Sau nỗi khiếp sợ ngắn ngủi.
Bọn họ lập tức phản ứng lại, chẳng màng tới trưởng lão tiên tông ở trước mắt nữa, xoay người muốn xông qua trợ giúp Ly Vân trưởng lão.
Song hiển nhiên trưởng lão tiên tông sẽ không để bọn họ được như nguyện.
"Giữ bọn họ lại!"
Theo một tiếng hét lớn.
Tình thế đã bị xoay ngược lại chỉ trong nháy mắt.
Trưởng lão tiên tông vốn bị giữ chân giờ đã chuyển thành phe chịu trách nhiệm kéo chân đối phương!
"Ầm!"
Thanh quang tăng vọt, biến thành hàng loạt xiềng xích cuốn bốn trưởng lão Yêu minh muốn chạy kia.
Keng keng ——
Xiềng xích được ngưng tụ từ thanh quang cứ như kim loại thật vậy, phát ra tiếng vang lanh lảnh.
Trong phút chốc, một tấm lưới lớn được dệt thành từ xiềng xích ánh sáng xanh xuất hiện, bao phủ bốn yêu tu ở bên trong!!
Lần này, người gấp gáp lại biến thành trưởng lão Yêu minh.
Nhìn Ly Vân trưởng lão đang không ngừng ho ra máu, bọn họ muốn đi cứu viện nhưng lại bị lưới lớn ở trước mắt ngăn cản, trong phút chốc là không qua được!
"Chết tiệt! Phá cho ta!"
Mấy tên tu sĩ Độ Kiếp gầm lên, dồn hết sức lực điên cuồng đánh vào lưới lớn.
Nơi xa.
Tô Trạch chú ý tới động tĩnh ở bên này, nhìn thoáng qua nhưng cũng không để ý.
Mười tên Độ Kiếp, sẽ không kẻ nào chạy thoát được.
Hắn cũng không truy kích Ly Vân đang sa xuống, Liễu vương đương nhiên là hiểu ý, một cành liễu lóe lên thần quang xanh biếc đột nhiên đâm ra, chỉ trong nháy mắt đã xuyên thủng đầu của Ly Vân trưởng lão.
Phập một tiếng.
Người của Ly Vân trưởng lão đột nhiên trở nên cứng ngắc, hai mắt đang nhắm chặt mở ra, mở to mắt nhìn phía Tô Trạch đang đứng trên đám mây.
Đủ loại cảm xúc như không cam lòng, tức giận, khiếp sợ, sợ hãi v.v… Thoáng hiện trong con ngươi.
Cuối cùng đều chuyển thành tĩnh mịch!
Liễu vương không những xuyên thủng đầu của Ly Vân, mà còn tiện tay diệt luôn cả nguyên thần, cắt đứt tất cả đường sống của hắn.
Vèo ——
Cành liễu đung đưa, kéo thân thể cao lớn của Ly Vân trưởng lão trở về.
Không lâu lúc trước còn là cường giả Độ Kiếp không ai bì nổi, giờ lại giống như một con dã thú bị săn giết, bị lôi bay lên trời cao, trông dáng vẻ rất chật vật.
Đương nhiên, Ly Vân đã ngỏm củ tỏi rồi, làm gì có hơi đâu để băn khoăn hình tượng gì gì đó chứ.
Nhưng mà một màn này lại tạo ra ảnh hưởng không nhỏ với rất nhiều yêu tu.
Đối với bọn họ, là tu sĩ Yêu minh, ngày thường hoành hành ngang ngược ở trong vùng đất hoang quen rồi, làm gì có chuyện bị những kẻ khác săn giết chứ.
Nhất là người bị "săn giết" này còn là trưởng lão của đám bọn họ, cường giả Độ Kiếp cảnh!
Đủ loại nhân tố chồng chéo lên nhau, có không ít yêu tu cảm thấy trong lòng như có thứ gì đó sụp đổ vậy.
"Ly Vân!!!"
Đột nhiên.
Tức rống giận đã phá vỡ sự yên lặng trong chiến trường.
Bốn trưởng lão Yêu minh hai mắt đỏ lừ, nhìn thân thể khổng lồ bị túm về kia, trong lòng thấy nhục nhã không thôi.
Môi hở răng lạnh.
Mặc dù lúc trước bọn họ cũng không thân thiết gì với Ly Vân, nhưng lúc này trong lòng đều thấy bi thương, vô cùng đau lòng.
