Không ai biết đây là chiêu thức gì, trước nay chưa từng thấy hay nghe qua!
Bọn họ chỉ biết một điều là, khi nước biển đổ ập xuống thì sẽ là lúc khó giữ được tính mạng!
"Chạy mau!!!"
Không biết là người nào hoảng sợ la toáng lên, đánh thức vô số tu sĩ.
Ào một cái.
Dù là yêu tu, hay là đệ tử tiên tông thì giờ phút này đều bỏ mặc đối thủ ở trước mắt, xoay người chạy như điên về nơi xa.
Nhưng.
Đã chậm.
Ánh mắt của Tô Trạch bình tĩnh, thậm chí có thể nói là vẻ mặt lạnh nhạt nhìn xuống chúng sinh, mặt hắn không tí biểu cảm gì, ngón tay khẽ ấn.
Ngay sau đó.
Màn nước che trời bao phủ hơn trăm nghìn dặm của vùng đất hoang đổ ầm ầm xuống theo sự di chuyển ngón tay của Tô Trạch!
"Ầm!!!"
Tiếng nổ ran chấn động thiên địa truyền ra.
Nước biển vô cùng vô tận tựa như bàn tay của tạo hóa đánh mạnh vào mặt đất, bao phủ vô số tu sĩ ở phía trên!
Kẻ gặp họa đầu tiên chính là năm trưởng lão tiên tông trong thanh quang đại trận.
Nước biển nặng như vạn quân đánh lên thanh quang, có thể nói là lực lượng kinh khủng không ngừng cọ rửa đại trận.
Mặc dù năm trưởng lão Độ Kiếp trong đại trận đã dốc hết toàn lực nhưng vẫn bị nước biển bao phủ.
Chỉ chốc lát sau, một tiếng giòn vang truyền ra từ trong nước biển, thanh quang lóe lên rồi sau đó nhanh chóng biến mất.
Bóng dáng các trưởng lão tiên tông cũng không thấy đâu.
Bọn họ vẫn chưa chết, vẫn còn vùng vẫy trong đó, quanh thân lượn lờ thần quang bảo vệ bản thân, và cũng đang cố gắng lao ra từ trong nước biển vô cùng vô tận.
Tô Trạch cũng không để ý, ánh mắt trông về phía xa, nhìn về phía nơi xa.
Dõi mắt nhìn lại, xuất hiện trong tầm nhìn là một vùng xanh đậm, làm cho người ta có cảm giác cứ như đang ở sâu trong biển rộng vậy.
Nếu tu sĩ không biết gì cả tới thì chắc chắn sẽ không đoán được nơi này là vùng trung bộ của đất hoang, mà sẽ nghĩ là thiên hạ của rừng rậm nguyên thủy.
Tất cả tu sĩ đều không thấy bóng dáng, đều bao phủ trong làn nước biển tuôn ra.
Nhưng tu sĩ có tu vi kém thì chết ngay, còn một phần tu sĩ có thực lực ổn ổn thì đang giãy dụa, cố vượt cái chết.
Đám Tiểu Thanh bay lên trời cao, không bị thương tí gì, ở dưới sự khống chế của Tô Trạch, nước biển né qua các nàng.
Các nàng cũng không nhàn rỗi, quan sát phía dưới, thỉnh thoảng chém giết một phần tu sĩ may mắn nổi lên khỏi mặt nước.
Nước biển xanh đậm đang không ngừng cuộn trào, giống như cối xay không ngừng "vần vò" vật thể ở phía dưới.
Theo thời gian trôi qua, hàng loạt điểm sáng màu đỏ sáng lên ở trong đó và dần nổi lên ở trên mặt nước, hội tụ thành một mảng huyết sắc khổng lồ.
Mỗi một điểm sáng màu máu ấy đại biểu cho tính mạng của một tu sĩ.
Mà lúc này trên mặt biển, kích thước của huyết sắc đã được chục nghìn dặm!
Ở dưới Phú Hải, có không biết bao nhiêu vong hồn đang kêu rên!!!
Tô Trạch đứng sừng sững ở trên trời cao, vẫn tỏ ra bình tĩnh, trong ánh mắt không có chút dao động cảm xúc nào.
Lãnh khốc ư?
