Suy cho cùng thì đồ tốt đưa tới trước mặt, ai lại không cần cơ chứ?
Rất nhanh Ly Vân đã phát hiện, có đôi lúc lý tưởng cuối cùng vẫn sẽ chỉ là lý tưởng, thường sẽ khác rất lớn với thực tế.
Ly Vân dám thề, hắn nghe được rất rõ ràng.
Khi hắn sử dụng bí ngữ thần niệm hứa hẹn đủ loại thứ tốt xong.
"Chủ nhân, cái tên xấu xí kia nói cho sẽ ba người bọn ta rất nhiều thứ tốt, muốn bọn ta giúp hắn đánh ngươi!"
Tiểu Hỏa quay đầu nhìn Tô Trạch, lớn tiếng kể lại hết những gì Ly Vân vừa nói.
Tốc độ cực nhanh, làm cho rất nhiều tu sĩ có mặt ở đây đều không kịp phản ứng.
Nhưng mà bây giờ.
Sự chú ý của tất cả tu sĩ đều đổ dồn lên hai chữ mở đầu mà Tiểu Hỏa nói.
Chủ nhân?
Thần điểu cả người rực cháy kia lại gọi tu sĩ Nhân tộc ở bên cạnh là gì?
Trong bỗng chốc.
Rất nhiều tu sĩ đều tưởng mình nghe nhầm, điều vừa xảy ra ban nãy chỉ là ảo giác.
Một Độ Kiếp mạnh mẽ có thể là sinh vật thần thoại lại gọi một tu sĩ Nhân tộc là… Chủ nhân?!!
Điều này sao có thể!
Ly Vân trưởng lão sững sờ ngay nguyên chỗ, ngơ ngác nhìn đám Tiểu Thanh ở trước mặt, ánh mắt chuyển động nhìn về phía Tô Trạch đầy khó khăn, sau đó nhìn chằm chằm vào.
Sự trùng kích hắn gặp được quá lớn!
Là một Yêu tộc, không có ai hiểu rõ những sinh linh có huyết thống mạnh mẽ kiêu ngạo tới nhường nào như hắn.
Muốn làm bọn họ cúi đầu thần phục là chuyện rất khó.
Nhưng bây giờ, chuyện này lại thật sự xảy ra ở trước mắt của hắn!
Ly Vân biết rõ ràng, tu sĩ Độ Kiếp không nghe nhầm được.
Hắn nghe thấy rõ ràng.
Chu Tước kia… Gọi tu sĩ Nhân tộc ở bên cạnh là chủ nhân!
Điều mấu chốt nhất chính là, nhìn phản ứng của hai vị bên cạnh chim tước kia, quan hệ phụ thuộc lộ ra rất là rõ!
"Các… Các ngươi..."
Ly Vân run rẩy giơ tay lên, run run chỉ vào Tô Trạch, trên mặt hắn toát lên sự khó tin.
Hai vị trưởng lão tiên tông ở phía sau cũng như thế, ngây người luôn tại chỗ, nhìn Tô Trạch cứ như nhìn thấy thứ gì không thể tin nổi được vậy.
Bỗng nhiên bọn họ ý thức được, tu sĩ trước mắt chắc chắn không phải đệ tử tiên tông!
Tiên tông đáng mấy đồng mấy hào bọn họ biết rõ, hoàn toàn không bồi dưỡng ra được một cường giả thế này.
Tô Trạch đánh giá Ly Vân trưởng lão từ trên xuống dưới một phen, tính giá trị của hắn, sau đó ánh mắt trông về phía xa, hắn đã nắm bắt được sơ sơ về tình huống của chiến trường.
"Các ngươi luôn tìm ta mà đúng không? Sao giờ lại không nhận ra ta vậy."
Hắn cười, tâm trạng không tệ.
Ở chỗ này có tổng cộng mười Độ Kiếp, nếu bắt lại hết thì chắc chắn sẽ có được một khoản thu hoạch không nhỏ.
Đám tu sĩ Ly Vân nghe thấy lời của Tô Trạch thì sửng sốt luôn, không biết hắn đang nói cái gì.
Cái gì gọi là luôn tìm ngươi?
Bọn ta còn chẳng nhận ra ngươi luôn ấy chứ!
Tô Trạch thấy bọn họ không có phản ứng gì thì cũng lười tốn nước bọt giải thích.
Dù sao kết cục mà bọn họ sẽ gặp được đều giống nhau, có nói hay không cũng đều vậy cả.
