này.

“Phái nhân thủ luôn chú ý tới Băng Vương uyên và tình hình trên đất liền.” Điện chủ trầm giọng hạ lệnh.

“Vâng.” Tướng lĩnh mặc kim giáp lĩnh mệnh rời đi.

Sau khi tướng lĩnh rời đi, một bóng dáng lặng lẽ xuất hiện ở trong điện, đứng ở bên người Điện chủ Thủy Tiên điện, cười nói: “Nhiều năm không gặp, ngươi vẫn cẩn thận như ngày nào.”

Điện chủ của Thủy Tiên điện liếc mắt nhìn kẻ ở bên cạnh, trong mắt hiện lên chút kiêng kỵ, thản nhiên nói: “Băng hoàng, ngươi tới Thủy Tiên điện của ta có chuyện gì?”

Nụ cười trên mặt một trong hai cường giả mạnh nhất ven bờ Đông hải, chủ nhân của Băng Vương uyên Băng hoàng biến mất: “Mục đích ta tới đây, chẳng nhẽ ngươi không rõ sao?”

Nói rồi, vẻ mặt của hắn trở nên trịnh trọng, nói tiếp: “Tiên tông và Yêu minh đại chiến, đây là cơ hội của chúng ta!

Liên thủ với ta! Diệt sạch bọn họ, đến lúc đó ta và ngươi chia đều vùng đất hoang, như vậy vui sướng hơn mà đúng không?”

Những từ liên thủ, chia đều vùng đất hoang v.v… truyền vào trong tai Điện chủ, nhưng cũng không làm hắn thay đổi sắc mặt được tí nào.

Sau khi Băng hoàng chú ý tới thì hơi cau mày, thấy có hơi khó hiểu.

Lần này đến đây hắn đúng là có chút ý hợp tác.

Suy cho cùng thì mặc dù quan hệ giữa Yêu minh và tiên tông căng thẳng, nhưng bọn họ vẫn luôn kiềm chế, cuối cùng lần này không kìm nổi nữa chuẩn bị khai chiến, hiển nhiên sẽ chẳng có chuyện bọn họ khoanh tay đứng nhìn.

Nhưng chỉ một Băng Vương uyên thì rất khó nuốt trọn được cả vùng đất hoang.

Mà hắn cũng không yên lòng để Thủy Tiên điện đứng ở một bên nhìn, lỡ đâu thời khắc mấu chốt đám người này ra tay đâm sau lưng thì không ổn.

Thôi thà kéo bọn họ lọt hố luôn, đến lúc đó có phòng bị thì cũng dễ phòng bị hơn chút.

Song.

Hiện giờ, phản ứng của Điện chủ Thủy Tiên điện lại làm hắn thấy có hơi bất ngờ.

Trông có vẻ… Quá bình thản.

Chẳng nhẽ hãi rồi sao?

Không phải không phải, chuyện này là không thể nào.

Băng hoàng dừng lại, nhìn Điện chủ, cau mày nói: "Lời cần nói ta đã nói rồi, có liên thủ không đây? Chỉ cần ngươi nói một câu thôi!"

Hắn thấy hơi mất kiên nhẫn rồi, chẳng muốn tốn nhiều nước bọt.

Điện chủ của Thủy Tiên điện xoay người lại, nhìn Băng hoàng ở trước mặt, im lặng chốc lát, nói: "Hợp tác, không phải là không được."

Nghe thấy vậy, Băng hoàng vui mừng trong lòng.

"Nhưng muốn ta tin ngươi bằng cách nào?" Điện chủ của Thủy Tiên điện hỏi tiếp.

Băng hoàng nói: "Chuyện này ngươi cứ yên tâm, chúng ta cùng lập lời thề là được, nếu như phản bội đồng minh trước khi giải quyết được tiên tông và Yêu minh thì trời chu đất diệt!"

Trong lời hắn nói có một điều rất là mấu chốt.

Đó là thời hạn có hiệu lực của thề ước chỉ duy trì trong lúc trước khi giải quyết được tiên tông và Yêu minh!

Sau khi giải quyết hai phe đó xong thì không nói không thể phản bội đồng minh.

Tới lúc đó, đương nhiên thề ước sẽ không còn hiệu quả nữa.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!