Nếu xem từ góc độ của tiên tông hoặc là Yêu minh thì đúng là lãnh khốc đấy.
Nhưng đứng ở góc độ của Tô Trạch thì lại không phải như thế.
Không nói tới việc tiên tông Yêu minh tốt hay xấu, giới tu hành vốn khó phân thiện ác.
Hãy nói tới thân phận vốn có của Tô Trạch.
Nếu như thân phận người của phàm giới bị lộ ra thì e cả Địa Tiên giới đều sẽ coi Tô Trạch là cơ duyên lớn trời ban, sẽ dốc hết toàn lực muốn bắt lấy hắn.
Tới lúc đó, kết cục của Tô Trạch chắc chắn sẽ cực kỳ thảm thiết.
Vì vậy.
Chỉ vì để sống sót nên hắn phải toàn lực ứng phó, tăng thực lực lên với tốc độ nhanh nhất thì mới có chút khả năng tự vệ!
Chứ càng không cần phải nói tới, cha mẹ hắn mất tích từ nhiều năm về trước có liên quan tới Địa Tiên giới.
Không có thực lực tương ứng thì đi tìm cha mẹ kiểu gì?
Thế nên Tô Trạch rất bình tĩnh, bình tĩnh tới dị thường.
Có Tiểu Thanh và Tiểu Hỏa đánh chết những tu sĩ may mắn nổi lên khỏi mặt nước đã là đủ rồi.
Mặc dù Liễu vương không rõ mục đích thực sự của Tô Trạch lắm nhưng vẫn hành động, hàng vạn hàng nghìn cành tản ra, bắt đầu vớt những pháp bảo trữ vật kia từ trong nước biển lên.
Không lâu lắm, một đống lớn bảo vật có hơi hư hao đã xuất hiện ở bên cạnh Tô Trạch.
Tô Trạch nhìn thoáng qua, hơi gật đầu với Liễu vương tỏ vẻ tán dương.
Liễu vương thấy vậy thì nhiệt tình vô cùng, hiệu suất tăng lên nhiều.
...
Ở trong lúc Tô Trạch khoanh tay đợi thu hoạch, đám Tiểu Thanh bận trước bận sau.
Chỗ rất xa.
Trên bầu trời có một đám mây đen đang trôi lơ lửng.
Một yêu tu Thủy tộc đầu tôm não tép đang nằm bò trên mây đen, trong tay còn giơ một pháp bảo trông giống như kính viễn vọng, đang nhìn chằm chằm vào một phương hướng không hề nhúc nhích.
Nếu như nhìn kỹ thì sẽ phát hiện người tên yêu tu này đang khẽ run.
Là một đại yêu tu vi Hợp Đạo, xuất hiện loại phản ứng này đúng là có chút khác thường.
Nhưng mà giờ phút này hiển nhiên là hắn chẳng có hơi đâu đi lo hình tượng gì rồi.
Hắn thậm chí cảm giác tim, gan, phổi của bản thân đều đang run rẩy, trống tim đập dồn dập, cả người chết lặng.
Nguyên nhân rất đơn giản.
Thuần túy là sợ.
"Là… Là hắn!!!"
"Chắc chắn là hắn! Hung thủ ban đầu giết hết hai vị đại yêu của Thủy Tiên điện ta!!!"
Một giọng nói cố đè nén vang lên ở trên đám mây.
Bên trong Thủy Tiên điện, phần lớn tu sĩ đều không có tên họ.
Thường thì đều chỉ có một danh hiệu.
Dựa theo sự cao thấp về tu vi, tiền tố sẽ chia theo thứ tự là Giáp, Ất, Bính, Đinh.
Trong đó chữ "Giáp" là để dành cho tu sĩ Hợp Đạo, chỉ có Hợp Đạo mới được mang chữ giáp.
Mà kẻ lúc này đang nằm bò trên mây đen run như cầy sấy chính là tu sĩ Hợp Đạo của Thủy Tiên điện, Giáp Tam Thập Tam.
Mặt của hắn giống như là chín vậy, đỏ bừng lên, trông có chút mê người.
Nếu hình dung bằng những từ ngữ mạo phạm chút thì giống như là một con tôm lớn bị nấu chín trong nước vậy, tôm vàng ruộm, cách một khoảng cũng đã ngửi thấy được mùi thơm.