"Thôi kệ." Tô Trạch lắc đầu: "Thời gian của ta eo hẹp, không có hơi đâu tán gẫu với các ngươi."
Lời còn chưa dứt.
Kim quang đột nhiên tỏa ra!
Tô Trạch bước ra một bước, nhoáng cái đã xuất hiện ở trước mặt Ly Vân trưởng lão, vẻ mặt của hắn bình tĩnh như đang nhìn một vật chết.
Sau đó.
Vung nắm tay ra.
"Ngươi!"
Ly Vân trưởng lão trợn tròn hai mắt, thấy kinh hãi, muốn phản kích nhưng đã không còn kịp rồi.
Tô Trạch quá nhanh, sau khi thăng đến cảnh giới Độ Kiếp thì sự chênh lệch về tu vi với những trưởng lão này đã bị dàn đều, lại phối hợp thêm pháp lực dồi dào trong đan điền của hắn, cùng với rất nhiều công pháp đã đạt tới viên mãn, đủ để hắn nghiền áp trưởng lão của tiên tông và Yêu minh!
"Rắc!!!"
Tiếng nổ ran giống như xé rách không gian xuất hiện, ánh điện màu vàng chợt lóe lên bao phủ lấy thân thể cao lớn của Ly Vân trưởng lão!
"A ——"
Trong tiếng nổ vang loáng thoáng có cả tiếng hét thảm.
Nhưng lại bị tiếng nổ bao phủ rất nhanh.
Ánh điện màu vàng chói mắt che mất người Ly Vân trưởng lão, đưa mắt nhìn thì chỉ thấy một vùng lôi hải đang sục sôi gầm thét.
Uy thế cuồng bạo làm hai vị trưởng lão tiên tông ở gần đó liên tiếp lui về phía sau.
Bọn họ liếc mắt nhìn nhau, đều thấy sự rung động cùng hoảng sợ trong mắt đối phương.
Uy thế như vậy, nếu như đánh vào người bọn họ thì bọn họ có đỡ nổi không?
Hai người không nói gì, nhưng trong lòng đã biết rõ.
Cho dù không chết thì cũng sẽ bị trọng thương!
Tia chớp màu vàng sáng chói xẹt qua bầu trời, để lại trong bầu trời xanh chục nghìn dặm không mây một vệt vàng, qua một lúc lâu vẫn không biến mất.
Mà vào lúc này.
Một vật thể đen nhánh bay ra từ trong kim quang, bốc khói đen mù mịt, vạch ra trên không trung một vệt đen sì và đang chậm rãi rơi xuống vùng đất hoang ở phía dưới.
Sau khi cố phân biệt thì cuối cùng rất nhiều tu sĩ đều nhận ra, đó chính là Ly Vân trưởng lão còn hăng hái lúc trước!!!
Giờ này khắc này, hắn hoàn toàn không còn dáng vẻ uy nghiêm lúc trước, cả người trên dưới đều cháy đen sì, vô số sợi lông mất đã mất đi vẻ đẹp vốn có, cháy khét lẹt dính lại cùng với nhau, trông hết sức chật vật.
Nhìn thấy một màn này, cả chiến trường đều trở nên im phăng phắc.
Dù là yêu tu của Yêu minh, hay là đệ tử tiên tông thì đều lẳng lặng nhìn bóng dáng khổng lồ đang chậm rãi rơi xuống kia, con ngươi dần co rụt lại, ánh mắt dần dại cả ra.
Chỉ cần là tu sĩ có đầu óc bình thường thì đều biết rõ ràng một màn này có ý nghĩa như thế nào.
Ly Vân trưởng lão tu vi Độ Kiếp trung kỳ… Thua!!!
Bại rất là dứt khoát.
Bại không chút phản kháng nào.
Một quyền, chỉ một quyền mà đã đánh bại tu sĩ Độ Kiếp mạnh mẽ này!
Hơn nữa còn là thảm bại!
Nhìn dáng vẻ của Ly Vân trưởng lão, thương thế rất nặng, thậm chí đã gây nguy hiểm đến tính mạng của hắn rồi!
"Ly Vân!"
Nơi xa, bốn gã yêu tu Độ Kiếp vốn chịu trách nhiệm ngăn cản trưởng lão tiên tông nhìn bóng dáng của Ly Vân trưởng lão thì trợn tròn cả mắt, trong đôi mắt toàn là sự kinh hãi.