Virtus's Reader
Điên Rồi ! Ngươi Xác Định Ngươi Là Ngự Thú Sư?

Chương 884: CHƯƠNG 883: MỘT QUYỀN ĐÁNH CHẾT

Mạnh Hạo nuốt nước bọt, thấy hơi lúng túng định lùi về sau.

Song.

"Cứ bỏ đi như vậy à?"

Một giọng nói ẩn chứa ý cười truyền vào trong tai của hắn.

"Kẻ nào đó!?"

Mạnh Hạo vốn đang ở trong trạng thái căng thẳng nghe vậy thì thấy kinh hãi, chợt quay đầu nhìn lại, sau khi nhìn thấy rõ ràng thì hơi sững sờ.

"… Ngươi là?"

Mạnh Hạo thấy ngạc nhiên hãi hùng.

Ngay sau đó, hắn như nghĩ tới điều gì, hỏi: "Ngươi là đệ tử độ kiếp kia?"

Ngoài khả năng này thì đã không còn tình huống gì khác rồi.

Trong tình báo đúng là nói có bốn tu sĩ đang độ kiếp, trong đó có một người là tu sĩ Nhân tộc.

Nhưng mà mục tiêu ngay từ lúc bắt đầu của bọn họ đã đặt ở trên người ba yêu tu kia, không hề để ý tới tu sĩ Nhân tộc nọ.

Ban nãy nhìn thoáng qua nên Mạnh Hạo cũng không kịp phản ứng.

Thấy tướng mạo có hơi xa lạ, chắc chắn không phải đệ tử của Tử Dương tông.

Có lẽ là đệ tử của hai tông khác rồi.

Suy nghĩ lướt nhanh trong đầu Mạnh Hạo, thầm nghĩ.

Sau đó, hắn lại nghĩ tới sau bản thân dẫn động thiên kiếp, tên đồng đạo này cũng sẽ bị kéo vào trong thiên kiếp mới theo, Mạnh Hạo bỗng thấy có hơi áy náy.

"Đạo hữu, sắp có thiên kiếp mới phủ xuống… Làm ra chuyện này cũng là bị buộc tới hết cách rồi, xin hãy tha lỗi cho, ngươi mau chuẩn bị một chút đi!"

Xuất phát từ sự áy náy nên hắn nhắc nhở một câu.

Bỗng nhiên.

Như nghĩ tới điều gì.

Mạnh Hạo cắn răng phất tay, đưa một lọ đan dược qua.

"Đạo hữu, đây là Tam Chuyển Hoàn Nguyên đan của Tử Dương tông ta, rất có tác dụng trong việc bổ sung tiêu hao!

Ban nãy ngươi vừa vượt thiên kiếp, chắc là đã tiêu hao khá lớn rồi, cầm bổ sung nguyên khí trước đi, nếu không đợi lát nữa gặp thiên kiếp chắc chắn sẽ nguy hiểm!!!"

Tô Trạch lấy tay chộp một cái, nhận lấy đan dược.

Ánh mắt hơi đảo qua, hệ thống đã tự động quy đổi giá trị.

Cũng coi như là đồ tốt.

Cái tên ở đối diện kia cũng xa xỉ hào phóng thật.

Tô Trạch không nhìn đan dược nữa, hắn giương mắt nhìn về phía Mạnh Hạo ở cách đó không xa, ánh mắt có hơi nghiền ngẫm.

Thấy Tô Trạch không nói lời nào, ánh mắt lại có chút ít quỷ dị, quả thực là làm cho con người ta thấy có hơi không thoải mái, Mạnh Hạo nhíu mày.

"Đạo hữu, Tam Chuyển Hoàn Nguyên đan đã là thứ tốt nhất mà bây giờ ta lấy ra được rồi, hoàn toàn đủ với tu sĩ vừa mới đột phá như ngươi!"

Hắn tưởng Tô Trạch không hài lòng với thứ vừa nhận được, muốn được càng nhiều bồi thường hơn.

Đồ tốt hơn hắn cũng có đấy.

Nhưng những thứ tốt hơn đó hắn đều giữ lại cho chính mình sử dụng.

Sao đưa cho người khác vô tội vạ được chứ.

Nói thật ra thì hắn chẳng thân chẳng quen gì với Tô Trạch, hắn bỏ một lọ Tam Chuyển Hoàn Nguyên đan ra bồi thường đã là rất tốt rồi!

Nếu là đối phương còn muốn được voi đòi tiên...

Mạnh Hạo hắn cũng không phải kẻ ăn chay!

