Virtus's Reader
Điên Rồi ! Ngươi Xác Định Ngươi Là Ngự Thú Sư?

Chương 892: CHƯƠNG 891: TU VI HAI TRĂM BA MƯƠI TỶ

Nhưng cũng không phải là bị nấu chín thật, mà là bị sợ.

Giáp Tam Thập Tam không dám tin vào những gì mình đã thấy, run run bỏ Thiên Lý Nhãn ra, dụi mắt sau đó lại giơ pháp bảo lên nhìn lại.

Thoáng cái, phạm vi lại toàn màu xanh đậm.

"Phù…"

Hắn hít sâu cố gắng làm tâm trạng của bản thân bình tĩnh lại, sau khi suy nghĩ một phen thì cuối cùng quyết định trở về Thủy Tiên điện ngay và bẩm báo chuyện này lên.

Mây đen thoáng cái đã tan và hòa vào trong mây.

Giáp Tam Thập Tam vốn đang nằm úp sấp ở trên đó, giờ lại không thấy đâu.

...

"Chủ nhân, hình như bên kia có người nào đó đang theo dõi, có cần giải quyết luôn hay không?"

Tiểu Thanh truyền âm hỏi, nàng đã phát hiện Giáp Tam Thập Tam ở chỗ rất xa.

"Không cần, quá lãng phí thời gian, xem chừng là thám tử của Thủy Tiên điện, không đáng để lo." Tô Trạch lắc đầu nói.

Thấy Tô Trạch không thèm để ý, Tiểu Thanh cũng không nói gì nữa, tiện thể cũng dồn sức chú ý lên nước biển cuồn cuộn ở phía dưới.

Cũng không phải là Tô Trạch khinh thường, mà trên thực tế hải vực của Đông hải rộng bao la, hoàn toàn không phải nơi mà vùng đất hoang sánh được.

Bảo vật ẩn chứa trong đó cũng càng nhiều hơn vùng đất hoang.

Dù là vùng ở gần biển thì mức độ giàu có cũng hơn hẳn vùng đất hoang.

Vì vậy, khu gần biển cũng là mục tiêu của Tô Trạch.

Sớm muộn gì thì hắn cũng sẽ đối đầu nên lộ sớm hay lộ muộn cũng không khác nhau là mấy.

Cùng lúc đó.

Nước biển dần tràn đi, để lộ ra đại địa vùng đất hoang ở phía dưới.

Tô Trạch liếc mắt một cái, tìm được mấy vị trưởng lão tiên tông quần áo rách bươm.

Bộ dáng của bọn họ rất chật vật, xương gãy gân đứt, tứ chi có hơi vặn vẹo, cả người từ trong ra ngoài toàn là vết thương.

Cũng dựa vào sức sống mạnh mẽ của sĩ Độ Kiếp nên bây giờ bọn họ vẫn còn thở thoi thóp được

Nhưng cái hơi này đã không còn được mạnh lắm, có thể biến mất bất cứ lúc nào.

Thấy Tô Trạch xuất hiện ở trước mặt, một đám trưởng lão tiên tông lộ ra ánh mắt cầu xin, cố hé miệng, muốn nói gì đó.

"Phập!"

Một kiếm khí hiện ra, xuyên thủng đầu năm vị Độ Kiếp, diệt luôn cả nguyên thần.

Miệng vừa mở ra dần đóng lại, hai mắt dần trở nên thẫn thờ, năm trưởng lão tiên tông đều nằm xuống.

Tô Trạch lấy tay chộp một cái, lấy pháp bảo trữ vật trên người đi, xóa bỏ dấu ấn thần niệm, bắt đầu xem xét tình huống bên trong.

Đám Tiểu Thanh không nhàn rỗi, tìm bốn trưởng lão Yêu minh kia, sau khi giết chết bọn họ thì mang thi thể về bên cạnh Tô Trạch.

Sau đó, các nàng xoay người trở lại chiến trường, thu nhặt tất cả vật có giá trị bằng tốc độ nhanh nhất.

Không lâu lắm.

Một đống bảo sơn xuất hiện ở trên mặt đất.

Trong đó xen lẫn vô số tứ chi máu chảy đầm đìa, chồng chất thành núi, tản ra mùi máu tươi nồng nặc trong không khí.

Đám đại yêu Trư Bát Giới lúc trước luôn chờ ở bên ngoài lúc này chạy tới với vẻ vô cùng lo lắng, giúp dọn dẹp chiến trường.

