Nhưng thương vong cũng không ảnh hưởng được tới khí thế của bọn họ.
Tiếng sấm nặng nề ở nơi xa như tiếng trống trận nâng cao chiến ý của rất nhiều yêu tu, làm bọn họ càng đánh càng hăng, hung hãn không sợ chết.
Ngược lại, tiếng sấm ấy lọt vào trong tai của đệ tử tiên tông thì lại giống tiếng chuông báo tử vậy, liên tục đả kích chiến ý của bọn họ.
Cùng lúc đó.
Nơi sâu trong đất hoang.
Tổng bộ tạm thời được tạo thành từ tam tiên tông.
Một tin tình báo nhuốm máu được truyền về.
Đệ tử chịu trách nhiệm tổng kết tình hình chiến đấu và tình báo thấy ấn ký phía trên thì sắc mặt chợt đổi, nắm lấy ngọc giản chứa tình báo ba chân bốn cẳng chạy ra ngoài.
Chỉ chốc lát sau.
Trong cung điện "đơn sơ".
Ngũ Học Chân lấy ngọc giản trong tay đệ tử đứng ở trước mặt, vỗ vai của hắn, nói: "Cực khổ."
Nhận được lời khen của Phó Chưởng môn, đệ tử kia kích động tới đỏ mặt, cảm giác cứ như ăn được tiên đan vậy, mệt mỏi toàn thân đều không cánh mà bay, tinh thần phơi phới.
"Trở về đi." Ngũ Học Chân lại nói.
"Vâng!"
Đệ tử gật đầu mạnh sau đó xoay người ra khỏi đại điện, lúc rời đi bước chân rõ ràng nhẹ nhàng hơn rất nhiều.
Song.
Đệ tử đưa tình báo vừa đi thì sắc mặt của Ngũ Học Chân thoáng cái đã trắng bệch, ho sù sụ.
"Khụ khụ…"
Tiếng ho khan tê tâm liệt phế quanh quẩn ở trong đại điện, nghe có hơi hãi hùng.
Ho xong, Ngũ Học Chân như vẫn không quên xem qua nội dung trong tình báo.
Không nhìn thì không gấp, vừa nhìn cái là lại ho sù sụ lại ngay.
"Khụ khụ khụ…"
Ngũ Học Chân nhìn chữ trong tình báo, không dám tin vào hai mắt của mình.
Bốn Hợp Đạo cùng độ kiếp!?
Trong đó có ba người là tu sĩ Yêu tộc!?
Nếu không xét tới thân phận thì bốn vị Hợp Đạo cùng nhau độ kiếp đương nhiên là hiếm thấy, nhưng sẽ không làm hắn phản ứng kịch liệt như thế.
Điều mấu chốt nhất trong đó là "trong đó có ba kẻ là yêu tu"!
Điều này có nghĩa Yêu minh sẽ có thêm ba lực lượng Độ Kiếp nữa!
Đối với chiến trường vùng đất hoang có tình hình chiến đấu kịch liệt, sự xuất hiện của ba Độ Kiếp này rất có thể sẽ phá vỡ hiện thế cục hiện nay!
Khiến tiên tông và Yêu minh vốn có lực lượng tương đương xuất hiện sự chênh lệch về chiến lực!
Ban đầu chênh lệch sẽ không lớn như vậy.
Nhưng nếu lợi dụng tốt thì chắc chắn có thể phóng đại ưu thế này tới vô hạn!
Đến lúc đó bên chịu thiệt vẫn là tiên tông!
Chết tiệt!
Sao lại cứ vào đúng lúc này cơ chứ!
Ngũ Học Chân thầm mắng trong lòng.
Mình Và Vương Hồng Vân đều bị trọng thương, trong khoảng thời gian ngắn không thể phát huy được nhiều thực lực!
Mặc dù La Phong không bị thương quá nặng, là người có chiến lực cao nhất bây giờ, nhất định phải làm người ổn định lòng quân, không dễ ra tay.
Trái lại bên phía Yêu minh thì sao?
Đại trưởng lão đúng là bị thương.
Nhưng Yêu minh không phải chỉ có mỗi Đại trưởng lão là tu sĩ Đại Thừa!
Có rất nhiều lão quái vật mà tiên tông bọn họ chưa từng tiếp xúc, giao đấu!