Vì vậy, sắc mặt của hắn trầm xuống: "Đạo hữu…"

Nói còn chưa dứt lời thì đã bị Tô Trạch giơ tay lên cắt ngang.

"Được rồi được rồi, đừng gọi đạo hữu đạo hữu mãi thế, nghe mất tự nhiên chết đi được." Tô Trạch cười nói: "Ngươi đã là lão quái vật không biết bao nhiêu tuổi rồi, đừng làm cứ như ta đây già lắm không bằng."

Nghe thấy vậy.

Mạnh Hạo cảm giác mình bị mạo phạm, trên hai đầu lông mày như vương lên chút tức giận, hắn hỏi: "Đạo hữu, ngươi nói vậy là có ý gì?"

Người này bị sao thế này?

Dầu gì thì ta cũng thăng lên Độ Kiếp được một thời gian ngắn rồi, kiểu gì thì cũng đáng để ngươi gọi một tiếng tiền bối!

Nhưng ai dè ngươi lại nói chuyện trống không láo toét với ta kiểu này?

Tam Chuyển Hoàn Nguyên đan của ta ban nãy là ném cho chó ăn hả!?

Nếu không cần thì trả lại cho ta!

"Không có ý gì cả." Tô Trạch nhìn về phía Tiểu Thanh, khoát tay ý bảo nàng đừng để ý, đàng hoàng củng cố tu vi.

Tiểu Thanh thấy thế thì không nhìn nữa, quay đầu đi, bắt đầu chăm chú vào việc ổn định cảnh giới.

"Ngươi…" Mạnh Hạo thấy một màn này rất rõ ràng, hắn cau mày lại, phát hiện ngay ra chỗ sai sai.

Hình như "đạo hữu" trước mắt có quen biết với... Con chân long này!??

Người này vung tay lên, con chân long kia bèn quay qua chỗ khác luôn??

Tình huống gì đây?

Mạnh Hạo bỗng thấy mù mờ không hiểu chuyện gì đang xảy ra.

Chân long tự xưng có thân phận tôn quý lại nghe theo lời Nhân tộc nói từ khi nào rồi vậy?

Mạnh Hạo càng nghĩ thì càng thấy nghi ngờ trong lòng, muôn vàn ý nghĩ hiện ra trong đầu, chúng đan xen vào nhau, dù ít dù nhiều cũng làm hắn thấy hơi hỗn loạn.

Đột nhiên, hắn nghĩ tới câu lúc đầu Tô Trạch nói, một ý nghĩ "hoang đường" hiện ra trong đầu hắn.

"Các ngươi quen nhau ư?" Mạnh Hạo bật thốt lên.

Tô Trạch nghe vậy thì cười, nhưng lại không giải thích gì hết.

Chẳng có gì đáng để giải thích với kẻ đã chết cả.

Mặc dù ban nãy đối phương vừa đưa cho Tô Trạch một lọ đan dược, nhưng như thế vẫn chưa đủ để Tô Trạch tha cho hắn một cái mạng.

Cùng lắm là làm hắn chết nhanh một chút, bớt chịu đau chút thôi.

Huống hồ, đối phương còn dẫn động cả thiên kiếp, nếu như không giải quyết hắn mau thì lại có thêm không ít phiền phức.

Tô Trạch không thấy lo lắng gì về thiên kiếp mới, Tiểu Thanh các nàng cũng như thế.

Nhưng hắn không có nhiều thời gian như vậy để lãng phí.

Hiện giờ thân phận đã bại lộ nên tất cả mọi chuyện phải giải quyết nhanh chóng mới được!

Cho nên.

Hắn bước ra một bước, chỉ trong phút chốc đã đi tới trước mắt Mạnh Hạo, hai con ngươi đột nhiên chuyển thành mắt hoàng kim, nắm đấm phải nắm chặt, bình tĩnh tung quyền.

"Ngươi làm gì đó!?"

Mạnh Hạo quá sợ hãi, nhìn nắm đấm lóe lên kim quang ở trước mặt, kinh hãi muốn chết.

Nếu như không ngăn được một quyền này… Thì hắn sẽ chết!!!

Trong lúc vội vàng.

Mạnh Hạo chẳng hơi đâu đau lòng bảo bối nữa, trước mặt hắn đột nhiên xuất hiện một đống pháp bảo đủ loại màu đang lóe lên ánh sáng sặc sỡ.

"Ầm!"

Sau một khắc.

Nắm đấm màu vàng đánh lên một tấm chắn.

Không hề dừng lại một tí nào, tấm chắn vang lên một tiếng, ầm ầm nổ tung, không ngăn được nắm đấm ấy dù chỉ trong thời gian nháy mắt!

"Đáng chết!"

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!