Virtus's Reader

Điện chủ của Thủy Tiên điện biết rõ điều này nhưng không chỉ ra, giương mắt liếc Băng hoàng một cái, gật đầu.

Hai người bọn họ đều rất ăn ý, đều không nói tới vấn đề sau đó sẽ phân phối thế nào.

Đến lúc đó… Hiển nhiên là dựa vào thực lực của chính mình rồi.

Chia đều gì gì đó sẽ chẳng có ai tin đâu.

Không ai sẽ nhường miếng thịt đã ngậm trong miệng, huống hồ đây còn là cả vùng đất hoang có giá trị hơn miếng thịt nhiều.

"Nếu đã thế, vậy mau lập lời thề thôi."

Trong tay Băng hoàng xuất hiện một lá bùa, phía trên toàn là chữ, trình bày nội dung vô cùng rõ ràng.

Điện chủ của Thủy Tiên điện đọc một lần đầy cẩn thận, tính kỹ một phen, sau khi xác nhận trong đó không chơi chữ thì đồng ý ngay.

Chỉ chốc lát sau.

"Vuuuu!"

Dao động của đại đạo vô hình phủ xuống trong đại điện, một luồng khí cơ thâm sâu khó hiểu khóa chặt Điện chủ Thủy Tiên điện và Băng hoàng, lặng lẽ đóng dấu khí cơ của hai người sau đó lại lặng lẽ rời đi.

Đại đạo trong thiên địa đã đóng dấu thề ước của hai vị tu sĩ.

Ai không tuân theo thề ước thì sẽ bị đại đạo cắn trả ngay lập tức!!!

Trừ phi chạy trốn tới phàm giới, hoặc tìm được người có đại thần thông trợ giúp, nếu không thì không thoát được sự trừng phạt của đại đạo.

Loại thề ước này được cho là có hiệu lực mạnh nhất, không thể làm trái nhất.

Vì vậy.

Trong Địa Tiên giới, rất nhiều tu sĩ đều sẽ lập thề ước, để phòng ngừa tình huống đối phương làm trái với lời thề.

Chỉ cần xác nhận thề ước nhận được sự công nhận của đại đạo thì chuyện coi như là thành.

Băng hoàng chậm rãi thả tay xuống, thở phào, quay đầu nhìn về phía Điện chủ của Thủy Tiên điện: "Nếu đã thế thì ta cũng trở về chuẩn bị một chút đây, thời gian xuất binh cụ thể chúng ta sẽ lại chọn sau."

"Được." Điện chủ của Thủy Tiên điện thong dong trả lời.

Băng hoàng không nói nhảm nhiều, bóng dáng đột nhiên biến mất không thấy đâu.

Mà Điện chủ của Thủy Tiên điện thì đứng trong điện, qua một hồi lâu vẫn không nhúc nhích.

Không biết qua bao lâu, khóe miệng hắn mới dần lộ ra nụ cười.

Nơi sâu trong đất hoang.

Tử Dương tông.

Vô số đệ tử tụ họp, đứng vững ở trong không trung, đông nghìn nghịt, áo bào màu tím nối thành một mảng, nhuộm cả vòm trời thành màu tím.

Cả Tử Dương tông, ngoài số ít đệ tử phải ở lại duy trì hoạt động của tông môn thì hầu hết những đệ tử còn lại đều tụ họp lại với nhau!

Bọn họ chia thành mấy nhóm theo tu vi rất chỉnh tề.

Các trưởng lão hằng ngày như thần long thấy đầu không thấy đuôi cũng đều lục tục xuất hiện, đáp xuống đài cao, nhìn đám đệ tử ở phía dưới, yên lặng chờ đợi.

Tần Kham đứng trong đội ngũ đệ tử Hợp Đạo, ngẩng đầu lên nhìn, quan sát sắc mặt của chư vị trưởng lão, trong lòng thấy lo sợ bất an.

Bắt đầu từ chuyện của ngày hôm đó, vùng đất hoang bỗng trở nên không ổn.

Hắn không biết hắn bị ảo giác hay là gì, nhưng cứ luôn cảm thấy có một loại dự cảm không ổn bồi hồi ở trong lòng.

Nhưng lại không rõ cụ thể ra sao, trong lòng cũng càng thấy buồn bực hơn.

Cùng lúc đó.