Có sự trợ giúp của bọn họ, hiệu suất nhoáng cái đã tăng lên rất nhiều.

Tô Trạch cũng không nhàn rỗi, trước mắt hiện ra màn sáng bán trong suốt, ánh mắt hắn nhìn vào trong nhẫn trữ vật trong tay, bắt đầu thu hồi!

Chỉ một thoáng, tu vi còn thừa bắt đầu tăng vọt.

Thời gian chỉ trong nháy mắt, đã đột phá cột mốc ba mươi tỷ.

Tô Trạch nhìn con số đang tăng lên nhanh chóng kia, khóe miệng có hơi cong lên, lộ ra nụ cười hài lòng.

Tới Địa Tiên giới lâu như vậy, cuối cùng lại có một đợt thu hoạch lớn!

Hắn tăng nhanh tốc độ, liếc qua những thứ trong nhẫn trữ vật, thấy không có gì đặc biệt nên thu hồi cả luôn.

Và thế là, tốc độ hiệu suất đã tăng nhanh không ít.

Tốc độ thu hồi trở nên nhanh hơn thì đương nhiên tu vi còn thừa cũng sẽ tăng nhanh rồi.

Không lâu lắm, tu vi còn thừa đạt tới hơn bốn mươi tỷ.

Sau đó là năm mươi tỷ, sáu mươi tỷ, bảy mươi tỷ...

Chỉ chốc lát sau.

Tô Trạch đã thu hồi hết mọi thứ của tất cả tu sĩ Độ Kiếp.

Ngước mắt lên nhìn,Tô Trạch bị con số tu vi còn thừa hấp dẫn.

"Một trăm linh hai tỷ!"

Tu vi còn thừa hơn một trăm tỷ!!!

Nụ cười trên mặt Tô Trạch càng rạng rỡ hơn, cuối cùng không nhịn được cười ra thành tiếng.

Sau bao nhiêu ngày, tu vi còn thừa cuối cùng lại lên tới mốc trăm tỷ!

Hiện giờ muốn kích hoạt một hạt giống Long Tượng cần tu vi một trăm nghìn, tu vi trăm tỷ là có thể kích hoạt được một triệu hạt giống Long Tượng!

Nhưng mà rất nhanh Tô Trạch đã tỉnh táo lại.

Một triệu hạt giống Long Tượng tuy nhiều nhưng không đủ để hắn thăng lên tới Đại Thừa cảnh.

Hắn cần càng nhiều tu vi hơn.

Nghĩ thông suốt điểm này xong, Tô Trạch không cười nữa, lúc này lại tiếp tục thu hồi tiếp.

Trong số chiến lợi phẩm còn dư lại, hầu như đều là của tu sĩ Hợp Đạo hoặc là Hóa Thần, thậm chí tu sĩ Nguyên Anh.

Giá trị của riêng cá nhân thì chắc chắn sẽ không cao được bằng trưởng lão Độ Kiếp.

Nhưng được cái là số lượng rất nhiều, xét tổng thể thì cũng là một khoản thu hoạch khổng lồ.

Nhất là tu sĩ Yêu minh, ngoài pháp bảo trên người và thứ trong nhẫn trữ vật thì thân xác bản thể cũng thu hồi được, đã thế giá trị còn không thấp nữa!

Một phần bộ vị khá là đặc biệt có giá trị không rẻ, đây cũng coi là niềm vui ngoài ý muốn rồi.

Tô Trạch thu hồi hết luôn, thỉnh thoảng nhìn thấy có thứ gì đặc biệt thì tiện tay ném cho Tiểu Thanh các nàng.

Hắn không quên đám đại yêu Trư Bát Giới, hắn lấy một phần chiến lợi phẩm ra giao cho bọn họ, coi như là phần thưởng.

Sau khi đám đại yêu Trư Bát Giới thấy được uy lực của Phú Hải thì trong lòng càng thấy kính sợ Tô Trạch hơn, thấy không phải đánh mà còn có phần thưởng thì đều vui mừng, nhiệt tình hơn rất nhiều.

...

Sau một hồi lâu.

Tô Trạch phất tay thu hồi phần cơ thể yêu thú cuối cùng, trước mắt lập tức trở nên trống trải, nhìn một vòng xung quanh thì thấy thoáng đãng lại rồi.

Tất cả chiến lợi phẩm đều được thu hồi!

Trong màn sáng bán trong suốt, bên cạnh mục chữ tu vi còn thừa xuất hiện một chuỗi con số dài.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!