Virtus's Reader
Điên Rồi ! Ngươi Xác Định Ngươi Là Ngự Thú Sư?

Chương 883: CHƯƠNG 882: TRƯỞNG LÃO TIÊN TÔNG ĐIÊN CUỒNG (2)

"Kít kít!"

Một đống ánh lửa bắn ra, trong đó còn xen lẫn chút vết máu.

Ly Vân trưởng lão kêu lên một tiếng đau đớn, nhưng không lo vết thương trên lưng, hắn lại vỗ cánh, đuổi theo trưởng lão tiên tông ở phía trước.

Song.

Cuối cùng hắn vẫn chậm một bước.

Trưởng lão tiên tông ở phía trước đã lao vào trong kiếp vân còn chưa tiêu tán.

"Đáng chết."

Ly Vân trưởng lão buộc phải dừng bước, không dám vào trong kiếp vân.

Tu vi của hắn là cao nhất, nếu như cứ thế đi vào thì sẽ dẫn động thiên kiếp kinh khủng hơn!

Tới lúc đó thì đến hắn cũng sẽ gặp nguy hiểm.

Bây giờ đối phương đã xông vào, là chuyện ván đã đóng thuyền, đã còn cơ hội vãn hồi nữa rồi.

Trong hai tròng mắt của Ly Vân lộ ra huyết sắc, lửa giận ngùn ngụt nhưng không có chỗ phát tiết.

Nhưng vào lúc này.

Đau nhói truyền đến từ trên cánh đã kích thích tinh thần của hắn, ngay lập tức làm sự bạo ngược trong lòng Ly Vân dâng cao.

Hắn đột nhiên quay đầu nhìn về phía hai trưởng lão tiên tông ở phía sau, sát ý trong mắt như muốn tuôn ra!

"Các ngươi… Quả là đáng chết!"

...

Cùng lúc đó.

Trong kiếp vân dày đặc.

Mạnh Hạo trưởng lão của Tử Dương tông đứng nghiêm trong im lặng, ánh mắt lóe lên, trong đó tràn đầy kiên định.

Hắn không chần chừ làm mất thời gian.

Nhìn khắp bốn phía, cảm nhận được ngọn nguồn của yêu khí, khẽ điều chỉnh phương hướng rồi bay đi.

Mạnh Hạo không phát hiện ra bắt đầu từ lúc hắn vào trong thiên kiếp thì đã có một ánh mắt luôn nhìn chăm chú vào hắn.

Ánh mắt kia luôn nhìn chằm chằm vào hắn, quan sát từ trên xuống dưới, không hề kiêng kỵ e dè tí nào.

Nhưng mà hắn lại mãi vẫn không có phát hiện ra.

Sâu trong kiếp vân.

"Tiểu Thanh vẫn chưa độ kiếp xong, không thể để ngươi quấy rầy nàng được."

Tiếng lẩm bẩm vang vọng rồi lại lặng lẽ biến mất.

Một bóng người lóe lên, thoáng cái đã biến mất.

Bên kia.

Mạnh Hạo lao nhanh suốt dọc đường, thần quang trên người sáng lên, khí tức tu sĩ Độ Kiếp của bản thân tản ra không chút kiêng kỵ nào.

Khí tức lên nhanh như diều gặp gió, tác động vào thiên kiếp vẫn chưa tan.

"Ầm!"

Thoáng cái.

Một tiếng sấm trầm lắng và bị đè nén vang lên.

Kiếp vân vốn đang nhanh chóng tan đi chợt có hơi khựng lại, một luồng khí cơ giáng xuống tìm tòi từ trên trời cao, hình như có hơi không xác định, muốn xác nhận lại thật giả.

Thành!

Mạnh Hạo thấy vui mừng trong lòng, biết kế hoạch của mình đã thành công.

Thiên kiếp cảm ứng được khí tức của hắn, không tan đi nữa!

Đợi sau khi xác nhận được thân phận của hắn rồi thì chắc chắn thiên kiếp sẽ lại giáng xuống lần nữa!

Mà ba yêu tu Độ Kiếp gần trong gang tấc kia sẽ không kẻ nào thoát được, đều sẽ bị kéo vào trong một lượt thiên kiếp mới!

Tới lúc đó, cho dù bọn họ không chết thì cũng sẽ bị trọng thương!

Đương nhiên.

Ở trong mắt của Mạnh Hạo, xác suất tử vong là rất lớn.

