Virtus's Reader
Điên Rồi ! Ngươi Xác Định Ngươi Là Ngự Thú Sư?

Chương 879: CHƯƠNG 878: SỰ ỨNG ĐỐI CỦA YÊU MINH

Khả năng cao là đệ tử đã dừng lại ở Hợp Đạo rất lâu, sau khi trải qua áp lực trong chiến đấu thì phá được bình cảnh đột phá lên Độ Kiếp.

Cho dù không phải là đệ tử tiên tông.

Là Nhân tộc, hiển nhiên hắn cũng không thông đồng làm bậy cùng Yêu minh.

Huống hồ tên kia chắc chắn biết kết cục thì đắc tội tiên tông nên sẽ không làm ra việc gì ngốc nghếch.

Vì vậy ngay từ lúc ban đầu bọn họ đã không nghĩ tới loại khả năng kia.

"Hai vị, đừng bủn xỉn dùng đan dược, mau chữa thương, sau đó còn có cuộc chiến thảm khốc hơn đang chờ chúng ta đây."

La Phong nói với vẻ mặt trịnh trọng.

"Đây là điều hiển nhiên." Ngũ Học Chân và Vương Hồng Phi nói.

Dứt lời, ba người rất ăn ý rời đi, không lãng phí thời gian, vội vã trở về bế quan chữa thương.

...

Cùng lúc đó.

Sáu bóng người đi ra từ tổng bộ tạm thời của tiên tông, sau khi xác nhận phương hướng thì thân hình chợt lóe biến mất ở chân trời.

Bên kia.

Ở giữa núi lớn màu đen vờn quanh.

Trong tổng bộ của Yêu minh.

Đại trưởng lão khoác lên mình bộ áo bào đen, không thấy rõ được sắc mặt của hắn.

Trong không khí toàn mùi máu tươi vô cùng nhạt, chứng minh tình hình của vị Tán Tiên mạnh mẽ này cũng không khá lắm.

Một đại yêu quỳ gối ở trước mặt hắn, không dám có chút cử động nhỏ nào.

Nhìn tình báo trong tay, tay của Đại trưởng lão khẽ run lên, áo bào đen không gió lại bay cứ như có một cơn gió mạnh thổi ở trong điện vậy.

"Ba người! Ba người!"

Tiếng nỉ non vang vọng.

Đại trưởng lão thấy có hơi khó tin, thậm chí ban đầu còn cho rằng tình báo này là giả.

Nếu không, sao lại cho hắn một niềm vui lớn như vậy vào đúng lúc này cơ chứ!?

Trước đó không lâu, vì khinh thường nên hắn đã gặp phải mai phục, bị ba vị Chưởng môn của tiên tông vây công.

Trong đó còn có một thi khôi mạnh kinh khủng.

Nếu hắn không sử dụng thủ đoạn giữ mạng thì bây giờ chưa chắc đã còn sống.

Nhưng dù đã sử dụng thủ đoạn giữ mạng thì hắn vẫn bị trọng thương.

Nhưng, Đại trưởng lão biết rõ bản thân không có nhiều thời gian để dưỡng thương.

Yêu minh là một tổ chức vô cùng rời rạc.

Nếu hắn không ra mặt trấn giữ thì rất có thể sẽ bị tiên tông tìm được sơ hở và giở trò làm Yêu minh chia năm xẻ bảy!

May mà, cuối cùng cũng có tin tức tốt xuất hiện!

Ba yêu tu cùng nhau độ kiếp, sắp đột phá đến cảnh giới Độ Kiếp!

Đồng thời nhiều ra ba tên cường giả Độ Kiếp, Yêu minh áp lực có giảm giảm rất nhiều rất nhiều!!!

Đột nhiên.

Áo bào đen phấp phới chợt dừng lại.

Đại trưởng lão như nghĩ tới điều gì đó, ngay lập tức trầm giọng nói: "Kêu đám Ly Vân trưởng lão mau tới tiếp ứng!!"

Hắn nhảy phắt dậy, vừa định nói gì đó nữa thì lại ho sù sụ luôn.

"Khụ khụ… Mau đi làm."

Phất tay ra hiệu đại yêu ở trước mặt đi ra ngoài, sau khi cố kìm nén thì cuối cùng cũng dễ chịu hơn được một tí.