Nếu bọn họ hành động tùy tiện, lỡ đâu để Yêu minh nắm lấy cơ hội thì chết là chuyện gần như chắc chắn.
Trừ phi… Sử dụng một vài trấn bảo trong tông môn.
Nhưng thứ trấn bảo này thường dùng một lần xong thì sẽ hỏng, là thứ đến lúc sinh tử tồn vong mới sử dụng.
Lúc này mà dùng thì cái được không bù đủ cho cái mất mất.
Trong bỗng chốc, Ngũ Học Chân rơi vào trong rối rắm.
"Đã xảy ra chuyện gì?"
Hai bóng người xuất hiện.
Là Chưởng môn của Linh Khê tông và của Thanh Lam tông.
Sắc mặt của Vương Hồng Phi rất là tái nhợt, trông cứ như bị bệnh nặng vừa mới khỏi, thỉnh thoảng lại ho khan mấy tiếng.
Tình hình của La Phong trông có vẻ không tệ, không có gì đáng ngại, mỗi tội hai mày hơi nhăn lộ ra chút đau đớn.
Trong hành động không lâu lúc trước, bọn họ ai cũng bị thương, bây giờ vẫn chưa khỏi hẳn.
Ngũ Học Chân nhìn thấy bọn họ xuất hiện thì đưa ngọc giản trong tay ra: "Tự các ngươi xem đi, tình huống có hơi bất lợi đối với chúng ta."
Nghe nói như thế, La Phong và Vương Hồng Phi rùng mình.
Nhận lấy ngọc giản, truyền tiên lực vào trong đó.
Một loạt hàng chữ viết hiện lên ở trước mắt hai người.
Chỉ liếc mắt một cái, sắc mặt của hai người cùng thay đổi.
"Cái gì!?"
"Yêu minh có ba yêu tu đang cùng độ kiếp!?"
Là Chưởng môn của một tông môn, lúc này bọn họ nghĩ ngay tới hàm nghĩa sâu xa đằng sau nó.
"Sao lại vào đúng lúc này cơ chứ!"
"Nếu để bọn họ có thêm ba Độ Kiếp thì quả thật sẽ rất là bất lợi đối với chúng ta!"
Sắc mặt của hai người trở nên âm trầm, trầm giọng nói.
"Chúng ta không thể đi!" La Phong đưa ra phán đoán: "Chúng ta vốn không trong trạng thái đỉnh phong, nếu tùy tiện tới thì có khi sẽ bị bọn họ nắm lấy cơ hội, đến lúc đó thương càng thêm thương thì sẽ không ổn!
Nhưng bóp chết ba mầm hại kia vẫn tốt hơn."
"Gọi mấy trưởng lão đi, phải là người đã thăng lên tới Độ Kiếp đã lâu, thật lực hùng hậu!
Thiên kiếp sẽ không kết thúc nhanh đâu, đến lúc đó để bọn họ tìm cơ hội ra tay, cho dù không thể giết chết được đối phương thì cũng phải làm cho bọn họ không thể gia nhập chiến trường trong khoảng thời gian ngắn!!!" Vương Hồng Phi ở một bên bổ sung.
Ngũ Học Chân không do dự, gật đầu.
Ba Đại Thừa tụ lại với nhau, sau khi bàn bạc nhanh một phen, chọn những trưởng lão nào để phái đi.
Sau đó.
Một kim lệnh Chưởng Môn truyền ra đại điện, tới trong tay mấy vị trưởng lão Độ Kiếp.
Căn cứ vào quyết sách của ba vị Chưởng môn, ba tông môn mỗi tông đều phái hai trưởng lão Độ Kiếp ra.
Đây là cực hạn mà bọn họ có thể điều động.
Nếu như triệu tập nhiều trưởng lão Độ Kiếp hơn thì rất có thể sẽ làm chiến trường ở những nơi khác rơi vào trong hoàn cảnh xấu, đến lúc đó tổn thất sẽ còn lớn hơn nữa.
Huống hồ, sáu tu sĩ đã thăng tới Độ Kiếp lâu đối phó ba kẻ mới thăng cấp Độ Kiếp là chuyện dư dả.
Sáu Độ Kiếp cũng coi là đã nắm chắc phần thắng rồi.
Còn về tu sĩ Nhân tộc đang độ kiếp kia, mặc dù không biết cụ thể là ai nhưng chắc chắn là đệ tử tiên tông.