Một bóng người lặng lẽ xuất hiện ở trên đài cao.

Đám trưởng lão đều xoay người hành lễ.

"Phó Chưởng môn!"

Ngũ Học Chân khẽ gật đầu, trong mắt chợt lóe lên một tia sầu lo.

Chuyện phát triển cho tới bây giờ, Chưởng môn vẫn chưa xuất quan!!!

Hắn đã từng muốn đánh thức Chưởng môn nhưng rồi lại phát hiện hình như Chưởng môn đang ở trong thời khắc mấu chốt, không nên làm phiền.

Hắn do dự mãi, cuối cùng vẫn quyết định không đi đánh thức Chưởng môn.

Nhưng làm vậy thì mọi áp lực sẽ đổ dồn lên vai của Ngũ Học Chân hết.

Gật đầu với đám trưởng lão xong, hắn nhìn về phía rất nhiều đệ tử ở dưới, im lặng trong chốc lát rồi cất cao giọng nói:

"Yêu minh liên tiếp được bước lấn tới, có voi đòi tiên, mấy ngày trước còn áp tội của tán tu lên người Tử Dương tông ta!

Hiện nay, bọn họ còn khinh người quá đáng hơn, âm thầm giết trưởng lão của Tử Dương tông ta!!!"

Lời vừa dứt, vô số đệ tử Tử Dương tông đều xôn xao cả lên!

Hai ngày này bọn họ đều được báo chuẩn bị đại chiến, nhưng không biết nguyên nhân cụ thể phía sau nó.

Tới bây giờ mới biết hóa ra trưởng lão Độ Kiếp trong tông môn bị Yêu minh mai phục giết chết!

Quả thực là… Khinh người quá đáng!!!

Chỉ một thoáng, cảm xúc của quần chúng trở nên kích động, vô số đệ tử thấy tức giận không thôi, sát ý ngút trời.

Ngũ Học Chân thấy thế, nói tiếp: "Không chỉ Lý Đoạn Lãng trưởng lão của Tử Dương tông ta, còn có Trần Vân trưởng lão của Linh Khê tông, Cổ Thanh Dương trưởng lão của Thanh Lam tông, đều bị giết cùng lúc!!!"

Âm thanh mênh mông cuồn cuộn truyền vào trong tai của mỗi một đệ tử.

Tiếng ồn ào bỗng im bặt.

Cả Tử Dương tông đều rơi vào trong sự im ắng ngắn ngủi.

Sau đó.

"Ầm!"

Cả Tử Dương tông gần như sôi trào lên.

Trong đôi mắt trợn tròn của đám đệ tử chứa đầy khiếp sợ và tức giận, cảm thấy khó tin với tin tức vừa nghe được.

Yêu minh làm thế thì chứng tỏ bọn họ muốn khai chiến rồi chứ gì nữa!!!

Trong bỗng chốc, bọn họ bỗng hiểu ra vì sao tông môn lại kêu bọn họ chuẩn bị chiến tranh rồi.

Trên đài cao lơ lửng trong không trung.

Ngũ Học Chân trầm giọng nói: "Thù này không báo thì Tử Dương tông ta đặt chân ở vùng đất hoang sao được?

Vì vậy, hai vị Chưởng môn của Linh Khê tông và Thanh Lam tông đã đặt ra hiệp định với Tử Dương tông ta, cùng nhau rời núi, thề phải để làm Yêu minh bị tổn thất thảm trọng!!!"

Lời của hắn đã hoàn toàn khơi dậy cảm xúc của cả Tử Dương tông.

Người vốn là một loại sinh vật bị cảnh vật xung quanh ảnh hưởng tới vô cùng dễ dàng.

Trong bầu không khí kịch liệt thế này, cho dù là những đệ tử xưa nay tỏ ra bình tĩnh thì cũng thấy kích động, vung cánh tay hô to muốn báo thù.

Ở hai tông khách cách Tử Dương tông không xa, gần như cũng diễn ra cảnh tượng như vậy, rất nhiều đệ tử bị điều động, bầu không khí báo thù dâng cao tới trước nay chưa từng có!

Tử Dương tông, Linh Khê tông, Thanh Lam tông đều bắt đầu tổ chức "đại hội động viên", chính thức tuyên bố muốn đại chiến một trận với Yêu minh.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!