Suy cho cùng thì vừa vượt thiên kiếp xong, khả năng cao đã rơi vào trong trạng thái suy yếu, thực lực đã không còn mạnh được như trước, rất khó ứng đối được lượt thiên kiếp mới!

Nhưng còn hắn thì lại khác, đã chuẩn bị được khá là nguyên vẹn.

Nhiều năm qua hắn vẫn luôn chuẩn bị đợi thiên kiếp đến, bây giờ cũng chỉ thuận tiện độ kiếp mà thôi.

Chuẩn bị nhiều năm, thực lực thâm hậu, lại phối hợp thêm rất nhiều bảo vật thì Mạnh Hạo mới dám làm ra chuyện điên cuồng như thế!

Nếu không thì hắn sẽ chẳng làm ra chuyện điên cuồng tới vậy.

"Gặp phải ta, chỉ trách vận khí của chính các ngươi kém quá thôi!"

Mạnh Hạo dừng lại trên không trung, ngẩng đầu nhìn lên trên, cảm nhận khí cơ dần ngưng tụ thành hình, thì thào tự nói.

Có lẽ là do thấy tò mò.

Hoặc là do loại tâm lý không thể diễn được bằng lời nào đó đang thôi thúc, bỗng nhiên Mạnh Hạo muốn xem thử rốt cuộc yêu tu Độ Kiếp là người nào.

Hắn xoay người, cất bước đi về phía trước.

Kiếp vân cuồn cuộn đan vào thành một lớp màn, dày cộm nặng nề tới dị thường.

Lúc này.

Một bóng người đi tới lấy tay vén rèm lên, tò mò nhìn vào bên trong.

Đợi sau khi Mạnh Hạo nhìn thấy rõ ràng sinh vật ở trong đó thì con ngươi co rụt lại, một loại cảm xúc kinh hãi đến cực điểm dâng trào ở trong đáy lòng của hắn như sóng to gió lớn!

Một con cự long màu xanh!

Vảy màu xanh đậm giống như lân giáp bao trùm kín cơ thể khỏe khoắn kia, theo chuyển động của cơ thể cự long, vảy va chạm với nhau phát ra tiếng leng keng kim thiết giao kích!

Móng nhọn lóe lên hàn quang sắc bén, râu rồng phấp phới theo gió như dải lụa, sừng hươu cong đan nhau như cổ thụ ngàn năm, trong con ngươi màu xanh vàng lạnh lùng còn chứa cả sự khinh thường...

"Chân… chân long!??"

Giọng của Mạnh Hạo có chút lắp bắp, hắn trợn tròn mắt nhìn sinh vật trong thần thoại ở trước mắt, cảm thấy có hơi chóng mặt cứ như thể uống rượu say vậy.

Hắn không khiếp sợ là không được, cảnh tượng trước mắt quá kinh người luôn rồi.

Phải biết rằng, cho dù là ở trong Đông hải thì chân long thuần huyết cũng rất thưa thớt.

Mỗi một chân long thuần huyết đều là kẻ cực kỳ tôn quý.

Trên cơ bản bọn họ đều ngủ đông ở trong biển sâu, rất ít khi xuất hiện ở trước mắt người đời.

Trong hầu hết tình huống, những kẻ lộ diện đều là giao long, trong cơ thể đương nhiên là có huyết mạch Chân Long, nhưng lại không phải thuần huyết.

Mà lúc này, lại bỗng có một chân long thuần huyết độ kiếp ở trong vùng đất hoang, Mạnh Hạo thấy khiếp sợ cũng là chuyện rất bình thường.

Đây đã không chỉ là chuyện về nguyên hình nữa rồi, đằng sau sự xuất hiện của chân long thuần huyết còn có một hàm nghĩa khác nữa!

Chân long ở sâu trong Đông hải xuất hiện ở bên trong vùng đất hoang, thế thì chẳng phải đã chứng tỏ Đông hải muốn nhúng tay vào chuyện trong vùng đất hoang hay sao!?

Hắn là một trưởng lão Độ Kiếp, vừa tới đã đắc tội một con chân long, thậm chí còn muốn hại chết luôn...

Nhân quả lớn như thế không phải thứ một gã Độ Kiếp có thể thừa nhận được!

Nghĩ tới đây, trong lòng Mạnh Hạo bỗng thấy có hơi hối hận.

Sớm biết là thế thì đừng tới!

Tuy rằng đại năng trong Địa Tiên giới nhiều vô số, nhưng lại không có thuốc hối hận.

Dù cho trong lòng hắn thấy hối hận không thôi, nhưng cũng chỉ đành cắn răng kiên trì tiếp.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!