Loại cảm xúc này kéo dài được một hồi thì biến mất và tiện đà chuyển biến thành hoảng sợ tột độ.
Bọn họ biết rõ thế cục hiện giờ là cực kỳ bất lợi đối với Yêu minh.
Bọn họ vốn đã yếu thế hơn tiên tông về số lượng Độ Kiếp, lúc trước có một Ly Vân trưởng lão Độ Kiếp trung kỳ chống đỡ nên thành thử ra cân sức ngang tài.
Mà giờ Ly Vân trưởng lão đã nằm xuống, nên bọn họ chỉ còn lại bốn tu sĩ Độ Kiếp.
Đã không chiếm được ưu thế về mặt số lượng, giờ còn có tu sĩ thần bí khả năng cao là kẻ địch ở nơi xa cùng với ba con sinh vật thần thoại.
Nhìn kiểu gì thì cũng đều là tình cảnh nguy hiểm nhất!
Vì vậy.
Gần như ngay tức khắc, bốn trưởng lão Yêu minh đều có một phán đoán nhất trí.
Phá vòng vây!
Chạy được người nào thì hay người đó!
Ngay sau đó.
Bốn trưởng lão Yêu minh đồng thời xoay người, yêu khí toàn thân tăng vọt, xông ra ngoài với tốc độ nhanh nhất suốt từ trước đến nay, muốn thoát khỏi nơi này.
Vội vàng không kịp đề phòng, hơn nữa lưới lớn bện từ thanh quang chỉ ngăn đường trưởng lão Yêu minh đi cứu Ly Vân chứ cũng không chặn cả đường lui.
Vì thế khi bọn họ phản ứng lại thì bốn trưởng lão Yêu minh đã lướt qua bọn họ, đã sắp chạy xa rồi.
Nhưng, kế hoạch của các trưởng lão Yêu minh vẫn không thành công hoàn toàn được.
Khi bọn họ lướt qua phòng tuyến của trưởng lão tiên tông, nhìn về phía dải đất trống không ở đằng trước và cảm thấy "Trời cao mặc chim bay, biển rộng mặc cá nhảy".
Thì một bóng dáng màu xanh xuất hiện ở trước mặt bọn họ.
Cơ thể rồng thon dài như một bức tường cao cản lại hết đường đi.
Mà ở trên "Tường cao", một đôi mắt màu xanh vàng lạnh lùng đang thản nhiên nhìn của bọn họ.
Trong phút chốc, long uy cuồn cuộn như sóng biển vỗ bờ đổ ập xuống.
Vừa mới tiếp xúc, bốn trưởng lão Độ Kiếp đã cảm nhận được một luồng cảm giác run sợ tới từ sâu trong linh hồn, ngay tức khắc mềm nhũn cả chân tay, suýt nữa đã quỳ rạp xuống đất ngay tại chỗ!
Gần như là theo bản năng.
Bọn họ lui nhanh ra mấy ngàn trượng, lúc này mới thấy dễ chịu hơn chút.
Nhưng dù cho là thế thì vẫn không ngăn được sự khiếp sợ trong lòng của bọn họ.
Liếc mắt nhìn nhau.
Một trưởng lão Yêu minh cắn răng nói: "Cho dù hắn đúng thật là chân long thì cũng chỉ có một thôi! Còn vừa độ kiếp xong nữa, bốn người chúng ta cùng xông lên, giết ra một con đường để chạy ra ngoài!"
Xét từ một mức độ nào đó thì điều hắn nói đúng là phương án tốt nhất.
Nhưng mà hắn lại đã bỏ sót một nhân tố mấu chốt nhất.
Đó chính là thực lực chống chọi.
Khi mà thực lực để chống chọi không đủ thì kế sách gì cũng đều chẳng có hiệu quả gì hết.
Khi bốn trưởng lão Yêu minh đánh về phía Tiểu Thanh, cố muốn đánh lui nàng.
Tô Trạch ở nơi xa nhìn thoáng qua, quay đầu nói một câu với Tiểu Hỏa và Liễu vương, ngay sau đó lại chuyển tầm mắt nhìn trưởng lão tiên tông ở gần đó.
Tiểu Hỏa giương cánh bay ra, tới trợ giúp Tiểu Thanh.
Liễu vương thì lao xuống đất, cắm rễ ở đây, hàng vạn hàng nghìn cành liễu đung đưa nhanh, bao phủ cả chiến trường.