Đại trưởng lão lại ngồi xuống, con ngươi ở dưới lớp áo bào đen lập lòe ánh sáng, do dự trong chốc lát, trong tay chợt xuất hiện một viên đan dược.

Hắn như đã hạ quyết tâm, cho luôn viên đan dược đó vào trong miệng.

Cũng đúng lúc này.

Trong Yêu minh có hàng loạt yêu khí ngất trời dâng lên, những bóng dáng có khí tức mạnh mẽ trong đó bay ra ngoài sơn cốc, lao nhanh về một hướng khác.

Sau khi Ly Vân trưởng lão nhận được mệnh lệnh của Đại trưởng lão thì tìm mấy trưởng lão Độ Kiếp khác ngay lập tức, sau đó rời khỏi Yêu minh và chạy đi với tốc độ nhanh nhất.

...

Ở nơi nào đó trong vùng đất hoang.

"Ầm!!!"

Tiếng sét làm chấn động thiên địa, trong ánh điện sáng chói lập lòe có thể thoáng thấy được một bóng dáng đứng sừng sững trong lôi hải.

Bóng người kia cả người tỏa ra kim quang trông cứ như thần minh vậy, hắn không nhúc nhích, mặc cho tia sét đánh lên người.

Thậm chí, hắn còn chủ động dẫn sét vào trong cơ thể, sử dụng lực lượng của sấm sét để tôi luyện bản thân.

Những tia điện chằng chịt chiếm hết của hắn, giăng từ trong ra ngoài nhưng vẫn không thể tạo ra được tí thương tổn gì cho hắn cả.

Tô Trạch cảm nhận lực lượng mênh mông trong cơ thể, khóe miệng lộ ra ý cười, thấy rất là hài lòng.

"Hai triệu hạt giống Long Tượng, thứ còn kinh khủng hơn lực lượng này là cường độ của cơ thể xác thịt, cơ thể đã gần như so được với thần binh rồi!"

Tiếng lẩm bẩm bị tiếng sét át đi, ngoài Tô Trạch thì không ai biết hắn đang nói cái gì.

Ầm một tiếng.

Tô Trạch vung bừa một quyền đánh nát một tia sét trên đỉnh đầu, cũng không thèm liếc nó lấy một cái, thần niệm tản ra dò xét tình huống xung quanh.

Đầu tiên là đám Tiểu Thanh, sau khi thấy các nàng đều độ kiếp trong nhẹ nhàng thì Tô Trạch mới yên lòng và bắt đầu dò xét động tĩnh của tiên tông và Yêu minh.

Nơi xa, chiến đấu vẫn còn đang tiếp tục.

Sau một thời gian dài chém giết, chiến đấu không ngừng lại mà còn đang càng ngày càng trở nên dữ dội rầm rộ hơn.

Đệ tử tiên tông và yêu tu ở xung quanh đây đều biết tin rồi chạy tới trợ giúp nên thành thử ra số lượng tu sĩ tụ tập trong khu đất này càng ngày càng nhiều.

Nhìn từ xa, tình thế đã có mang một phần hai quân đối đầu rồi.

Rất nhiều đệ tử tiên tông đang chém giết cùng với yêu tu của Yêu minh, chiến đấu đang có xu hướng ác liệt.

"Động tĩnh lớn như vậy, kiểu gì tiên tông và Yêu minh cũng sẽ phái mấy trưởng lão tới đây ha..."

Sau khi Tô Trạch thấy rõ thế cục thì có hơi kinh ngạc.

Thế cục đang hiện ra trước mắt là điều mà hắn không ngờ được tới.

Xem vẻ nó đang có dấu hiệu thoát khỏi khống chế rồi.

Nhưng mà Tô Trạch cũng không lo lắng, càng ầm lên càng tốt, vừa lúc hắn có thể nhân cơ hội này vét một khoản lớn.

Đương nhiên, kiếm một khoản tu vi chỉ là phụ.

Chủ yếu nhất là hắn bắt đầu ra tay với tiên tông và Yêu minh.

Không còn đánh với đám binh tôm tướng tép nữa, mà là đánh với chiến với những kẻ có chiến lực mạnh nhất của hai phe một cách đứng đắn.

Tốt nhất là đánh cho bọn họ phải phục, đánh cho tới sợ chỉ trong khoảng thời gian ngắn mới được.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!